Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 851
Cập nhật lúc: 02/03/2026 18:10
“Ha ha ha, thằng nhóc thối này đúng là nòi giống giỏi!
Ta còn nói đuổi nó ra khỏi nhà để rèn luyện nó một chút, kết quả nó lại cho ta một bất ngờ thế này, còn rèn luyện gì nữa, nếu thằng hai còn cần rèn luyện thì đám hậu bối của mấy nhà kia đều phải vứt đi hết!"
Tề Minh Dương cũng vui lây, trước kia thằng hai không cầu tiến, cả nhà đều nuông chiều, đôi khi anh cũng hối hận, có lẽ là chiều quá hóa hư, chiều hư thằng hai rồi.
Bây giờ, anh coi như không còn nỗi phiền muộn đó nữa, thằng hai đúng là có tiền đồ, trời mới biết lúc anh tra ra những thứ này, trong lòng vui mừng đến nhường nào.
Anh lớn hơn thằng hai bảy tuổi, từ nhỏ đã dắt nó đi chơi, tình cảm hai người vốn dĩ rất tốt.
Sau khi kết hôn anh mãi vẫn chưa có con, thật sự coi thằng hai như con trai mà nuôi, bây giờ thằng hai thành đạt rồi, anh thật sự nảy sinh một luồng cảm giác tự hào như người làm cha.
“Bảo thằng hai lúc nào rảnh thì về ăn bữa cơm, thằng nhóc thối, nói không cho nó về nhà là nó thật sự không về luôn à, nó ở ngoài chơi đến phát điên rồi đấy!"
Nhắc đến chuyện này, trên mặt Tề Minh Dương xuất hiện một tia không tự nhiên, thằng nhóc đó chẳng phải là ở ngoài chơi đến phát điên rồi sao...
Cũng chẳng cần anh tra, thằng nhóc đó ngày nào cũng đăng vòng bạn bè, mỹ nữ bên cạnh nó mỗi ngày đều không trùng mẫu, đi đến đâu thả thính đến đó, vận đào hoa tốt lắm!
Không, vận người duyên cũng tốt lắm!
Dù sao quanh nó xuất hiện toàn là trai xinh gái đẹp, người nào hơi xấu một chút đều không thể xuất hiện bên cạnh nó được.
“Con gọi điện cho nó ngay đây."
Ninh Nguyệt vừa thấy là điện thoại của anh cả gọi đến liền vội vàng bắt máy:
“Anh cả."
Tề Minh Dương cười hì hì nói:
“Ông nội nhớ em rồi, bảo em lúc nào rảnh thì về một chuyến."
Ninh Nguyệt nói:
“Anh cả, em vừa mới bị đuổi ra khỏi nhà, tạm thời không về đâu, anh em mình gặp nhau ở ngoài đi, em mua không ít quà cho người nhà, anh cả giúp em mang về."
Tề Minh Dương nhíu mày:
“Em để ý cái đó làm gì?
Em biết ý của ông nội lúc đó mà, bây giờ, làm như vậy nữa vốn chẳng có ý nghĩa gì..."
Lúc đầu lão gia t.ử đưa ra quyết định đuổi nguyên chủ rời khỏi nhà là vì nguyên chủ cứ như bị mất trí vậy, không ngừng làm loạn vì Vinh Vũ Đồng, lão gia t.ử không muốn nó tiếp tục hồ đồ nữa nên mới nghĩ ra cách đó, mục đích là để nguyên chủ biết đường quay đầu, chứ không phải thật sự không cần nó nữa.
Chuyện này, trong lòng nguyên chủ hiểu rõ như gương, vì vậy anh ta mới cam tâm tình nguyện rời khỏi nhà.
Anh ta rời nhà là rời nhà, chứ quan hệ với người thân đâu có thật sự đứt đoạn.
Chương 747 Ta là kẻ ăn chơi 9
“Anh cả, anh cứ để em ở ngoài chơi thêm một thời gian đi, nếu để người ta biết ông nội vừa đuổi em ra đã đón về ngay thì người ngoài nhìn nhà mình thế nào?
Hơn nữa, một đứa con bị gia tộc ruồng bỏ thì rất dễ bị người ta nhắm vào, em xem xét thêm đã."
Điện thoại của Tề Minh Dương đang bật loa ngoài, lão gia t.ử nghe rất rõ, ông tức đến trừng mắt, thằng nhóc thối, thật sự coi ông già hồ đồ rồi hả, chẳng phải là ở ngoài chơi đến phát điên rồi không muốn về sao?
Tề Minh Dương nhìn lão gia t.ử, thấy ông cụ gật đầu, lúc này mới lên tiếng:
“Được, vậy chúng ta hẹn gặp ở Hội sở số 7."
Cúp điện thoại, Ninh Nguyệt vội vàng chỉnh lý lại những thứ mình mới mua gần đây, tùy tiện bỏ vào một cái túi đen, gọi La Hạo Thiên rồi ra khỏi cửa.
Chiếc Rolls-Royce Phantom xuyên qua các đường phố kinh thành, nhanh ch.óng đi vào Hội sở số 7, đặt xong phòng, Ninh Nguyệt liền gửi số phòng cho anh cả.
Tề Minh Dương và cô đến trước sau không bao lâu, hai người rõ ràng là có chuyện muốn nói, La Hạo Thiên tự động ra ngoài chờ.
“Đây là vệ sĩ mới em thuê à?"
Ninh Nguyệt:
“Cái gương mặt này của em ấy mà, quá thu hút ong bướm rồi, em sợ em không thuê mấy vệ sĩ thì sớm muộn gì cũng bị đám phụ nữ đó ăn tươi nuốt sống mất."
Tề Minh Dương:
“Thằng nhóc thối càng lúc càng tự luyến!
Nhưng gương mặt của đứa em nhà mình đúng là biết cách mọc thật, hơn nữa, một thời gian không gặp thằng nhóc này dường như càng đẹp trai hơn.”
Mấy tấm ảnh nó đăng trên vòng bạn bè trước đó còn chẳng đẹp bằng người thật.
“Em bớt ra ngoài lăng nhăng đi không phải là được rồi sao?!"
“Không lăng nhăng thì sao gọi là kẻ ăn chơi?
Nguyện vọng lớn nhất của em trai anh chính là làm một kẻ ăn chơi cả đời, cho nên vệ sĩ vẫn phải thuê!"
Tề Minh Dương bị bộ dạng mặt dày này của em trai làm cho tức đến phì cười.
“Thôi đi, em muốn thế nào thì thế ấy, nhưng chơi đủ rồi thì nhanh tìm người kết hôn cho anh, nhà mình đều trông chờ vào em để nối dõi tông đường đấy!"
Nhắc đến chuyện này Ninh Nguyệt liền trở nên nghiêm túc, trông cậy cô nối dõi tông đường là chuyện tuyệt đối không thể nào, không ai xứng với cô cả.
Lấy ra một lọ thu-ốc đưa cho Tề Minh Dương:
“Anh cả, cái này anh cầm lấy, lúc chị dâu đến kỳ rụng trứng thì cho chị ấy uống, đảm bảo anh sinh được một thằng con trai mập mạp, chuyện nối dõi tông đường này cứ để người có gen ưu tú như anh lo đi, em chỉ là một kẻ ăn chơi, ăn uống chơi bời thì được, mấy chuyện khác anh đừng có trông chờ vào em."
Tề Minh Dương nhìn thứ trong tay không khỏi ngẩn người ra một lúc:
“Đây là cái gì?"
“Thu-ốc hỗ trợ mang thai, hàng hiếm do viện nghiên cứu hàng đầu nghiên cứu ra, cái này em phải bỏ ra số tiền lớn mới kiếm được đấy, không có bất kỳ tác dụng phụ độc hại nào, anh cứ yên tâm mà dùng."
Tay Tề Minh Dương vì xúc động mà run lên một cái, trời mới biết những năm qua anh bị vô sinh đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, thật sự là cách gì cũng đã thử, hai vợ chồng chịu không ít khổ sở mà vẫn không thể hoài thai, bọn họ đều đã tuyệt vọng rồi, không ngờ thằng hai lại cho anh một bất ngờ lớn thế này!
Anh chưa bao giờ nghi ngờ lời nói của thằng hai, thằng hai nói thứ này có thể giúp anh có hậu duệ thì nhất định là có thể, nó nói không có tác dụng phụ độc hại thì chắc chắn là không có!
“Bao nhiêu tiền, anh chuyển cho em!"
Ninh Nguyệt lập tức ngồi xa ra một chút:
“Anh mà dám đưa tiền là em giận anh đấy!
Em cũng đâu có thiếu tiền."
Tề Minh Dương:
“Em không thiếu là việc của em, anh đưa là việc của anh!
Còn dám giận anh, em giận một cái anh xem nào?"
Từ trong túi móc ra một tấm thẻ nhét cho Ninh Nguyệt:
“Mật khẩu là sinh nhật em, cầm lấy cho hẳn hoi, của anh cũng là của em."
Ninh Nguyệt:
“Trước kia có lẽ là vậy, sau này không thể như vậy nữa, anh cả anh phải tích cóp tiền để nuôi cháu trai lớn cho tốt, tiền của hai anh em mình, sau này đều là của cháu trai lớn cả."
Đương nhiên, còn có cả cháu gái lớn nữa.
Đúng vậy, thứ cô đưa là thu-ốc bao sinh đôi long phụng.
Chị dâu đã ba mươi tư rồi, m.a.n.g t.h.a.i một lần, một lần giải quyết xong luôn cho đỡ sau này phải chịu khổ.
Tề Minh Dương bị lời nói nuôi cháu trai của Ninh Nguyệt làm cho tức cười, nói thật, vừa nghĩ đến việc sau này mình cũng có thể có một thằng con trai mập mạp, trong lòng anh đã sướng rơn lên rồi, lúc này anh đã không ngồi yên được nữa.
