Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 66: Quân Thần Diễn Kịch, Lòng Người Khó Dò
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:20
Hoàng hôn buông xuống, cửa cung chậm rãi mở ra. Nam t.ử tuấn lãng cùng thiếu niên lang thanh tú sóng vai bước ra.
Vừa ra khỏi cửa cung, Cao An liền nhịn không được cười thành tiếng: “Thường hầu, ha ha ha ha ha...”
Vân Hoài nghe tiếng cười của Cao An, sắc mặt từ xanh chuyển sang đen, mày nhíu c.h.ặ.t. Chức vị này có gì buồn cười chứ? Cái tên tiểu t.ử thúi này biết cái gì?
Hoài phủ, ngõ Yến Anh.
“Cái gì? Điện hạ, Vương thượng bổ nhiệm ngài làm Thường hầu?” Phó Hoán nỗ lực nén khóe miệng, đôi môi mím c.h.ặ.t, sợ mình cười ra tiếng làm Vân Hoài không vui.
Vân Hoài chậm rãi quay người đi, tận lực không nhìn biểu cảm của Phó Hoán. Mình còn lạ gì việc hắn muốn cười?
“Vân Xuyên thế nhưng bổ nhiệm bổn điện làm Thường hầu. Nếu không phải bổn điện nhịn xuống lửa giận, bằng không đã sớm vặn đầu hắn xuống rồi!” Vân Hoài nổi giận đùng đùng nói.
“Bất quá làm Thường hầu cũng có cái lợi, có thể tùy thời tiến cung, rất dễ dàng giám sát nhất cử nhất động của Vương thượng. Huống hồ thần cho rằng, Vương thượng bổ nhiệm Điện hạ làm Thường hầu, đại khái là muốn kiềm chế Cao An. Nếu Cao An về sau không nghe lệnh hắn, hắn định là sẽ ra tay với Điện hạ.”
Vân Hoài hơi gật đầu: “Ta biết, cho nên ta sẽ nhẫn nhục phụ trọng.”
Vân Hoài tạm dừng một chút, suy nghĩ rồi lại xoay người lại, chăm chú nhìn vào mắt Phó Hoán, nhẹ giọng nói: “Ngươi chớ đem việc này nói cho Thư Ngôn cô nương. Ta không muốn nàng biết chức vị của ta thế nhưng là...”
“Điện hạ, chỉ sợ đã muộn.” Phó Hoán tránh né tầm mắt Vân Hoài, ấp úng nói.
Cái gì muộn? Vân Hoài sửng sốt, thân thể cứng đờ xoay người lại, phát hiện Thư Ngôn cô nương đang đứng ngay sau lưng hai người. Thư Ngôn cô nương đều nghe thấy hết rồi?
Vân Hoài chỉ cảm thấy vạn phần xấu hổ cùng luống cuống: “Thư Ngôn cô nương... Nàng đều nghe thấy rồi?”
Thư Ngôn phảng phất vô tình lướt qua tầm mắt hắn, vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói: “Vân Hoài, ngươi... nhịn một chút, rồi sẽ qua thôi.” Nói xong, Thư Ngôn liền lặng lẽ rời đi.
Vân Hoài ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Thư Ngôn, trong lòng mắng Vân Xuyên ngàn vạn lần.
Hôm sau sáng sớm, tia nắng ban mai vừa ló dạng, chân trời nổi lên màu bụng cá trắng nhàn nhạt. Văn võ bá quan trong đại điện kim bích huy hoàng sắp xếp chỉnh tề theo quan giai.
Tiếng chuông vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trên triều đình. Vân Xuyên chậm rãi bước lên vương vị, ánh mắt quét qua quần thần.
“Tham kiến Vương thượng.” Chúng thần sôi nổi chắp tay hành lễ, trăm miệng một lời hô to.
Vân Xuyên bễ nghễ mọi người, lạnh lùng nói: “Bình thân.”
“Nghe nói Thượng Bội thường phạm biên cảnh triều ta, Lận Đại đô đốc tự thỉnh ngày mai khởi hành, lãnh binh trị loạn biên cảnh. Cô đã chuẩn tấu, các ngươi có dị nghị gì không?” Ngữ khí Vân Xuyên thập phần nghiêm túc trang trọng.
Các quần thần vừa nghe, toàn bộ lộ vẻ vui mừng: “Thần chờ không có dị nghị, nguyện Lận Đại đô đốc chiến thắng trở về.”
Vân Xuyên gật đầu, tiếp tục nói: “Cô ngày gần đây quen biết một thanh niên tài tuấn tên là Hoài Cùng. Cô rất thưởng thức hắn, hôm qua liền phong hắn làm Thường hầu.”
Dưới đài quần thần đều khó hiểu. Nếu Vương thượng thưởng thức hắn, sao lại bổ nhiệm làm Thường hầu? Tâm tư Vương thượng thật đúng là mò kim đáy biển.
Vân Xuyên thấy bọn họ xì xào bàn tán, liền ra hiệu cho người hầu bên cạnh. Người hầu hiểu ý, hô lớn: “Tuyên Hoài Thường hầu yết kiến.”
Cửa điện mở ra, nam t.ử tuấn lãng bất phàm chậm rãi bước vào, giữa mày hiển lộ vẻ cương trực công chính, trông như con cháu dòng dõi thanh lưu.
“Vi thần tham kiến Vương thượng.”
“Hoài ái khanh mau bình thân.” Vân Xuyên cao giọng cười, trong mắt mang theo chút thưởng thức.
“Tạ Vương thượng.” Vân Hoài không nhanh không chậm đứng dậy, động tác như nước chảy mây trôi.
Mọi người nhìn nam t.ử trước mắt khí chất bất phàm, định không phải kẻ hồ đồ. Người như vậy cũng nguyện ý đảm nhiệm chức “Thường hầu”? Có lẽ ai có chí nấy đi, văn võ bá quan âm thầm nghĩ.
Vân Xuyên nhìn chúng thần trầm mặc, sắc bén hỏi: “Các ngươi đối với việc Cô bổ nhiệm Hoài Cùng làm Thường hầu có dị nghị gì không?”
Quần thần nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, cuối cùng thống nhất nói: “Thần chờ không dị nghị.”
Vân Xuyên nhìn Thái phó luôn luôn ngỗ nghịch mình hôm nay cũng không lên tiếng phản bác, rất là ngoài ý muốn: “Thái phó, ngươi có dị nghị gì không?”
Phó Hoán chậm rãi bước ra, ngẩng đầu nhìn Vân Xuyên, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng như bị bệnh nặng: “Vương thượng, thần không có dị nghị.”
“Thái phó, sắc mặt ngươi trông không tốt lắm, sao vậy, lại bị bệnh à?” Vân Xuyên biết rõ còn cố hỏi, giọng điệu mang theo chút quan tâm, nhưng nghe kỹ lại có chút hả hê.
“Vương thượng, đêm hôm kia thần bị thích khách ám sát, miệng vết thương còn chưa hoàn toàn khép lại.” Giọng nói trong trẻo của Phó Hoán mang theo chút suy yếu.
Quan văn nhóm vừa nghe liền chấn động. Thái phó sao lại bị ám sát? Chẳng lẽ là người ngồi trên cao kia... làm?
Vân Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày, ra vẻ tức giận: “Thế nhưng có kẻ dám ám sát trọng thần ngay dưới mí mắt Cô, kẻ đó thật to gan!”
Phó Hoán ho nhẹ một tiếng: “Vương thượng, ý tưởng của thần và ngài lần này thập phần ăn khớp. Kẻ đó xác thật to gan.”
Vân Xuyên nghe lời này, trong lòng nổi lên lửa giận vô tận. Hắn biết Phó Hoán đã sớm đoán ra là mình phái thích khách.
“Cô chắc chắn sẽ điều tra rõ việc này.” Vân Xuyên lãnh lệ nói.
“Vương thượng không thể. Nếu kẻ đó là người có thù tất báo, nhân đó mà hận lây sang Vương thượng, chẳng phải là gây phiền phức cho ngài sao?” Phó Hoán vẻ mặt quan tâm nhìn Vân Xuyên.
Vân Xuyên nén giận, cười nhẹ: “Không sao, Cô là thiên t.ử, sao có thể vì tư lợi bản thân mà khiến trọng thần thất vọng đau khổ?”
Phó Hoán cúi đầu, thân thể hơi hạ thấp cung kính hành lễ: “Vương thượng, ngài là thiên t.ử, cũng không nên vì thần mà mạo hiểm. Nếu ngài không đáp ứng, thần ăn ngủ không yên a.”
Vân Xuyên c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ôn thanh nói: “Nếu Thái phó đã nói như vậy, kia Cô liền không phái người dò xét nữa.”
Trên mặt Phó Hoán vội vàng lộ ra vẻ vui mừng: “Tạ Vương thượng thành toàn.”
Trên triều đình, những lão thần ai mà không đoán được là Vương thượng phái người ám sát Thái phó. Nhưng Thái phó không so đo hiềm khích trước đây, ép dạ cầu toàn như thế, hành động này định là vì Yến Vân vương triều.
Vì thế, quần thần trong lòng càng thêm sùng kính Phó Hoán, đối với hành động của Vương thượng càng thêm chán ghét.
Vân Xuyên nhìn ánh mắt quần thần liền đại khái đoán được suy nghĩ của bọn họ. “Nếu hôm nay mọi người không có việc gì bẩm báo, liền bãi triều đi.”
Nói xong, cũng không đợi mọi người hành lễ, hắn liền bước nhanh rời đi. Mọi người nhìn hành động của hắn, sôi nổi lắc đầu. Vương thượng như thế, là bất hạnh của Yến Vân vương triều a.
