Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 772
Cập nhật lúc: 02/03/2026 15:17
“Sau đó Ninh Nguyệt lại lục lọi trên người Đường Khắc Minh và đồng bọn một lượt, phải nói là người từ số 76 ra quả nhiên giàu có, chỉ riêng trên người Đường Khắc Minh đã mang theo mấy trăm đồng pháp tệ, một chiếc đồng hồ vàng, một khẩu s-úng lục Browning, sáu người cộng lại kiếm được gần một ngàn đồng, phen này cô lại không thiếu tiền tiêu vặt rồi.”
Xác ch-ết không thèm quản, cô thu hết đồ trên xe tải lớn đi, đáng tiếc chiếc xe tải này cô thật sự không có chỗ để, nếu không đã lái luôn xe tải đi rồi.
Đường Khắc Minh mất mạng, số 76 lại một phen hỗn loạn, Nam Phương Vân T.ử của Đặc Cao Khóa đích thân đến hiện trường xem xét.
Vị này quả không hổ danh là đệ t.ử đắc ý của Doihara, chỉ nhìn một lát đã đưa ra được mấy kết luận:
“Hung thủ sức lực cực lớn, dựa vào dấu chân có thể suy đoán người này cao khoảng từ 176 đến 185 cm, hơn nữa thân thủ cực tốt, nếu không Đường xứ trưởng và đồng bọn đã không thể bị sát hại mà không kịp có cơ hội chống trả.”
Sau đó, mấy đặc vụ có tiếng của Quân Thống liền bị Nam Phương Vân T.ử liệt vào mục tiêu nghi vấn.
Suy đoán này nhanh ch.óng truyền đến tai Ninh Nguyệt, Ninh Nguyệt:
...
Đợi sau này thân phận của cô bị bại lộ, chẳng biết thầy của Nam Phương Vân T.ử có bị cô làm cho tức ch-ết không!
Ngay tối hôm đó, những thứ đó đều được đưa vào mật thất mà Ninh Nguyệt đã đào, thấy đồ bên trong sắp không còn chỗ để, không còn cách nào khác, cô lại làm “chuột chũi" hơn nửa đêm, đào hang rồi lại đào hang, không chỉ vậy, cô còn mua vật liệu dùng gạch xây mật thất rồi trát xi măng, làm chống thấm kỹ càng.
Cô bên này vừa làm xong còn chưa kịp thở dốc đã bị dì nhỏ kéo đi xem mắt, trước khi ra khỏi cửa còn được trang điểm kỹ lưỡng một phen.
Ninh Nguyệt vốn đã xinh đẹp, phụ nữ Đông Bắc dáng người cao ráo, phóng khoáng, lại trang điểm nhẹ nhàng một chút, đi thêm đôi giày cao gót, chiều cao trực tiếp vọt lên 175 cm, vừa xuất hiện trong quán cà phê đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả khách hàng.
Tôn phu nhân thấy Tề Giai Mẫn dẫn Ninh Nguyệt xuất hiện, liền vẫy tay về phía hai người:
“Trương phu nhân, ở đây này."
Dì nhỏ kéo Ninh Nguyệt đi tới, kết quả là trên bàn của Tôn phu nhân thế mà lại có hai người đàn ông.
Một vị dáng vẻ thong dong, mặt rất trắng, tóc chải bóng loáng đến mức ruồi đậu lên cũng phải trượt chân, có điều ánh mắt anh ta nhìn cô ban đầu là kinh diễm, sau đó liền chuyển thành khinh thường.
Vị còn lại trông rất thanh nhã, ánh mắt dịu dàng, tóc trước trán rủ xuống tự nhiên, khóe miệng nở nụ cười nhạt, ra dáng một công t.ử hào hoa phong nhã.
Chẳng biết trong hai vị này, ai là Tôn Tri Hành trong miệng Tôn phu nhân.
Dì nhỏ cũng sững sờ một lát, sau đó kéo Ninh Nguyệt đi tới.
“Trương phu nhân, cuối cùng các bà cũng tới rồi!
Nào nào nào, để tôi giới thiệu với mọi người, đây là cậu con trai út nghịch ngợm nhà tôi Tôn Tri Hành, còn đây là bạn của nó - đại thiếu gia nhà họ Liễu, Liễu Quốc Chí."
Ở Thượng Hải có mấy đại hào môn, những gia tộc này nắm giữ mạch m-áu kinh tế của Thượng Hải, dù là bên Đảng trắng hay người Nhật đều phải kiêng dè, thậm chí là nịnh bợ.
Cha của Liễu Quốc Chí, Liễu lão gia, là Hội trưởng Thương hội Thượng Hải, còn giữ chức Cố vấn trưởng Cục Kinh tế Bộ Tài chính.
Vì thế, vị Liễu đại thiếu này có thể nói là có thể đi ngang khắp Thượng Hải, Tôn phụ nhậm chức Cảnh vụ trưởng tô giới, con trai ông ta dĩ nhiên có tư cách kết giao cùng Liễu đại thiếu, chỉ có điều Liễu Quốc Chí chiếm vị trí chủ đạo, Tôn nhị thiếu ít nhiều phải nhìn sắc mặt Liễu Quốc Chí.
Tôn Tri Hành cũng thật thú vị, anh ta cảm thấy Liễu Quốc Chí là một vị quý công t.ử không có tâm cơ, anh ta chỉ cần nói vài câu là có thể khiến Liễu Quốc Chí nghe lời mình răm rắp.
Và phải thừa nhận rằng nhân phẩm của Liễu Quốc Chí thực sự rất tốt, rõ ràng là con trai duy nhất của nhà họ Liễu, hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, bên cạnh thậm chí không có lấy một người thông phòng, vì vậy Tôn Tri Hành từng nghi ngờ Liễu Quốc Chí có lẽ căn bản không thích phụ nữ.
Anh ta thậm chí còn từng nghĩ Liễu Quốc Chí có lẽ có chút ý tứ với mình, anh ta cảm thấy nếu người đó là Liễu Quốc Chí, vì gia đình anh ta cũng không phải là không thể hy sinh một chút.
Đáng tiếc Liễu Quốc Chí không hề có ý đó với anh ta, nên Tôn Tri Hành cũng dẹp bỏ tâm tư nhỏ nhen đó.
Hôm nay mẹ sắp xếp cho anh ta đi xem mắt, nói đối phương rất xinh đẹp, lại là cháu gái ruột của Trương Tam Bảo, Tôn Tri Hành liền nảy ra ý định rủ cả Liễu Quốc Chí đi cùng.
Tuy nhiên, người phụ nữ này đúng là xinh đẹp như mẹ anh ta nói, diện mạo yêu kiều, đáng tiếc không phải kiểu anh ta thích, cao quá!
Anh ta mới có 172 cm, đứng cạnh người phụ nữ này áp lực quá lớn, nếu thật sự dẫn ra ngoài chẳng phải sẽ bị người ta cười cho thối mũi sao?
Vì thế sau một giây kinh diễm, anh ta liền mất hết hứng thú, rồi nhìn sang vị hảo hữu bên cạnh mình.
Không ngờ, Liễu đại thiếu vốn dĩ không mấy quan tâm đến phụ nữ, ánh mắt lại dừng lại trên người cô gái này vài giây.
Tôn Tri Hành bắt đầu tính toán trong lòng, vẻ mặt lộ ra một nụ cười mà anh ta tự cho là đúng mực rồi đứng dậy:
“Dì Trương, Ninh tiểu thư, mời ngồi, hai người muốn uống gì để tôi gọi giúp."
Dì nhỏ cảm thấy bà và Tôn phu nhân còn ở lại đây thì không mấy thích hợp, vì thế còn chưa ngồi xuống đã nói:
“Bọn trẻ các con cứ trò chuyện đi, tôi và Tôn phu nhân ra ngoài đi dạo một lát, Nguyệt Nguyệt, lát nữa dì tới đón con."
Ninh Nguyệt gật đầu, tiễn hai vị phu nhân rời đi, sau đó thản nhiên ngồi xuống, nói với người phục vụ một câu:
“Cho tôi một ly nước trắng."
Trong lòng Tôn Tri Hành mắng thầm một câu “đồ nhà quê", đúng là loại chưa thấy qua sự đời, vào quán cà phê mà chỉ biết gọi nước trắng.
Biểu cảm của anh ta làm sao qua mắt được Ninh Nguyệt, cô tựa lưng vào ghế, hai mắt nhìn chằm chằm Tôn Tri Hành:
“Tôn công t.ử đang coi thường tôi?"
Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng tông giọng lại là khẳng định.
Liễu Quốc Chí vốn đang cúi đầu uống cà phê kinh ngạc ngẩng đầu lên, ánh mắt nhanh ch.óng lộ ra vẻ thú vị.
Tôn Tri Hành bị cô hỏi đến ngẩn người, sau đó trên mặt đầy vẻ bực bội:
“Cô nói gì vậy?"
Ninh Nguyệt không cảm xúc nói:
“Chẳng qua cũng chỉ là một ly cà phê thôi, thế mà lại bị những người đi du học về như các anh tâng bốc thành biểu tượng của thân phận, không biết uống nó thì là đồ nhà quê sao?
Đắng ngắt như phân mèo thì có gì ngon mà uống?
Ồ, tôi quên mất, đúng là có loại cà phê phân mèo thật!
Tôi ngửi thấy cái mùi này là buồn nôn, nhưng tôi cảm thấy gu thưởng thức của mình không thể bắt người khác đều phải tán thành, vì thế tôi uống nước trắng của tôi, anh uống cà phê của anh.
Tôi đã cố gắng nhịn cái mùi quái đản tỏa ra từ ly của các anh, kết quả là, một người đi du học về như anh mà ngay cả chút tố chất này cũng không có, đem sự coi thường người khác treo ngay trên mặt.
