Xuyên Nhanh Ký Chủ Nhà Ta Lại Bày Trò - Chương 968: Nữ Phụ Bi Thảm Thập Niên 70 (34)
Cập nhật lúc: 26/12/2025 08:33
Thời gian thấm thoắt đã đến năm 1982.
Hôm nay, nhà họ Trình lại có bà mối đến cửa làm mai cho Trình Xuân Nha. Thật ra mấy năm gần đây, có không ít người đến mai mối. Dù sao thì chuyện Trình Xuân Nha có trong tay khoản tiền lớn 500 đồng cũng chẳng phải bí mật gì. Bởi vậy, không ít kẻ đã động lòng tham.
Tuy nhiên, đối với những kẻ không có ý tốt đến hỏi cưới, cha mẹ Trình đều từ chối thẳng thừng.
Họ đâu có ngốc.
Những người đến hỏi cưới toàn là hạng chẳng ra gì, hoặc là vợ c.h.ế.t, muốn con gái bà gả qua làm mẹ kế cho con người ta. Hoặc là mấy lão già không cưới nổi vợ.
Thử hỏi xem, sao cha mẹ Trình có thể đồng ý gả con gái đi lần nữa được?
“Không được, không được,” nghe bà mối nói xong, mẹ Trình lập tức từ chối. “Nhà chúng tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tuyệt đối không để con gái tôi đi làm mẹ kế cho người khác.”
“Kể cả bà có nói nhà trai điều kiện tốt đến thế nào đi nữa thì nhà chúng tôi cũng không đồng ý.”
“Này Lưu Hoa, nhà bà cũng kén chọn quá đấy!” Bà mối tỏ vẻ không vui. “Bà nói thật cho tôi biết đi, có phải hai vợ chồng bà vì 500 đồng trên người Xuân Nha nên mới cố tình không muốn gả nó đi nữa không?”
“Nếu không thì với điều kiện và tuổi tác của Xuân Nha nhà bà, bà tự nói xem, đàn ông nào điều kiện tàm tạm một chút mà lại chịu cưới nó chứ!”
“Tôi nói cho bà biết, người đàn ông lần này muốn làm mai với nhà bà điều kiện tốt lắm đấy. Nếu bà còn chê nữa thì đúng là qua làng này sẽ không còn nơi nào tốt nữa đâu.”
Nhà trai mà bà mối giới thiệu lần này đang tại ngũ trong quân đội, lại còn lên chức phó trung đội trưởng.
Người vợ trước của anh ta mất vì bệnh tật, để lại hai đứa con thơ.
Hơn nữa, nhà trai còn đang ở trong quân đội nên rất cần cưới vợ gấp để có người chăm sóc hai đứa nhỏ.
Nếu không phải vì điều kiện tốt như vậy, sao người ta có thể để mắt đến một người phụ nữ đã ly hôn như Trình Xuân Nha được.
“Xuân Nha nhà tôi thì làm sao?” Mẹ Trình tức giận nói. “Chẳng phải chỉ từng ly hôn một lần thôi sao, lẽ nào không xứng có một mối tốt để đi bước nữa à?”
“Còn chuyện tuổi tác, lớn cái gì mà lớn, nó mới 25 tuổi thôi, sao lại gọi là lớn tuổi được.”
“Thôi thôi thôi, bà nói gì cũng đúng hết!” Bà mối lười tranh cãi với mẹ Trình. “Bà cứ nói thẳng cho tôi biết, nhà bà rốt cuộc có định gả con gái đi nữa không, mối này nhà bà có đồng ý hay không?”
“Không đồng ý,” mẹ Trình kiên quyết. “Nhà chúng tôi đương nhiên muốn gả con gái đi, nhưng cũng không thể gả bừa được. Điều kiện nhà trai đúng là không tệ, nhưng đó là trong mắt người khác thôi.”
“Trong mắt tôi thì chẳng ra cái thá gì cả.”
“Hừ! Đừng tưởng tôi không nhìn ra, nhà trai chẳng qua chỉ muốn tìm một người phụ nữ về chăm con cho hắn thôi.”
“Con gái tôi mà gả qua đó thật thì không những phải nuôi con cho người ta, mà còn phải sống cảnh góa bụa.”
“Nhà trai ở trong quân đội, quanh năm suốt tháng chưa chắc đã về được một lần. Con gái tôi mà lấy hắn thì chẳng phải là sống cảnh góa bụa còn gì.”
Sắc mặt bà mối vô cùng khó coi: “Vậy thì thôi, thật không biết bà lấy đâu ra tự tin mà dám chê nhà trai.”
“Với điều kiện của Xuân Nha nhà bà, nếu không phải người ta nghe nói nó tính tình thật thà thì có đời nào người ta ngó tới không.”
Nói xong, bà mối tức giận bỏ đi.
Trong lòng bà ta đã quyết, sau này dù có ai nhờ đến nhà họ Trình dạm hỏi, bà ta cũng không thèm đến nữa.
Bà ta đã nhìn thấu rồi, hai vợ chồng nhà họ Trình vốn không định gả con gái đi, chỉ nhăm nhe 500 đồng của nó mà thôi.
Nếu không thì sao với cái điều kiện của Trình Xuân Nha mà nhà họ Trình còn có gan kén cá chọn canh như vậy.
Nguyên nhân sâu xa nhất chẳng phải là hai vợ chồng họ không muốn gả con gái đi lần nữa sao?
Không chỉ bà mối tức giận, mà mẹ Trình cũng đang bực mình đây.
Cái loại người gì vậy?
Làm cái vẻ mặt đó cho ai xem, chẳng lẽ bà chê điều kiện nhà trai thì có vấn đề gì à?
Không thể nào bắt bà cứ thế đồng ý, đẩy con gái mình vào hố lửa lần nữa được!
Lúc Trình Xuân Nha và ba người nhà họ Trình từ ngoài đồng về, mẹ Trình vẫn còn đang hậm hực.
Từ khi con gái nhất quyết ra đồng làm việc, mẹ Trình không ra đồng nữa.
Bà chỉ lo việc vặt trong nhà.
“Bà sao vậy?” Cha Trình bước vào dưới mái hiên, cởi đôi giày dính đầy bùn đất ra. “Mặt mày cứ như ai thiếu nợ không bằng.”
“Còn không phải tại bà mối trong thôn,” mẹ Trình bực bội kể lại mọi chuyện.
Nghe vợ nói xong, sắc mặt cha Trình cũng tối sầm lại: “Cái thứ gì vậy? Đàn ông điều kiện như thế mà cũng không biết ngượng, dám giới thiệu cho Xuân Nha nhà mình.”
Cũng giống như mẹ Trình, cha Trình chẳng thấy điều kiện của nhà trai có gì tốt.
Ngược lại, nếu đồng ý mối này thì chẳng khác nào đẩy con gái vào hố lửa một lần nữa.
“Chẳng phải thế thì sao,” mẹ Trình nói. “Điều đáng tức hơn là bà mối còn nói nhà chúng ta vốn không định gả con gái đi nữa.”
“Sở dĩ kén cá chọn canh là vì nhăm nhe 500 đồng của Xuân Nha.”
“Không được, càng nói tôi càng tức!”
Mẹ Trình trông có vẻ bị chọc giận không nhẹ.
“Mẹ nó, bà mối này muốn ăn đòn phải không,” Trình Xuân Trụ nổi nóng. “Con qua nhà bà ta tính sổ ngay đây.”
“Mày đứng lại đó cho tao,” cha Trình quát con trai. “Mày định đi tìm ai tính sổ? Thằng ranh con này lâu ngày không bị dạy dỗ là lại ngứa da rồi.”
“Thôi đi, con yên phận chút đi!” Mẹ Trình lườm con trai một cái. “Sắp lấy vợ đến nơi rồi mà tính tình vẫn còn bốc đồng như vậy.”
Hai tháng trước, Trình Xuân Trụ đã đính hôn.
Một tháng rưỡi nữa là cậu sẽ kết hôn.
“Cha nó à,” mẹ Trình nhìn chồng. “Ông nói xem, nhỡ bà mối kia đi nói linh tinh với người khác thì phải làm sao bây giờ?”
“Tôi chỉ sợ cái miệng của bà ta đi nói bậy với người khác, rồi dân làng lại có lời ra tiếng vào.”
Nếu người khác chỉ nói xấu hai vợ chồng bà thì cũng chẳng sao.
Dù sao chỉ cần hai người họ lòng dạ ngay thẳng, biết mình không hề nhòm ngó 500 đồng của con gái là được. Nhưng chỉ sợ người ta lại nói này nói nọ về con gái bà! Lấy cớ thương hại con gái bà, rồi lại nói ra mấy lời khó nghe.
“Mẹ, người khác muốn nói gì thì cứ để họ nói đi!” Trình Xuân Nha rửa tay xong, bước tới nói. “Mấy năm nay, nhà mình bị người ta nói ra nói vào còn ít sao?”
“Dù sao nhà mình cũng quen rồi, còn sợ người ta nói gì nữa chứ?”
“Đúng vậy, người ta muốn nói gì thì cứ nói, có gì mà phải lo,” Trình Xuân Cương nói. “Phải rồi, mẹ, cơm nước xong chưa? Con đói sắp c.h.ế.t rồi đây này.”
“Xong rồi, để mẹ dọn đồ ăn vào nhà.” Dứt lời, mẹ Trình vội vã đi vào bếp.
...
Cùng lúc đó, tại nhà họ Lưu.
“Sao lại là dưa muối với cháo khoai lang nữa,” Trần Lan San vừa nhìn cơm trên bàn, tâm trạng lập tức sa sút. “Mẹ, mẹ ở nhà cả ngày không làm gì, không thể xào thêm một món rau được à?”
