Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 73: Đại Quân Khải Hoàn, Hồi Chuông Báo Tử

Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:21

Mật thám một thân hắc y hòa vào bóng đêm, cưỡi con ngựa nhanh như gió, tiếng vó ngựa dồn dập như tiếng trống trận phá vỡ sự yên tĩnh của Yến Đô.

“Biên quan đại thắng! Biên quan đại thắng! Lận Đại đô đốc sắp chiến thắng trở về!”

Bá tánh trong thành nghe tin biên quan đại thắng đều vui mừng khôn xiết, mừng rỡ như điên. Các triều thần trong nhà cũng lộ ra niềm vui sướng khó giấu. Mọi người đều biết rõ Yến Vân có Lận Đại đô đốc là may mắn của quốc gia.

Trong cung điện nồng nặc mùi đan d.ư.ợ.c, Vân Xuyên mơ màng nửa nằm trên giường. Làn da hắn càng thêm tái nhợt, gò má bắt đầu hóp lại.

Người hầu bên cạnh nhìn Vương thượng như vậy, càng thêm may mắn vì sự lựa chọn trước đó của mình. Hắn chậm rãi đi đến bên cạnh Vân Xuyên: “Vương thượng, mật thám truyền tin biên quan đại thắng. Ngày mai Lận Đại đô đốc sẽ tới Yến Đô.”

Vân Xuyên hơi ngước mắt, ánh mắt trở nên dị thường trống rỗng và mê ly. Đồng t.ử hắn giãn ra, dại đi, phảng phất mất đi linh hồn. Tròng trắng mắt sung huyết, toàn bộ tròng mắt tựa hồ biến thành màu nâu thẫm quỷ dị âm trầm, mí mắt rũ xuống mệt mỏi vô lực.

Người hầu chỉ nghe thấy hắn hữu khí vô lực nói “Ừ” rồi lại nhắm mắt.

Người hầu thấy vậy liền nói thêm: “Vương thượng, nghe nói Lận Đại đô đốc còn mang đầu Thượng Bội Vương về.”

Vân Xuyên nghĩ đến tên Thượng Bội Vương tham lam kia giờ đã bị g.i.ế.c c.h.ế.t dễ dàng, khóe miệng hơi nhếch lên, trong lòng dâng lên cảm giác sung sướng.

Người hầu nhìn thấy biểu cảm rất nhỏ của hắn, trong mắt hiện lên tia sáng: “Vương thượng, vậy ngày mai ngài có thượng triều không?”

“Ừ.” Vân Xuyên từ sâu trong cổ họng thấp giọng đáp.

Dứt lời, Vân Xuyên liền chìm vào giấc ngủ say, dường như vừa rồi chỉ là lời nói mớ trong mộng.

...

Hôm sau sáng sớm, tia nắng ban mai vừa ló dạng.

Hai bên đường phố Yến Đô, bá tánh đã sớm đổ ra đường, đầy lòng mong chờ anh hùng trở về. Trên mặt ai nấy đều tràn đầy vui sướng và kính ngưỡng, phảng phất cả tòa thành đều bị cảm xúc này lây nhiễm.

Trong sự chờ đợi của mọi người, tiếng vó sắt của quân đội dần vang lên, bụi đất bay mù mịt. Tướng quân dẫn đầu một thân nhung trang, ánh mắt kiên định, đúng là Lận Yến Thanh.

Hắn cưỡi bạch mã thượng cấp, suất lĩnh quân đội mênh m.ô.n.g cuồn cuộn bước vào cửa thành. Ánh mắt hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp đám người, tựa hồ đang tìm kiếm bóng hình khiến mình tâm tâm niệm niệm.

Trên lầu cao của t.ửu lầu, một bóng người đeo mũ rèm lụa mỏng phiêu nhiên đứng đó, che khuất dung nhan. Nhưng đôi mắt trong veo như nước kia lại xuyên qua lớp lụa mỏng, chăm chú nhìn Lận Yến Thanh.

Ánh mắt Lận Yến Thanh và Thư Ngôn giao nhau giữa không trung, trong lòng hắn dâng lên một dòng nước ấm. Hắn cảm thấy vô cùng vui sướng. Tuy khát khao nàng tới, nhưng không ngờ nàng thật sự sẽ đến nghênh đón mình.

Theo quân đội tiến lên, không khí trong thành Yến Đô càng lúc càng nhiệt liệt, bá tánh hoan hô nhảy nhót. Mà ánh mắt Lận Yến Thanh trước sau không rời khỏi bóng dáng uyển chuyển kia. Với hắn, lời khen ngợi của người khác không bằng một nụ cười của nàng.

Thư Ngôn dời tầm mắt, lẳng lặng nhìn thành Yến Đô. Nàng biết nhiệm vụ sắp hoàn thành, mình sắp phải rời khỏi nơi này.

Trong đại điện huy hoàng, Vân Xuyên trên vương vị hình như tiều tụy. Đôi mắt từng sắc bén như ưng giờ trống rỗng vô thần, hai má từng đầy đặn giờ hóp sâu, làn da tái nhợt bệnh hoạn.

Các triều thần sôi nổi ném cho hắn ánh mắt thất vọng. Đây còn là nam t.ử đang độ tuổi huyết khí phương cương sao? Hắn cứ tiếp tục thế này, tương lai Yến Vân vương triều sẽ ra sao? Cho dù có mười Lận Đại đô đốc cũng không cứu vãn được căn cơ quốc gia.

Người hầu hô to một tiếng: “Tuyên Lận Đại đô đốc yết kiến” mới làm các đại thần thoát khỏi dòng suy tư lo lắng.

Lận Yến Thanh chậm rãi bước vào đại điện. Hắn lúc này thân khoác ngân giáp, khuôn mặt tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt lại càng thêm sáng ngời. Các triều thần đều tập trung ánh mắt vào hắn, tràn ngập tán thưởng và kính ngưỡng.

Lận Yến Thanh nhìn vị vua uể oải trên cao, cao giọng nói: “Thần tham kiến Vương thượng.”

Vân Xuyên hơi gật đầu, ánh mắt mê ly: “Ngươi đứng lên đi.”

“Tạ Vương thượng.”

Vân Xuyên phát hiện Lận Yến Thanh vào điện không mang theo đầu Thượng Bội Vương, liền trầm giọng hỏi: “Lận ái khanh, đầu của Thượng Bội Vương đâu?”

Lận Yến Thanh cong môi cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Hắn đang ở ngoài điện, có cần thần mang hắn vào không?”

“Đương nhiên. Thượng Bội luôn mạo phạm triều ta, Cô đã sớm chán ghét hắn, định là phải nhìn thấy đầu hắn mới yên lòng.”

Lận Yến Thanh chắp tay hành lễ: “Đã như vậy, thần xin dẫn hắn vào.”

Vân Xuyên hài lòng gật đầu, lại không chú ý tới nụ cười nhạo nơi khóe miệng Lận Yến Thanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.