Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 40: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 60

Cập nhật lúc: 31/03/2026 00:04

Tôn Ái Hoa không dám tùy tiện ra tay nữa. Người đứng trước mặt ả không phải loại nhát gan sợ chuyện. Hơn nữa, xét về sức lực thì ả cũng không bằng Hồng Mai, nếu cứ thế xông lên chỉ có nước chịu thiệt.

Nhưng ả vẫn không nuốt trôi cục tức này. Con nhỏ trước mặt đúng là khắc tinh của ả. Chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế mà bỏ qua, ả nhất định phải tìm cách chỉnh c.h.ế.t nó.

Ánh mắt đầy oán độc của Tôn Ái Hoa dán c.h.ặ.t lên người Hồng Mai. Hồng Mai cũng biết mình đã đắc tội với ả ta đến tận xương tủy, nhưng chuyện đó đâu thể trách cô được. Ai bảo con mụ này vừa mồm thối vừa hẹp hòi.

Một trận sóng gió như vậy, vì Hồng Mai chen vào phá đám nên cuối cùng lại qua đi một cách lộn xộn. Thầy Cao coi như thoát được một kiếp. Chỉ là thoát được lâu dài hay chỉ tạm thời, thì chẳng ai dám chắc.

Từ đó về sau, ngày nào Hồng Mai cũng trở về chỗ chị cả. Mỗi lần trên đường xa xa nhìn thấy đám người của Tôn Ái Hoa, cô gần như chẳng cần suy nghĩ đã lặng lẽ bám theo, muốn xem bọn chúng đi làm chuyện xấu gì, tiện thể dò luôn xem Tôn Ái Hoa rốt cuộc ở đâu.

Bám theo cả một quãng đường, Hồng Mai cũng tận mắt thấy được đám người này ngu xuẩn đến mức nào. Mãi đến khi bọn chúng giải tán, ai về nhà nấy, Tôn Ái Hoa rẽ qua mấy con hẻm rồi mới bước vào một khu đại tạp viện chật chội. Hồng Mai đứng nhìn ả đi vào nhà, còn nghe thấy bên trong vang lên giọng ả đang quát tháo ai đó, lúc này mới quay đi.

Hồng Mai vốn không phải loại người để thù qua đêm. Có thù thì lúc đó không báo được, cô cũng sẽ tìm cách báo lại nhanh nhất có thể.

Nửa đêm, bên ngoài tối đen như mực. Đợi đến khi Hồng Quyên ngủ say, Hồng Mai mới lặng lẽ rời giường, vòng vèo mấy lượt rồi mò tới nhà Tôn Ái Hoa. Cô tìm được đúng buồng của ả. Tôn Ái Hoa không ở riêng, trong phòng còn có một cô gái khác nằm ngủ, nhìn dáng vẻ chắc là em gái ả.

Thị lực ban đêm của Hồng Mai rất tốt. Cô lấy ra loại t.h.u.ố.c màu mua từ thương thành tinh tế, rồi cực kỳ thong thả vẽ lên giữa mặt Tôn Ái Hoa một con rùa đen sì, loại mực này rửa thế nào cũng không trôi, muốn tẩy cũng không có cửa. Đương nhiên, sau hai năm nó sẽ tự biến mất. Ngoài con rùa nằm chình ình giữa mặt ra, Hồng Mai còn vẽ thêm hai bên một tượng Quan Âm với một tượng Như Lai.

Toàn là thứ thời này bị coi là mê tín phong kiến cả.

Cô muốn xem xem sau này ả ta còn dám ra ngoài gặp người kiểu gì, cũng muốn nhìn thử xem ả có bị tống đi cải tạo hay không, để tự mình nếm cái mùi sống trong chuồng bò là thế nào.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Hồng Mai đã nghe tin Tôn Ái Hoa bị điều đi cải tạo tận một nơi rất xa, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể quay về.

Người vui nhất không chỉ là dân quanh đó, mà ngay cả mấy nhà sống cùng một viện với nhà Tôn Ái Hoa cũng như mở cờ trong bụng. Có người còn cố tình nói móc nói mỉa để chọc cho cha mẹ ả tức c.h.ế.t. Để giữ yên cho nhà mình, cha mẹ Tôn Ái Hoa lập tức cắt đứt quan hệ với ả, nói thẳng rằng nhà họ không có đứa con gái như thế.

Lúc Tôn Ái Hoa bị áp giải đi, trên người ả ngoài bộ quần áo đang mặc ra thì chẳng được mang theo thứ gì.

Sau chuyện của Tôn Ái Hoa, đám người kia làm việc cũng không còn hung hăng cực đoan như trước nữa. Kẻ nào có chút đầu óc đều hiểu, thứ được vẽ lên mặt Tôn Ái Hoa chắc chắn là do một người rất có bản lĩnh làm ra. Bọn chúng tự nhắc mình tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ của ả, làm gì cũng phải cẩn thận dè chừng.

Thế nên không ít người nhờ vậy mà tránh được tai họa, tiếp tục yên ổn sống ở cương vị cũ, hoặc cả nhà vẫn còn được đoàn tụ bên nhau.

Tính ra, chuyện này lại là một việc tốt mà Hồng Mai vô tình làm được.

Thời gian cứ thế trôi nhanh trong bộn bề.

Trường học cuối cùng cũng đóng cửa.

Tân Vệ còn nhỏ, chưa đạt tiêu chuẩn tuyển dụng nên chỉ có thể ở nhà làm nông. Hồng Mai cũng không cố tình chạy lên thành phố tìm việc, mà ở lại nhà phụ việc đồng áng. Trong thôn bây giờ có thêm không ít thanh niên trí thức xuống quê, lại còn có mấy người bị điều về cải tạo.

Thấy Hồng Mai không còn đi học mà cũng chẳng ra đồng làm công, có người tò mò hỏi vợ chồng Mạnh Đại Sơn vì sao nhà họ không cho con bé đi làm.

Vợ chồng Mạnh Đại Sơn đáp rất thống nhất, lời lẽ cũng thuộc làu như đã bàn sẵn từ trước. Họ bảo hồi nhỏ Bé Ba từng bị đói quá nhiều, thân thể vốn đã yếu, sau đó lại còn bị thương ở đầu, thành ra sức khỏe luôn không tốt. Nhà bây giờ điều kiện khá hơn một chút, tuy chưa thể nói ngày nào cũng có cơm trắng, nhưng ăn đồ thô mà được bảy tám phần no thì vẫn làm được. Thế nên trong nhà không nỡ bắt con bé xuống đồng làm việc nặng.

Cha mẹ người ta đã nói như vậy rồi, đám thích xem náo nhiệt còn biết nói gì nữa, chỉ có thể tặc lưỡi bảo Hồng Mai đúng là số tốt.

Cầm lá thư cha mình vừa đưa cho, Hồng Mai không cần mở ra cũng biết đó là thư Lục Hồng Binh gửi.

Hai năm trước, Lục Hồng Binh đã nhập ngũ. Hễ có thời gian rảnh là cậu lại viết thư cho cô. Cũng không biết từ lúc nào mà như được khai sáng, mỗi lá thư ngoài chuyện kể lể cuộc sống hằng ngày, phần lớn còn là nói nhớ cô, thương cô, nhung nhớ đủ kiểu.

Hai năm qua, chưa từng đứt quãng lần nào.

Mà trong khoảng thời gian đó, Hồng Mai cũng thường xuyên lên trấn thăm hai ông bà họ Lục. Hai người già cũng luôn ngầm tác hợp cho cháu trai. Ba tháng trước, sau khi bàn bạc với cha mẹ, Hồng Mai cuối cùng cũng đồng ý với lời theo đuổi của Lục Hồng Binh, chính thức xác nhận quan hệ yêu đương với cậu.

Cô ngồi xuống bàn, cầm b.út bắt đầu viết thư hồi âm, tiện thể chuẩn bị gửi cho Lục Hồng Binh một hũ tương thịt bò mà mình vừa làm.

Lục Hồng Binh và cha mẹ cùng ở trong một đơn vị, nhưng cậu không công khai thân phận đó. Cậu muốn dựa vào chính năng lực của mình mà leo lên. Cậu có thân thủ tốt, học hết cấp ba, chịu khó huấn luyện, tính kỷ luật lại cao, tất cả đều là vốn liếng để sau này cậu ngóc đầu lên.

Mới hơn hai năm mà cậu đã lập được chiến công. Không phải thời chiến, muốn lập công thật sự chẳng dễ chút nào. Hiện giờ cậu cũng là đối tượng trọng điểm được đơn vị bồi dưỡng. Tuy chỉ mới là thiếu úy, nhưng tốc độ thăng tiến như vậy đã coi như rất nhanh rồi.

Doanh trại quân đội.

Trên sân huấn luyện, Lục Hồng Binh đang tập vượt chướng ngại vật. Trời dần tối, chuông báo cơm tối đã vang lên, đám chiến sĩ đều chạy ào về phía nhà ăn, chỉ riêng Lục Hồng Binh vẫn cố hoàn thành nốt lượt của mình rồi mới thong thả chạy tới.

Liên trinh sát Mãnh Hổ sắp bắt đầu tuyển người từ khắp nơi trong quân đội. Dù thế nào cậu cũng phải chen vào được. Cậu đã nghĩ rất rõ, nhất định phải vào liên trinh sát Mãnh Hổ, phải thường xuyên làm nhiệm vụ, phải lập thêm nhiều chiến công, phải sớm thăng quân hàm lên.

Chỉ cần lên tới cấp đại úy hoặc ít nhất giữ chức liên trưởng, cậu sẽ có thể xin cho người nhà đi theo đơn vị. Đến lúc đó, cậu sẽ cưới Hồng Mai, đón cô tới quân doanh sống cùng mình.

Rồi còn cả ông bà nội nữa, cũng sẽ đón tới ở bên cạnh. Cả nhà quây quần một chỗ, đó là điều cậu luôn mong mỏi.

Dĩ nhiên, nói là cùng một chỗ cũng chỉ tính trên phạm vi lớn thôi. Cha mẹ cậu sống ở khu gia thuộc của quân khu, còn chỗ cậu hiện giờ là đơn vị đoàn bộ, cách quân khu vẫn còn khá xa. Nhưng cậu vẫn muốn một ngày nào đó có thể đón ông bà đến gần mình, để cả nhà được sum vầy êm ấm.

Lúc Lục Hồng Binh tới nhà ăn, phần lớn đồng đội đã ăn xong về hết. Cậu ăn cơm cực nhanh, rồi chậm rãi đi bộ về ký túc xá. Vừa sắp đến nơi, đã thấy có người hớt hải chạy tới.

“Hồng Binh, có bưu phẩm của cậu, mau đi nhận đi.”

Tim Lục Hồng Binh khẽ nhảy lên. Người có thể gửi bưu phẩm cho cậu chỉ có ông bà nội, hoặc cũng có thể là cô bạn gái mới nhận lời cách đây chưa lâu, Hồng Mai.

Cậu gần như lập tức chạy đi.

Nhận được một bưu phẩm to đùng xong, cậu ôm thẳng về buồng riêng của mình, đóng cửa lại rồi vội vàng ngồi xuống mở ra.

Vừa nhìn nét chữ thanh tú trên bưu phẩm, cậu đã nhận ra ngay, đây chính là của Hồng Mai gửi.

Lần đầu tiên cô chủ động gửi đồ cho cậu.

Không dễ chút nào.

Cậu vội bóc gói đồ ra. Bên trong có một lá thư. Hồng Mai viết rất chi tiết về tình hình trong nhà, về sức khỏe của ông bà họ Lục, còn ghi cả bên trong bưu phẩm có những gì. Cuối thư, cô còn đáp lại nỗi nhớ nhung mà cậu vẫn luôn viết cho mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 40: Chương 40: Cô Gái Nhà Nông Thập Niên 60 | MonkeyD