Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 776
Cập nhật lúc: 02/03/2026 16:31
Như sực nhớ ra điều gì đó, Ninh Nguyệt cười nhạt một tiếng:
“Anh nghĩ một người sống dựa vào dì nhỏ như tôi, nếu gia nhập Đảng đỏ hay Đảng trắng liệu có thể được tin tưởng không?
Liễu công t.ử, anh dùng tự nhiên, tôi về trước đây."
Cầm túi xách lên, Ninh Nguyệt liền đứng dậy, không thèm nhìn Liễu Quốc Chí thêm một lần nào nữa.
Nhìn bóng lưng Ninh Nguyệt, Liễu Quốc Chí trái lại càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình, nhất định phải đưa cô ấy vào Quân Thống, một người có nợ m-áu gia đình sâu nặng, lại có một người dì trượng nuôi nấng mình nhưng lại làm tay sai cho Nhật, thêm vào đó là một thân thủ tốt như vậy, người như thế là thích hợp nhất để làm đặc vụ.
Tuy hôm nay cô đã từ chối, nhưng gã có nắm chắc sẽ sớm dụ được người phụ nữ này lên con thuyền lớn mang tên Quân Thống.
Bất kể Liễu Quốc Chí nghĩ thế nào, Ninh Nguyệt lại một lần nữa đi tới nhà đồng chí Vũ, ừm, thay quần áo, chỉnh sửa khuôn mặt rồi mới đi, đảm bảo tháo mặt nạ ra, thay quần áo xong là tuyệt đối không ai nhận ra được.
“Cô... cô thật sự là Thất Tinh?"
Trương Khả Lệ vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Ninh Nguyệt cười cười:
“Chị dâu phải từ từ làm quen thôi, sau này tôi lại tới đây sẽ dùng khuôn mặt này."
Giọng nói vẫn là giọng của Thất Tinh, chỉ là ngoại hình thay đổi quá lớn, cô trực tiếp biến thành một người đàn ông, ngay cả chiều cao cũng cao lên một chút, hèn chi cô có thể tự do ra vào số 76, hóa ra còn có bản lĩnh này!
Vũ Vân Chu thu lại vẻ mặt ngạc nhiên ban đầu rồi hỏi:
“Sao ban ngày ban mặt lại tới đây?"
Ninh Nguyệt đón lấy tách trà Trương Khả Lệ đưa tới uống một ngụm:
“Liễu đại công t.ử muốn lôi kéo tôi vào Đảng trắng, tôi đã từ chối rồi."
Vũ Vân Chu:
“Tại sao lại từ chối?
Nếu cô có thể xâm nhập vào nội bộ Đảng trắng thì sẽ có lợi ích tuyệt đối cho công tác của chúng ta."
Ninh Nguyệt:
“Nếu đây là yêu cầu của tổ chức, tôi sẽ tùy cơ ứng biến."
“Đúng, cô và Liễu Quốc Chí mới quen nhau có mấy ngày, nếu đồng ý nhanh quá khó tránh khỏi khiến gã nghi ngờ."
Trong căn phòng tĩnh lặng, gió ngoài cửa sổ thổi rèm cửa kêu phành phạch:
“Liễu Quốc Chí đó là một con cáo nhỏ, nếu hôm nay tôi đồng ý ngay lập tức gã chắc chắn sẽ đầy lòng cảnh giác với tôi, ngược lại tôi trực tiếp từ chối gã mới càng kiên định với ý nghĩ trước đó.
Tôi đoán không lầm thì vài ngày tới gã nhất định sẽ có hành động, chỉ là chưa biết gã cụ thể sẽ làm gì thôi."
Vũ Vân Chu không hiểu:
“Chẳng lẽ gã còn có thể uy h.i.ế.p cô không thành?"
Ninh Nguyệt nói:
“Lãnh đạo, ông không biết đâu, mấy ngày qua gã thậm chí còn đưa tôi đi cả kỹ viện, nếu tôi không phải là phụ nữ thì gã đã sớm tặng cho tôi hai nàng hầu rồi, đừng vội, nhanh thôi gã sẽ có hành động."
Vũ Vân Chu cân nhắc hồi lâu:
“Nếu cô thật sự vào Đảng trắng thì không tiện tự mình tới chỗ tôi nữa rồi, đợi tôi báo cáo tình hình bên cô với cấp trên một chút, rồi tìm cách bố trí cho cô một liên lạc viên, nhưng nhân tuyển này phải chọn lựa kỹ càng mới được."
Ninh Nguyệt vội xua tay:
“Bí thư đừng làm vậy, chuyện của mình tôi tự hiểu rõ, ông yên tâm, mỗi lần tôi tới chỗ ông đều rất cảnh giác, tuyệt đối không thể bị người ta phát hiện, nhưng nếu bên cạnh tôi có thêm một người, không chừng sẽ bị nghi ngờ, cứ đợi xem đã, khi nào thật sự cần thiết hãy tính."
Chương 681 Điệp Tông Mê Ảnh 20
Vũ Vân Chu cuối cùng cũng nghe theo cô, cô nói không cần thì tạm thời đừng bố trí, những chuyện khác tính sau.
Ninh Nguyệt lại hỏi:
“Đúng rồi, chuyện đào địa đạo tiến triển đến đâu rồi?"
Vũ Vân Chu cười nói:
“Khả thi, đang âm thầm đào rồi, nhưng bên số 76 ngày đêm đều có người, người của mình không dám làm động tĩnh lớn nên tiến triển có hơi chậm.
Những việc này cô đừng bận tâm, khi nào hành động tôi sẽ thông báo cho cô."
Ninh Nguyệt đang nghĩ xem có nên đóng góp một chiếc xẻng công binh không?
Nhưng thứ đó quá nghịch thiên, mình dùng thì được, đưa người khác dùng giải thích không xong.
Trong lòng hạ quyết tâm, khi địa đạo đào đến dưới số 76 cô phải qua đó giúp một tay, tranh thủ sớm ngày cứu hết mọi người ra.
Về đến nhà, Ninh Nguyệt tháo mặt nạ, thay quần áo, thu đồ vào không gian.
Hôm nay đã là tháng thứ ba cô trọng sinh, cô lại lấy thu-ốc đại lực, thu-ốc mẫn tiệp, thu-ốc thể chất ra uống, cô có thể cảm nhận được, mỗi tháng sau khi dùng thu-ốc xong, c-ơ th-ể cô đều có sự thay đổi rất lớn, thể lực, tốc độ phản ứng và cường độ c-ơ th-ể đều tăng lên một bậc.
Nằm trên giường, Ninh Nguyệt từ từ hồi tưởng lại quá trình tiếp xúc với Liễu Quốc Chí mấy ngày qua, cô cảm thấy đối phương là kiểu người một khi đã xác định mục tiêu sẽ dứt khoát ra tay, đoán chừng gã sẽ không để cô đợi quá lâu.
Đang nghĩ ngợi, cô liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Ở cửa phòng lại truyền đến tiếng động khẽ, sau đó cửa phòng liền được mở ra.
Ninh Nguyệt bị tiếng động nhỏ này làm cho tỉnh giấc, cô nhanh ch.óng ngồi dậy trên giường, tay cũng chạm vào v.ũ k.h.í, nhưng trong chớp mắt liền nằm trở lại giường, quan sát tình hình.
Rất nhanh, kẻ đó đã mò vào trong phòng cô, một chiếc khăn tay tỏa ra mùi vị kỳ lạ chụp lên mặt Ninh Nguyệt, Ninh Nguyệt biết ngay đây là thu-ốc mê, dứt khoát giả vờ bị mê man, mặc cho đối phương vác mình lên vai mang đi.
Trong lòng Ninh Nguyệt thầm mắng, ch-ết tiệt, tư thế này thực sự không thoải mái chút nào, may mà rất nhanh cô đã được đặt lên xe, chiếc xe cứ thế chạy rất lâu, lâu đến mức Ninh Nguyệt thực sự ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại một lần nữa, cô hình như đang ở trong khoang tàu?!
Hơn nữa còn là khoang chở hàng!
Xung quanh có mấy tiếng thở, lặng lẽ mở mắt nhìn một chút, cô nghiêm trọng nghi ngờ mình bị bọn buôn người bắt rồi, sao trong khoang này toàn là nam nữ giống như cô vậy?
Nhân lúc những người đó vẫn còn đang ngủ mê man, Ninh Nguyệt cử động c-ơ th-ể, cứ giữ mãi một tư thế thực sự quá khó chịu.
Tay bị trói ra sau cũng không thoải mái, may mà chân tự do, cô đứng dậy, hai tay hướng xuống dưới, hai chân lần lượt luồn qua giữa hai cánh tay đang bị trói, hai tay cuối cùng cũng vòng được ra phía trước.
Nhân lúc những người này vẫn còn ngủ, cô lấy đồ ăn dự trữ từ trước trong không gian ra ăn thật nhanh.
Cho đến khi cô ăn hết hai chiếc bánh, trong khoang tàu vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Ninh Nguyệt ăn no xong liền ngủ tiếp, đến trưa thì tàu cuối cùng cũng dừng lại, sau đó bọn họ lại bị chụp khăn một lần nữa, cô vốn dĩ có thể nín thở, nhưng nghĩ làm vậy quá nhàm chán, thà rằng nhân lúc có thu-ốc mê mà ngủ một giấc còn hơn, thế là hít một ít thu-ốc mê, trước khi hôn mê, cô nghe thấy có người hỏi:
“Ơ, sao tay cô ta lại bị trói ở phía trước thế này?"
“Mặc kệ trói trước hay trói sau, cứ trói là được, mau khiêng đi, chậm trễ là cấp trên sẽ nổi giận đấy."
