Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 139: Đồng Thê Bị Đào Thận (xong)
Cập nhật lúc: 02/02/2026 10:03
Sự việc không dừng lại ở cái c.h.ế.t của bố mẹ Lý Thân và Lục An.
Cơn bão bạo lực mạng vẫn ập đến tới tấp.
Cuối cùng, Lý Thân đành phải trốn về quê.
Nhưng hàng xóm láng giềng ở quê cũng đã biết chuyện Lý Thân thích đàn ông, họ lập tức trông chừng con trai nhà mình cẩn thận, sợ bị hắn ta lôi kéo làm chuyện bậy bạ.
Tuy vậy, người trong thôn cùng lắm cũng chỉ bàn ra tán vào vài câu, chứ không ai làm gì quá khích.
Lý Thân tạm thời sống yên ổn qua ngày.
Một tháng sau, tâm trạng Lý Thân đã bình ổn hơn đôi chút, sức nóng của vụ việc trên mạng cũng dần lắng xuống.
Dù câu chuyện của họ rất chấn động, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là người bình thường, sự chú ý của dư luận cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lý Thân quyết định quay lại thành phố, đòi lại căn nhà và số vàng đã tặng cho Thẩm Tước, còn cả tài sản của Lục An nữa, tất cả đều phải thuộc về hắn.
Hắn định bán tống bán tháo tất cả rồi ra nước ngoài sinh sống.
Ở nước ngoài tư tưởng cởi mở hơn nhiều, hắn sẽ làm lại cuộc đời ở đó.
Lý Thân gọi điện cho Thẩm Tước.
“Thẩm Tước, trả lại nhà và vàng cho tôi...”
“Lý Thân, tất cả những thứ đó đã được công chứng rồi, là của tôi. Không phục thì cứ đi kiện.” Thẩm Tước nói xong, cúp máy cái rụp.
Lý Thân tức muốn c.h.ử.i thề...
Hắn gọi lại cho Thẩm Tước thì không liên lạc được nữa.
Lý Thân đương nhiên không cam tâm để mất trắng căn nhà và đống vàng đó vào tay Thẩm Tước, hắn thật sự nộp đơn kiện nàng ra tòa.
Kết quả, đương nhiên là thua kiện.
Chưa nói đến việc trước đó Lý Thân đã viết giấy tự nguyện tặng cho, sau đó còn đi làm công chứng đàng hoàng.
Những thứ đó đã thuộc về Thẩm Tước, không đời nào đòi lại được.
Lý Thân tức muốn hộc m.á.u. Nhưng tòa án đã phán quyết rồi, hắn còn làm gì được nữa!
Đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Lý Thân uất ức tột độ. Bây giờ thứ duy nhất hắn còn nắm trong tay là căn nhà của Lục An.
Tiền của hắn mua vàng bị cướp mất.
Tiền của Lục An thì đem mua vàng cho Thẩm Tước hết rồi.
Nghĩ đến những gì mình đã bỏ ra cho Thẩm Tước, Lý Thân càng thêm tức tối.
Hắn tức đến đau cả n.g.ự.c, đưa tay ấn ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c, hình như lại càng đau hơn.
Lý Thân quyết định đi xử lý căn nhà của Lục An trước.
Tại nhà Lục An.
Lý Thân vừa mở cửa thì thấy trong nhà có một cặp vợ chồng già và một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi.
Nhìn thấy họ, sắc mặt Lý Thân biến đổi. Đó là bố mẹ và em trai của Lục An.
Bao nhiêu năm nay họ bỏ mặc Lục An không quan tâm, sao bây giờ lại mò đến đây?
“Lý Thân! Hay cho mày, bố mẹ mày hại c.h.ế.t con trai tao, mày còn mặt mũi nào mà đến nhà nó nữa hả?” Mẹ Lục bật dậy lao vào Lý Thân.
Lý Thân vội vàng né tránh: “Nhà của Lục An là do tôi mua cho em ấy, không liên quan gì đến các người.”
“Sao lại không liên quan? Mày với thằng An nhà tao chỉ là bạn bè, chúng tao mới là người thừa kế di sản của nó!” Mẹ Lục lớn tiếng quát.
“Đừng tưởng bọn tao không hiểu luật, bọn tao đã đi tư vấn rồi.” Bố Lục hùa theo.
Em trai Lục An nhìn Lý Thân với ánh mắt khinh bỉ: “Hừ, thứ bệnh hoạn thích đàn ông, tởm lợm.”
Lý Thân hít sâu một hơi: “Căn nhà này là tôi trả tiền toàn bộ, tôi có bằng chứng thanh toán. Các người đi ngay bây giờ thì còn đỡ rắc rối, bằng không tôi sẽ kiện ra tòa, tôi chắc chắn đòi lại được.”
Nghe Lý Thân nói vậy, sắc mặt cả nhà họ Lục đều biến đổi.
“Bây giờ thì cút ngay khỏi đây.” Lý Thân mở cửa, vừa quay người lại thì bỗng thấy sau gáy đau nhói.
Cả người hắn cứng đờ, quay đầu lại thì thấy em trai Lục An đang cầm chiếc gạt tàn dính m.á.u trên tay.
“Mày... chúng mày...” Lý Thân ngã gục xuống đất.
Em trai Lục An sợ hãi vứt chiếc gạt tàn xuống, kinh hoàng nhìn bố mẹ mình.
Bố Lục lập tức đóng cửa lại.
Mẹ Lục đưa tay lên mũi Lý Thân kiểm tra: “Nó tắt thở rồi, làm sao bây giờ?”
Căn phòng chìm vào sự im lặng quỷ dị.
“Còn làm sao nữa, người cũng c.h.ế.t rồi, đã làm thì làm cho trót!” Bố Lục là người đầu tiên bình tĩnh lại, làm động tác c.h.é.m xuống dứt khoát.
Thế là cả nhà ba người kéo xác Lý Thân vào nhà vệ sinh, bắt đầu công việc phi tang.
Lý Thân thực ra chưa c.h.ế.t hẳn, nhưng hắn không thể cử động, không thể kêu la, mà vẫn cảm nhận rõ ràng từng cơn đau đớn khi bị p.h.â.n x.á.c.
Lý Thân muốn hét lên nhưng âm thanh tắc nghẹn trong cổ họng, muốn ngất đi để không phải chịu đựng nỗi đau này nữa nhưng không tài nào ngất được.
Hắn cứ thế chịu đựng cơn đau thấu xương tủy, cho đến khi bị cắt thành một trăm tám mươi mảnh.
Cả nhà họ Lục hì hục cả buổi chiều, cuối cùng cũng đóng gói xong các phần t.h.i t.h.ể, chuẩn bị mang đi phi tang.
Trùng hợp thay, cửa nhà bỗng bị gió thổi tung ra.
“Sao thế này? Đã đóng cửa rồi mà, sao cửa lại tự mở?” Bố Lục kinh hãi kêu lên.
Em trai Lục An định chạy ra đóng cửa thì chạm mặt ngay cảnh sát vừa ập đến.
Em trai Lục An người đầy m.á.u, trên tay vẫn còn cầm con d.a.o, cảnh sát lập tức rút s.ú.n.g.
Cả nhà ba người họ Lục bị bắt quả tang tại trận.
Chờ đợi bọn chúng chắc chắn là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Còn Lý Thân thì c.h.ế.t quá t.h.ả.m... nát bươm, không thể nào khâu lại được.
Đến đây, bốn kẻ thù mà nguyên chủ oán hận đều đã c.h.ế.t sạch.
Trong chuyện này... Thẩm Tước tự thấy mình chẳng làm gì nhiều, chỉ là lúc bố mẹ Lý đ.á.n.h Lục An, nàng tiện tay giúp họ tăng thêm chút lực đạo.
Bất Tri lỡ tay “cầm nhầm” lọ t.h.u.ố.c trợ tim của mẹ Lý.
Còn bố Lý, đó hoàn toàn là do bệnh tim tái phát mà c.h.ế.t.
Tất nhiên, Thẩm Tước cũng không dễ dàng tha cho linh hồn của bố mẹ Lý và Lục An.
Linh hồn bọn chúng bị Thẩm Tước giam cầm trong ma khí, ngày ngày phải chịu đựng nỗi đau đớn như khi phụ nữ sinh nở.
Cho đến khi linh hồn bọn chúng tan vỡ thành từng mảnh.
Sau khi Lý Thân c.h.ế.t, linh hồn hắn cũng gia nhập hội này.
Cả nhà phải đoàn tụ đông đủ mới vui chứ.
Giải quyết xong mọi phiền toái, Thẩm Tước chuẩn bị nghỉ việc để tận hưởng cuộc sống.
Đúng lúc này, Mộ Cảnh Lâm tỏ tình với nàng.
Hôm đó tan làm, Mộ Cảnh Lâm và Thẩm Tước cùng nhau về nhà sớm.
Vừa bước vào cửa, Thẩm Tước đã thấy khắp căn phòng tràn ngập hoa hồng xanh được vận chuyển bằng đường hàng không.
Thẩm Tước từng vô tình nói rằng nàng thích hoa hồng xanh.
Nhìn biển hoa trước mắt, khóe môi Thẩm Tước cong lên.
Thấy nàng thích, Mộ Cảnh Lâm nhân cơ hội tỏ tình.
“Tước Tước, tôi thích phụ nữ, và tôi thích em.”
Thẩm Tước bật cười trước câu khẳng định giới tính ngay đầu tiên của Mộ Cảnh Lâm.
“Tước Tước, em có đồng ý để tôi làm bạn trai em không? Chúng ta hẹn hò để tiến tới hôn nhân.”
“Tôi... trong vòng 5 năm không được kết hôn, đã ký thỏa thuận rồi mà.”
“Tôi xé ngay bây giờ đây. Em muốn kết hôn lúc nào thì kết hôn lúc đó.” Mộ Cảnh Lâm hận c.h.ế.t cái quyết định ngu xuẩn của mình năm xưa.
Ai mà ngờ được cái boomerang này lại quay lại đập thẳng vào mặt mình đau điếng thế này chứ.
“Tước Tước...”
Thẩm Tước ngước mắt lên, đưa tay vòng qua cổ Mộ Cảnh Lâm. Anh chàng này rất hợp khẩu vị của nàng.
Đã tự dâng mỡ đến miệng mèo.
Thì tội gì không ăn.
Ở tiểu thế giới này, Thẩm Tước ở bên cạnh Mộ Cảnh Lâm cho đến lúc c.h.ế.t. Hai người sống bên nhau trọn đời nhưng không có con cái.
Mộ Cảnh Lâm sống thọ bảy mươi tuổi, ra đi thanh thản trong giấc ngủ. Thẩm Tước cũng chọn rời đi cùng lúc đó.
Trước khi đi, nàng cũng không quên liếc nhìn gia đình Lý Thân một cái, linh hồn bọn chúng đã nát như tương rồi.
Trong Kính Luân Hồi.
Oán khí trên người nguyên chủ cuối cùng cũng tan biến. Kẻ thù của cô thân bại danh liệt, c.h.ế.t t.h.ả.m, cuối cùng linh hồn còn bị đày đọa suốt bao năm.
Cô rất mãn nguyện.
Nguyên chủ trịnh trọng hành lễ với Thẩm Tước.
“Đa tạ Công chúa.”
Thẩm Tước mỉm cười, giơ tay lên, những đốm sáng linh hồn bay vào lòng bàn tay nàng.
Nàng lại đi qua một tiểu thế giới nữa.
Thẩm Tước còn chưa kịp bước ra khỏi Kính Luân Hồi, Kính Linh đã dẫn theo một linh hồn khác đi vào.
Lần này là một hồn ma ăn mặc sang trọng, cử chỉ tao nhã, trên người không hề có chút oán khí nào.
Hồn ma hành lễ xong, chậm rãi mở miệng: “Cuộc đời tôi có thể nói là thuận buồm xuôi gió, phú quý vinh hoa, cha mẹ cưng chiều, chồng yêu thương, con cái hiếu thuận, sống thọ và c.h.ế.t già...”
Thẩm Tước: Vậy Bổn công chúa có tác dụng gì ở đây?
