Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 270: Không Làm Mẹ Kế Oan Uổng (10)
Cập nhật lúc: 08/02/2026 09:02
“Dượng hai, dượng quên rồi sao? Chị Đan Đan còn phải trả cho Tước Tước nhà tôi 12 tệ 5 hào mỗi tháng. Lương 25 tệ, trừ đi khoản nợ thì còn lại đúng 12 tệ 5 hào. Dượng đòi nộp 5 tệ, tức là gần một nửa số tiền còn lại của con bé rồi. Dượng còn muốn thế nào nữa?”
“Con bé sống một mình ở ngoài, cơm áo gạo tiền cái gì chẳng tốn kém. Hơn nữa nó là con gái lớn rồi, làm nhân viên bán hàng cũng phải ăn mặc cho tươm tất một chút chứ.”
“Nhỡ đâu ăn mặc lôi thôi lếch thếch làm mất mặt Cung tiêu xã, bị lãnh đạo đuổi việc thì dượng có đền được công việc này cho nó không?” Thẩm lão tứ đanh thép chất vấn.
Lý Đại Tráng biết mình đuối lý, không cãi lại được Thẩm lão tứ, chỉ biết bĩu môi hậm hực: “Thế thì ít nhất cũng phải nộp 7 tệ. Con Đan Đan đi làm rồi, việc nhà ai lo?”
“Anh họ cả, anh họ hai, anh họ ba c.h.ế.t hết rồi à? Hay là gãy tay gãy chân rồi?” Thẩm Tước lên tiếng, giọng điệu chẳng nể nang chút nào.
Ba người anh họ cau mày nhìn Thẩm Tước, nhưng tuyệt nhiên không ai dám ho he nửa lời.
Họ quá hiểu độ cuồng em gái của mấy ông anh họ nhà Thẩm Tước. Chỉ cần họ dám đụng vào một sợi tóc của Thẩm Tước, đảm bảo tối nay sẽ bị trùm bao tải đ.á.n.h cho nhừ t.ử...
Bài học xương m.á.u vẫn còn đó, họ đã bị đ.á.n.h cho sợ mất mật rồi.
Thẩm Tước quét mắt nhìn ba người: “Ba anh có biết giặt giũ, cơm nước, giúp dì hai làm việc nhà không?”
“Nếu không làm được thì ra đường coi chừng trẹo chân, gãy tay gãy chân đấy nhé. Dù sao tay chân cũng chỉ để làm cảnh thôi mà, giữ lại làm gì cho chật đất.”
“Tước Tước, em nói chuyện khó nghe quá...” Anh họ cả lí nhí phản đối.
“Chăm chỉ làm việc thì bình an vô sự, còn lười biếng trốn việc thì... hên xui nhé. Dạo này em thấy mình nói gì cũng linh nghiệm lắm đấy.” Thẩm Tước nhìn chằm chằm ba người họ, ánh mắt đầy ẩn ý.
Cả ba rùng mình ớn lạnh, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ: Lời Thẩm Tước nói chắc chắn sẽ thành sự thật!
Họ vội vàng gật đầu lia lịa: “Làm được! Làm được! Việc nhà, cắt cỏ lợn, cho gà ăn bọn anh làm được tất!”
“Việc đồng áng bọn anh cũng cân được luôn!”
“Quần áo bọn anh tự giặt!”
“Sau này cấm được bắt nạt em gái Bình Bình nữa.” Thẩm Tước bồi thêm một câu.
“Không bắt nạt! Tuyệt đối không bắt nạt!” Ba người đồng thanh cam đoan.
“Thế mới ngoan chứ. Dượng hai thấy chưa, giác ngộ của các anh cao thế kia cơ mà, dượng phải học tập lớp trẻ đi.”
“Lãnh đạo đã dạy rồi, nam nữ bình đẳng, việc gì phụ nữ làm được thì đàn ông cũng làm được. Lao động là vinh quang, không phân biệt giới tính đâu ạ.” Thẩm Tước thao thao bất tuyệt.
Lý Đại Tráng tức đến trợn ngược mắt.
Thẩm lão tứ vỗ vai con gái, giả vờ nghiêm giọng: “Tước Tước, nói năng ý tứ một chút, dượng hai dù sao cũng là bề trên.”
“Con biết rồi ạ.”
Hai cha con kẻ tung người hứng, diễn sâu hết mức.
Lý Đại Tráng: Cặp cha con này đúng là đi thi diễn viên được đấy.
“Chiều nay chị Đan Đan theo em đi làm thủ tục chuyển nhượng công việc luôn nhé.”
“Chiều nay đi luôn hả?” Lý Đan Đan mở to mắt ngạc nhiên, cô vẫn cảm thấy mọi chuyện cứ như trong mơ vậy.
“Vâng, ăn cơm trưa xong em đạp xe qua đón chị. Hai chị em mình đi làm thủ tục cho xong sớm, rồi chị xem hôm nào bắt đầu đi làm được thì chuẩn bị đồ đạc dần đi.”
“Chắc cũng chỉ trong một hai ngày tới thôi.” Thẩm Tước nói.
“Được, được, Tước Tước yên tâm, chị nhất định sẽ làm việc chăm chỉ. Có lương chị sẽ gửi tiền cho em ngay.” Lý Đan Đan xúc động nói.
Thẩm Tước nắm lấy bàn tay chai sần của chị họ: “Được rồi, nhưng chúng ta vẫn phải làm cái giấy cam kết cho rõ ràng.”
Thẩm lão tứ đề nghị: “Mời trưởng thôn sang làm chứng đi.”
Thẩm Tước nhìn anh họ cả, anh ta lập tức hiểu ý đứng dậy: “Để anh đi mời ông trưởng thôn sang.”
Chẳng bao lâu sau, trưởng thôn đã có mặt.
Thẩm Tước trình bày rõ ràng việc mình muốn nhường lại công việc cho Lý Đan Đan.
Trưởng thôn nghe xong cũng phải trầm trồ: “Tình cảm chị em các cháu tốt thật đấy.”
Công việc ngon nghẻ thế mà nói nhường là nhường ngay được!
Ông thầm ghen tị, sao đám cháu gái nhà mình chẳng đứa nào được tích sự gì, lại còn hay tị nạnh nhau, chứ đừng nói đến chuyện biết nghĩ cho người nhà như thế này!
Dưới sự chứng kiến của trưởng thôn, cả gia đình họ Lý đều ký tên vào bản cam kết.
Giấy trắng mực đen rõ ràng: Công việc này thuộc về Lý Đan Đan, bất kỳ ai trong nhà họ Lý dám có ý đồ chiếm đoạt, Thẩm Tước có quyền thu hồi lại bất cứ lúc nào.
Xong xuôi mọi việc, Thẩm Tước cùng cha mẹ ra về.
Lý Đại Tráng vẫn ngồi thừ trên ghế đẩu, hậm hực không thôi: “Công việc tốt thế mà lại cho một đứa con gái, phí của giời!”
“Không có 'đứa con gái' ấy thì nhà ông có nằm mơ cũng không sờ được vào cái mép của công việc này đâu.” Trương Nguyệt Hoa nhịn không được, lên tiếng phản bác.
Lý Đại Tráng trợn mắt quát: “Trương Nguyệt Hoa! Bà tưởng có người chống lưng là muốn leo lên đầu tôi ngồi hả?”
“Lý Đại Tráng! Ông nghe cho rõ đây, công việc này là của Tước Tước, nó thương chị Đan Đan nên mới nhường cho. Đó là cái tình cái nghĩa chị em.”
“Ông đừng có vừa muốn hưởng lợi từ người ta, lại vừa muốn người ta phải nghe theo sự sắp đặt của ông. Trên đời này làm gì có chuyện ngon ăn thế!”
“Nhưng công việc tốt thế lại cho Đan Đan, sau này nó lấy chồng thì chẳng phải mang tiền lương đi nuôi nhà người ta sao?” Lý Đại Tráng vẫn cố cãi cùn.
“Dù có lấy chồng hay không thì tiền lương đó con bé vẫn được tiêu, vẫn lo được cho bản thân nó. Ông cũng làm cha, sao không học tập chú tư nhà người ta một chút. Ông nhìn xem Tước Tước sống thế nào, rồi nhìn lại con Đan Đan nhà mình xem!”
“Sao mà so được? Thẩm lão tứ là thằng tuyệt tự!”
“Ông nói lại lần nữa xem!” Trương Nguyệt Hoa trừng mắt.
Lý Đại Tráng lập tức im bặt.
Ai mà chẳng biết Thẩm lão tứ coi con gái như vàng như ngọc. Ai dám mở mồm bảo ông ấy tuyệt tự trước mặt người nhà họ Thẩm, đảm bảo không còn răng mà ăn cháo.
Cả dòng họ Thẩm sẽ không tha cho kẻ đó.
Lý Đại Tráng bực bội đi vòng quanh sân vài vòng, rồi hậm hực xách cuốc ra đồng. Ai bảo ông ta không dây được với nhà họ Thẩm cơ chứ.
Nhìn bóng chồng khuất dần, Trương Nguyệt Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.
Mấy đứa con trai cũng biết điều, nhanh ch.óng dọn dẹp rồi vác nông cụ ra đồng làm việc.
“Đan Đan, chiều nay con phải đi làm thủ tục với Tước Tước, nên hôm nay nghỉ làm đồng một bữa đi.” Trương Nguyệt Hoa dịu dàng nhìn con gái lớn.
“Vâng ạ, mẹ.” Lý Đan Đan đáp lời, sống mũi cay cay. Cuối cùng thì cô cũng sắp được sống những ngày tháng dễ thở hơn rồi.
“Đan Đan à, con phải ghi nhớ ân tình của Tước Tước, làm việc cho tốt vào. Sau này nhớ thường xuyên qua lại thăm nom em nó, con bé thực sự rất tốt với con đấy.” Trương Nguyệt Hoa lau nước mắt.
“Mẹ, hay con không ở lại thị trấn nữa, con đi đi về về...” Lý Đan Đan chưa nói hết câu đã bị mẹ ngăn lại.
“Con cứ ở ký túc xá đi, đông người cho an toàn. Sau này tìm được đối tượng trên thị trấn, con sẽ thực sự thoát khỏi cái cảnh chân lấm tay bùn này. Ở cái nhà này, cha con chiều hư mấy đứa em trai quá rồi.” Trương Nguyệt Hoa kiên quyết nói.
“Nhưng còn em Bình Bình, còn mẹ thì sao? Con đi rồi ai làm việc nhà?” Lý Đan Đan biết mình đi rồi, gánh nặng sẽ đổ lên vai mẹ và em gái.
“Em Bình Bình đã có mẹ lo, con yên tâm. Hơn nữa, mỗi tháng con gửi tiền về, tiếng nói của con trong cái nhà này sẽ ngày càng có trọng lượng. Lúc đó con hãy cố gắng kéo em con lên cùng.” Trương Nguyệt Hoa nhìn cô con gái út đang rơm rớm nước mắt bên cạnh, lòng thắt lại.
“Mẹ, con sẽ nuôi em Bình Bình. Đợi công việc ổn định, con sẽ đón em lên thị trấn đi học.” Lý Đan Đan quả quyết.
Chị em gái phải nương tựa vào nhau.
Thẩm Tước đã giúp cô, cô sẽ giúp lại em gái mình.
“Chuyện đó tính sau, giờ con cứ lo cho bản thân mình trước đã.” Trương Nguyệt Hoa dặn dò.
Lý Đan Đan gật đầu.
Cô em út Lý Bình Bình ôm c.h.ặ.t lấy chị gái khóc nức nở. Cô bé không nỡ xa chị, nhưng cũng hiểu rằng chị đi là để có tương lai tốt đẹp hơn...
Mỗi người trong gia đình đều mang những tâm trạng khác nhau.
