Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 135: Đồng Thê Bị Đào Thận (12)
Cập nhật lúc: 02/02/2026 10:02
Khi Lý Thân tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang nằm trên nền đất lạnh lẽo, trên người không một mảnh vải che thân.
Vali đựng vàng, điện thoại, máy tính xách tay và cả chiếc xe hơi mới đỗ bên cạnh hắn lúc nãy đều đã không cánh mà bay.
Lý Thân ngơ ngác mất một lúc, rồi lảo đảo đứng dậy. Vừa lúc đó, hắn đụng mặt một cặp vợ chồng già đang đi dạo dưới sảnh.
Cặp vợ chồng già này nhận ra Lý Thân.
“Cậu Lý, cậu làm sao thế này?”
Lý Thân ôm đầu rên rỉ: “Chú ơi, cháu bị cướp.”
Giọng hắn khàn đặc, nghe t.h.ả.m thương vô cùng.
“Trời ơi! Thật tội nghiệp!” Người đàn ông vội vàng cởi áo khoác ngoài đưa cho Lý Thân mặc tạm.
Người phụ nữ lấy điện thoại ra: “Có cần báo cảnh sát không?”
“Chú thím làm ơn báo cảnh sát giúp cháu với, điện thoại cháu cũng bị cướp mất rồi. Cháu phải về nhà mặc quần áo đã.”
“Được rồi, cậu mau về đi, việc này cứ để chúng tôi lo.”
Lý Thân lảo đảo chạy về nhà. Dù đã khoác tạm chiếc áo của ông chú tốt bụng, nhưng bên dưới vẫn tồng ngồng, hắn sợ gặp ai đó lại bị tưởng nhầm là biến thái.
Lý Thân chạy một mạch về nhà, mở cửa lao vào.
Lục An đang đi đi lại lại trong phòng khách nhà Lý Thân, gọi điện cho hắn mãi không được, nghe tiếng mở cửa liền vội vàng chạy ra.
“A Thân, trời ơi! Anh bị làm sao thế này?”
Lý Thân loạng choạng suýt ngã, Lục An vội đỡ lấy hắn.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Nhớ đến vali vàng bị cướp mất, Lý Thân đau đớn như đứt từng khúc ruột, hắn thở dài:
“Anh bị cướp rồi. Chắc là lúc mua vàng đã bị bọn chúng theo dõi. Xui xẻo quá! Anh nhờ thím hàng xóm báo cảnh sát rồi, anh phải thay quần áo đã, chắc cảnh sát sắp đến nơi rồi.”
“Được, vậy em về nhà trước, lát nữa xong việc thì gọi em, em nấu gì đó cho anh ăn.”
“Ừ.” Lý Thân gật đầu, trong lòng cảm thấy được an ủi đôi chút, vẫn là Lục An thương hắn nhất.
Lý Thân vừa thay quần áo xong thì cảnh sát tới.
“Anh Lý, xin anh tường thuật lại sự việc một cách ngắn gọn.”
Lý Thân kể lại chuyện mình đi mua vàng định tặng bạn gái thì bị cướp.
“Bạn gái anh có biết anh định tặng vàng cho cô ấy không?”
Lý Thân lắc đầu.
“Cô ấy không biết, là tôi muốn tạo bất ngờ cho cô ấy. Bây giờ mất hết rồi, máy tính, điện thoại, ví tiền, đến cả quần áo chúng cũng lột sạch, xe cũng bị lấy mất.”
Cướp giật là trọng án, cảnh sát lập tức lập hồ sơ điều tra.
Khu chung cư Lý Thân ở là khu cao cấp, ra vào đều có thẻ từ, kiểm tra camera an ninh chắc chắn sẽ tìm ra manh mối. Ít nhất cũng xác định được xe bị lái đi lúc nào, đi về hướng nào.
Tuy nghi phạm chắc chắn đã ngụy trang, khó nhận diện được đặc điểm khuôn mặt, nhưng truy tìm tung tích chiếc xe thì không quá khó.
“Anh Lý, hôm nay anh đã hoảng sợ nhiều rồi, cứ nghỉ ngơi trước đi. Có manh mối chúng tôi sẽ liên lạc. Anh có điện thoại dự phòng không?”
Lý Thân gật đầu: “Có.”
Hắn vào phòng lấy điện thoại dự phòng, lưu số của cảnh sát. Sau đó cảnh sát rời đi để đến phòng bảo vệ trích xuất camera.
Nghe Bất Tri kể lại chuyện Lý Thân bị cướp, Thẩm Tước cười ngặt nghẽo.
Lý Thân quá phô trương, một lúc mua tận ba mươi thỏi vàng, lại còn xách cái vali của tiệm vàng đi nghênh ngang như sợ người ta không biết mình có vàng vậy.
Không cướp hắn thì cướp ai!
“Hai tên đó còn lột sạch quần áo của hắn nữa cơ.”
Bất Tri cười đến mức đuôi ngoáy tít mù.
“Em đã làm việc tốt rồi đấy, xóa sạch camera trong khoảng thời gian tên đó ra vào khu chung cư, định vị GPS trên xe cũng bị em phá hỏng rồi.” Bất Tri khoe khoang.
“Chủ nhân yên tâm, em cũng không tha cho hai tên cướp đâu.”
“Em đã dán cho chúng bùa xui xẻo bí truyền của em rồi, chúng sẽ sớm bị cảnh sát tóm cổ thôi. Có điều, chúng sẽ quên sạch chuyện đã cướp của Lý Thân.”
Bất Tri cười toe toét, vẻ mặt đầy tự hào.
Thẩm Tước gật đầu tán thưởng.
“Bất Tri, làm tốt lắm.”
Tiểu Hề cũng bò tới góp vui.
“Lần sau có chuyện vui thế này nhớ gọi em với nhé, em cũng thích xem náo nhiệt.”
“Ok luôn!” Bất Tri đáp lời.
Hai đứa nhỏ lại quấn lấy nhau chơi đùa.
Thẩm Tước không quan tâm đến chuyện của Lý Thân nữa, dù sao người lo sốt vó là hắn chứ đâu phải nàng.
Lý Thân vừa mất tiền vừa mất xe, chắc chắn hắn sẽ sớm phát hiện ra tài khoản ngân hàng của mình đã trống rỗng.
Tiếp theo, liệu hắn có bắt đầu động đến tiền tiết kiệm của Lục An không nhỉ?
Thẩm Tước không quan tâm tiền đó là của ai, miễn là nó chui vào túi nàng là được.
Thẩm Tước ngủ một giấc ngon lành.
Ngày hôm sau đi làm bình thường.
Cả ngày hôm đó, nàng không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Lý Thân.
Lý Thân đang sứt đầu mẻ trán. Chuyện hắn bị cướp đương nhiên không giấu được sếp, sếp liền cho hắn nghỉ ngơi hai ngày để ổn định tinh thần rồi hẵng đi làm.
Lý Thân ở nhà nghỉ ngơi, gọi điện cho cảnh sát phụ trách vụ án để hỏi thăm tình hình.
Biết được toàn bộ dữ liệu camera đã bị xóa sạch, định vị GPS trên xe cũng không tìm thấy tín hiệu, lúc này Lý Thân mới thực sự hoảng loạn.
Hắn cứ tưởng ở cái xã hội hiện đại camera giăng kín lối này, không ai có thể cướp của rồi tẩu thoát êm đẹp được.
Kết quả chuyện xui xẻo như vậy lại rơi trúng đầu hắn.
Lý Thân tức điên người, nhưng việc đầu tiên hắn làm là gọi điện báo mất tất cả thẻ ngân hàng.
Sau đó hắn đi làm lại chứng minh thư, cầm chứng minh thư mới đến ngân hàng làm lại thẻ để rút tiền ra chi tiêu.
Dù sao cũng phải đi làm, trong người không thể không có đồng nào.
Thế nhưng, Lý Thân kinh hoàng phát hiện ra tài khoản ngân hàng của mình đã trống rỗng.
Hắn lập tức yêu cầu in sao kê, phát hiện ra mình đã chi tiêu ba trăm vạn tại tiệm vàng!
Lý Thân trợn tròn mắt, cầm tờ sao kê chạy đến tiệm vàng đối chất. Hắn rõ ràng chỉ mua ba mươi thỏi vàng, mỗi thỏi khoảng một vạn, tại sao lại bị trừ mất ba trăm vạn?
Hắn tưởng nhân viên tiệm vàng thao tác nhầm, nhưng khi nhân viên đưa hóa đơn có chữ ký của hắn ra, Lý Thân mới bàng hoàng nhận ra mình đã viết thừa một số không.
Lý Thân đau đớn như bị ai khoét tim, ba trăm vạn là toàn bộ số tiền tiết kiệm hiện có của hắn!
Lý Thân tức muốn g.i.ế.c người, nhưng cũng chỉ biết xin lỗi nhân viên rồi lủi thủi ra về.
Hắn chưa kịp mua bảo hiểm cho số vàng đó, nên tổn thất này hắn phải tự gánh chịu hoàn toàn, trừ khi cảnh sát bắt được bọn cướp và thu hồi lại tang vật.
Nhưng ngay cả camera an ninh bọn chúng còn xóa được, chứng tỏ bọn này có tay trong tay ngoài rất ghê gớm.
Lý Thân bỗng cảm thấy hy vọng lấy lại được tiền vô cùng mong manh.
Lục An luôn ở bên cạnh Lý Thân, biết tâm trạng hắn không tốt nên cũng không nói gì nhiều, lẳng lặng đưa thẻ ngân hàng của mình cho Lý Thân.
“A Thân, em biết anh đang gặp áp lực lớn. Đây là tiền tiết kiệm của em, anh cứ cầm lấy mà dùng.”
“Chẳng phải chỉ là tặng đồ cho con tiện nhân Thẩm Tước đó sao, chúng ta có tiền mà, anh cứ hào phóng tặng cho cô ta đi. Đợi cô ta về làm dâu nhà anh rồi, lúc đó muốn xử lý thế nào mà chẳng được.” Lục An động viên.
Lý Thân gật đầu, ôm c.h.ặ.t lấy Lục An.
