Xuyên Nhanh: Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê Được Nam Chủ Sủng Đến Nghiện - Chương 362: Tướng Quân Có Thể Mặn Có Thể Ngọt 20

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:22

"Nàng..."

Vốn định hỏi nàng muốn làm gì? Nhưng Lục Tứ trải qua sự chung đụng ngày hôm nay, tóm lại cũng suy ngẫm ra được chút mùi vị.

Nói ra câu này, nàng chắc chắn lại muốn tức giận rồi.

Chẳng phải là muốn trêu đùa với hắn sao?

Hắn lướt qua lớp y phục, trực tiếp sờ lên tay đối phương, còn học theo dáng vẻ trước kia nàng làm với hắn, gãi gãi vào lòng bàn tay nàng.

Quả nhiên, tay nữ nhân khẽ run lên một cái, lập tức buông y phục ra rụt về.

Trần truồng đi ra ngoài, hắn tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận được.

Hắn nhanh ch.óng mặc trung y vào rồi bước ra khỏi bình phong.

Nhìn thấy Hứa Tri Ý từ trên xuống dưới, chỉ mặc một lớp lụa mỏng manh ngồi trên giường, dưới lớp lụa mỏng màu hồng phấn là vòng eo thon thả không đầy một nắm.

Hắn nhíu mày:

"Nàng có lạnh không? Mặc ít như vậy."

Nói xong liền bước nhanh tới, cầm lấy y phục đặt ở một bên khoác lên cho nàng, hôm nay dầm một trận mưa, không dám mặc tùy tiện nữa.

Lúc tay buông xuống, liền bị những ngón tay mịn màng của nữ nhân nắm lấy.

Đây là lần thứ hai trong đêm nay rồi, nàng thích nắm tay mình như vậy sao?

Giọng nói mềm mại ngọt ngào của nữ nhân vang lên:

"Chàng không thích sao?"

Hứa Tri Ý không ngờ, mặc đẹp như vậy, lại chỉ quan tâm mình có lạnh hay không?

Hơi nóng từ hơi thở của nữ nhân phả vào cổ hắn, ngứa ngáy, giống như trái tim hắn lúc này vậy.

Hắn hơi rũ mắt xuống, liền nhìn thấy sự trắng nõn mà lớp lụa mỏng không thể che đậy, căng mọng tựa như muốn tràn ra ngoài.

Nhớ tới những lời ban ngày nàng nói với mình.

Tay cũng theo đó nắm ngược lại, trong giọng nói mang theo một tia ngượng ngùng:

"Thích......"

Nói ra cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, bày tỏ tâm ý với nàng, hình như cũng không khó đến thế.

Lục Tứ đều không biết nên đặt ánh mắt mình ở đâu, cảm thấy đặt ở đâu cũng là mạo phạm nàng.

Cuối cùng rơi xuống đôi môi đỏ mọng của nàng.

Nàng là thê t.ử của mình, hôn một cái không quá đáng chứ?

Nghĩ đến một người khác không biết lúc nào sẽ chui ra, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, hắn ta vậy mà lại đi trước mình một bước.

"Hắn ta cũng từng nắm tay nàng như vậy sao?"

Hứa Tri Ý khẽ nhướng mày:

"Tại sao chàng không quan tâm chàng có thể làm gì, mà cứ luôn quan tâm người khác làm gì."

Nói xong ngón tay thon dài như hành bóc của nàng liền vuốt ve lên môi hắn.

Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, Lục Tứ mà nhịn nữa thì đúng là rùa thần rồi:

"Nàng còn thích cái này?"

Nói xong liền hôn xuống, hai tay lúc đầu đặt ở sau lưng nàng, lại từ từ chuyển dời đến vòng eo nàng.

Môi nàng mềm mại, man mát, tràn ngập sự ngọt ngào, khiến người ta vừa hôn liền không dừng lại được, thảo nào người kia lại hôn đến mức môi nàng sưng tấy lên.

Hôm nay hắn muốn hôn cho sưng gấp đôi!

Không khí trong phòng đều bắt đầu trở nên dính dấp.

Lục Tứ không chịu nổi nữa, ôm chầm lấy nàng đặt lên đùi mình, một tay đỡ lấy sau gáy nàng, một tay đặt ở nơi mà lớp lụa mỏng vừa nãy cũng không che đậy được.

Nữ nhân ôm trong lòng dường như không có trọng lượng, nhẹ tựa lông hồng.

Giống như toàn bộ thịt trên người đều tập trung vào hai chỗ vậy.

Hứa Tri Ý phát ra tiếng nức nở nhỏ vụn.

Cựa quậy trên đùi hắn, chỉ một động tác này, suýt chút nữa khiến hắn phá phòng.

"Đừng nhúc nhích."

Nàng không hiểu lúc này không thể cử động lung tung sao?

Hắn thật sự sợ sự tự chủ của mình đặt trên người nàng là không có một chút tác dụng nào.

Hắn hít thở thật sâu hương hoa đào thoang thoảng trong không khí.

Hứa Tri Ý đỏ mặt, tựa vào trong n.g.ự.c hắn, cẩn thận hỏi một câu:

"Chàng có đau không?"

Mặt Lục Tứ cũng theo đó đỏ lên:

"Hơi đau."

Vừa nãy không cảm thấy, nàng vừa hỏi, liền có chút đau, càng nhìn nàng càng thấy đau.

Nghe xong câu này, Hứa Tri Ý vội vàng nhảy xuống:

"Chàng không nói sớm, cần ta giúp chàng không?"

Mặt Lục Tứ lại đỏ bừng thêm một mức độ:

"Bây giờ sao?"

Hứa Tri Ý gật đầu như giã tỏi, nam nhân này thật sự rất trầm muộn, không lẽ cảm thấy nam nhân kêu đau là mất mặt sao.

Mình là thê t.ử của hắn, chuyện này có gì mà mất mặt chứ.

Vẫn là phải từ từ giáo d.ụ.c.

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, biến ra một chén Linh Tuyền Thủy:

"Uống đi, lần sau lúc đau nhớ nói với ta, nếu không ta chữa chân cho chàng uổng công rồi."

Lục Tứ không ngờ nàng hỏi chính là cái chân này, nàng rất nhẹ, ở trên đùi mình một chút vấn đề cũng không có.

Nhưng lời đã nói đến nước này rồi, hắn chỉ đành một hơi uống cạn nước trong chén.

Dòng nước mát lạnh thuận theo cổ họng trôi xuống, rốt cuộc cũng khiến thần trí hắn trở nên tỉnh táo hơn một chút.

Khóe mắt liếc qua đôi môi nàng, thầm so sánh xem lần nào sưng hơn.

"Tẩu tẩu, đệ mang nước canh gừng đến cho hai người đây."

Một giọng nam truyền đến kèm theo tiếng kẽo kẹt mở cửa.

Lục Tứ nghe thấy tiếng mở cửa, cũng không màng đến việc mắng c.h.ử.i người nữa, trực tiếp đè Hứa Tri Ý xuống dưới thân, che chắn cho người ta kín mít.

"Cút."

Lục Ngộ không phải là thiếu niên cái gì cũng không hiểu, mặc dù hắn cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng nhìn thấy trên người Tứ ca mặc chính là trung y.

Lại còn có gì không hiểu nữa chứ.

Cái bát hắn bưng trong tay rất nóng, một tay bưng một cái bát.

Lúc này trên tay nóng rát, trong lòng càng đắng chát ứa ra nước chua.

"Ca, đệ không cố ý đâu, cái cửa này nó không đóng."

"Đệ chỉ nhẹ nhàng dùng chân chạm một cái, nó liền mở ra rồi, thật sự không trách đệ, ca."

"Hai người tiếp tục đi, coi như đệ không tồn tại."

Nói xong liền lập tức xoay lưng lại, quay đầu đứng ra hành lang bên ngoài.

Hứa Tri Ý trốn trong n.g.ự.c Lục Tứ, thầm nghĩ là mình sơ suất rồi, tiểu nhị đi rồi mình quên khóa trái lại.

Lục Tứ lạnh mặt:

"Còn không đi, ta thấy đệ là muốn ăn đá rồi?"

"Không được a, hai tay đệ đều bận rồi, đệ đi rồi, cái cửa này liền mở toang ra."

"Đến lúc đó vây quanh nhất vòng người thì không hay đâu."

Nghĩ thôi đã thấy da đầu tê dại rồi.

Bên ngoài truyền đến giọng nói của thẩm thẩm ba phòng:

"Lục Ngộ, ta đều đưa xong cho nãi nãi con rồi, bảo con đưa bát canh sao mà chậm chạp thế hả?"

Lục Tứ đưa tay kéo chăn nệm bên cạnh đắp lên người Hứa Tri Ý, che đậy cho người ta kín mít.

Đi đến cửa, đưa tay lấy bát từ tay hắn, dùng chân móc một cái, liền đóng cửa lại.

Động tác có chút lớn, mẫu thân Lục Ngộ đi tới khẽ nhíu mày, theo lý thuyết Lục Tứ nghe thấy giọng bà cũng nên ra chào hỏi một tiếng mới phải.

Bà trực tiếp véo lên cánh tay nhi t.ử:

"Con làm sao đắc tội người ta rồi?"

Lục Ngộ xoa xoa đôi tay bị bỏng đỏ của mình:

"Con không biết, bên trong thật sự không xảy ra chuyện gì cả, con không cố ý đâu."

Ách, câu này mẫu thân hắn nghe xong liền thấy không đúng, đây chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao, bà hiểu.

Người từng trải sao có thể không hiểu, trực tiếp kéo Lục Ngộ đi:

"Con không biết trước khi vào cửa phải gõ cửa sao? Ở nhà dạy con thế nào?"

"Vậy con cũng phải có tay để gõ chứ........"

"Vậy con dùng chân đá a!"

"Con chính là dùng chân đá mở cửa mà......"

"......"

Tiếng hai người nói chuyện ngày càng xa.

Thẩm thẩm thầm nghĩ tiểu Tứ này thân thể cũng lợi hại thật, tàn tật mà chí kiên cường, thiếu một cái chân mà vẫn muốn làm.

Không giống lão già nhà bọn họ, đi đường 1 ngày đã bắt đầu ngáy khò khò rồi.

Hứa Tri Ý vùi mình vào trong chăn, miếng thịt này một miếng cũng chưa ăn được, chuyện đội nồi lại phải gánh rồi.

Lục Tứ vớt người từ trong chăn nệm ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.