Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1122

Cập nhật lúc: 02/05/2026 10:51

“Vất vả cho anh rồi."

Hành trình du hành tinh cầu kéo dài mười lăm ngày, thực sự khá nhàm chán.

Trong năm năm qua, cô mới chỉ quay về một lần, cả đi lẫn về mất một tháng trên tinh hạm.

Nếu không thể vào trò chơi “Thời Đại Viễn Cổ" để giải khuây, cô thật sự không biết phải g-iết thời gian như thế nào.

Mà anh thì gần như cứ nửa năm lại phải bay một chuyến.

Từ Nhâm thật sự khá khâm phục anh.

“Thật sự vất vả, dạ dày của tôi đã không thể chịu nổi đồ ăn trên tinh hạm nữa rồi."

Lan Cẩn đưa tay ấn ấn giữa lông mày.

“Anh muốn ăn gì?

Để tôi đi chuẩn bị, ngày mai sẽ tẩy trần cho anh."

Từ Nhâm mở kho thực phẩm, xem qua các nguyên liệu hiện có, “Anh thích cá không?

Hay là thịt nướng?

Lẩu?"

Ánh mắt Lan Cẩn dịu dàng, anh cười khẽ một tiếng:

“Cô sắp xếp là được."

Trợ lý Lê đang đứng bên cạnh chờ báo cáo không nhịn được mà giật giật khóe miệng.

Boss còn chưa chính thức tỏ tình mà cái mùi chua nồng của tình yêu này đã đậm đến mức có thể muối được cả thanh mai rồi.

Đợi đến khi hai người chính thức ở bên nhau, trời mới biết sẽ dính lấy nhau đến mức nào.

Anh ta ngước nhìn trần nhà, đột nhiên cũng muốn yêu đương rồi.

Từ Nhâm thì không suy nghĩ nhiều, đồng chí Tiểu Cẩn nhà cô mà, có cưng chiều thế nào cũng không quá.

Chiều tối ngày hôm sau, tinh hạm cập bến tại tuyến đường vòng ngoài của Cổ Lam Tinh, chuyển sang phi thuyền tư nhân để bay vào khu vực trung tâm và hạ cánh.

Cửa phi thuyền mở ra, Lan Cẩn trong bộ âu phục đặt may cao cấp bước ra ngoài.

Ánh sáng của ngôi sao chiếu trên lưng anh, khiến cả người anh như đang phát sáng.

Sự ưu ái của tạo hóa hiển hiện rõ màng như vậy.

Từ Nhâm đón lấy ánh mắt anh đang nhìn tới, mỉm cười với anh.

Bước chân anh sải rộng hơn, trong nháy mắt đã đến trước mặt cô:

“Đã lâu không gặp, sao em lại gầy đi thế này?"

“Có sao?"

“Có.

Là lỗi của tôi, công việc tôi giao cho em quá nhiều, áp lực quá lớn phải không?"

“..."

Lương năm năm mươi triệu, ngồi trong phòng điều khiển tổng điều phối mà còn nói là áp lực lớn?

Nói ra chắc sẽ bị đám đông cư dân tinh tế trùm bao tải đ.á.n.h mất?

“Dự án đã hoàn thành gần xong rồi, tiếp theo cứ giao cho người máy là được.

Năm năm qua em chưa từng xin nghỉ phép du lịch có lương lần nào, cộng dồn lại, em có sáu mươi ngày nghỉ du lịch và sáu mươi ngày nghỉ thưởng, em muốn đi đâu chơi?"

“..."

Lương năm năm mươi triệu, một phần ba thời gian là đi nghỉ dưỡng, cô có thể thản nhiên nhận sao?

“Đi đến hành tinh tư nhân của tôi thì sao?"

Lan Cẩn mở kho ảnh trong quang não, cho cô xem hành tinh tư nhân đẹp nhất của mình:

“Xuất phát từ Đế Tinh, nếu đi tinh hạm siêu tốc thì chỉ mất một ngày là tới.

Nơi đó khí hậu dễ chịu, chỉ số không khí loại đặc biệt ưu tú, có thảo nguyên hoa mà em thích."

Từ Nhâm nhìn anh một cái.

“Sao thế?

Không thích à?"

Lan Cẩn lại mở ra một hành tinh tư nhân khác, “Vậy hành tinh này thì sao?

Chỉ là hơi gần Xích Diễm Tinh một chút, nhiệt độ hơi cao, nhưng tôi đã xây nhà tránh nóng, xung quanh là biển cả, những loại hải sản em từng nói đều có thể đ.á.n.h bắt ở đó."

“Khụ khụ khụ."

Vị trợ lý phía sau anh không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở:

“Tiên sinh, có phải ngài đã quên chuyện gì rồi không?"

“Chuyện gì?"

Lan Cẩn quay đầu.

Trợ lý dùng khẩu hình nhắc nhở:

“Tỏ tình."

Tấm giấy dán cửa sổ còn chưa chọc thủng mà đã lên kế hoạch du lịch tinh tế như đi tuần trăng mật rồi, boss à, ngài giỏi thật đấy.

“..."

Lan Cẩn bừng tỉnh hiểu ra, quay đầu nhìn Từ Nhâm, tai anh ngay lập tức nhuộm một tầng đỏ rực.

Từ Nhâm không nhịn được, quay mặt đi cười thành tiếng.

Dự án khai thác di tích Cổ Lam Tinh hoàn thành thuận lợi, khi tiệc mừng công kết thúc, hai người đã nắm tay nhau, cùng nhau đi đến bạc đầu.

Cha mẹ Từ biết con gái út yêu đương, cứ ngỡ là đồng nghiệp quen biết khi làm việc ở Cổ Lam Tinh, lâu ngày sinh tình cũng là chuyện dễ hiểu nên không hỏi nhiều, chỉ mong cô hạnh phúc là được.

Cho đến khi Lan Cẩn xách theo lễ vật trọng hậu đến cửa, hai ông bà ngây người.

Đây chẳng phải là vị Giám đốc điều hành nắm giữ cổ phần trị giá hàng nghìn tỷ của tập đoàn Đỉnh Tinh sao?

Đối tượng của con gái út là anh ta?

Anh ta là bạn đời tương lai của con gái út?

Từ Lãng, Từ Hân nghe tin cũng vội vã chạy về nhà và cũng sững sờ.

Em rể tương lai này, bọn họ muốn quỳ xuống gọi là cha luôn cho rồi.

Người nhà họ Từ cảm thấy như đang nằm mơ, đến khi phản ứng lại thì con gái (em gái) đã bị đối phương bắt cóc đi du lịch tinh tế mất rồi...

Kiếp này, Từ Nhâm cũng sống rất phong phú ——

Cô vừa được trải nghiệm làm ruộng kiểu viễn cổ, vừa được tận hưởng du lịch tinh tế.

Sau khi kết hôn với Lan Cẩn, gần như năm nào họ cũng đi xa, đến các hành tinh khác nhau để lấy cảm hứng, tìm hiểu về t.h.ả.m thực vật ở đó, nếm thử thức ăn khắp nơi, biến những món ăn dở tệ thành mỹ thực khiến ai nấy đều thèm thuồng.

Riêng sổ tay mỹ thực cô đã viết được ba cuốn dày cộp.

Cô cảm thấy nếu đổi sang một thế giới nhỏ khác, cô thực sự có thể đóng vai một vị đầu bếp thần thánh rồi.

Thời đại tinh tế, tuổi thọ của con người không hề ngắn.

Cô và Lan Cẩn sống đến một trăm tám mươi tuổi, dưới gối con cháu đầy đàn.

Đợi đến khi con trai trưởng của hai người có thể độc lập gánh vác, Lan Cẩn từ chức mọi công việc ở tập đoàn Đỉnh Tinh, cùng Từ Nhâm về Cổ Lam Tinh dưỡng lão, sống trong căn nhà tứ hợp viện ba tiến do chính tay cô thiết kế.

Từng ngọn cỏ, nhành cây, đình đài lầu các bên trong đều do tự tay cô bố trí.

Lúc bấy giờ, di tích Cổ Lam Tinh đã thực sự trở thành vườn sau của văn minh Đế Tinh —— cung cấp đủ loại trái cây, rau củ, lương thực cho nhân dân tinh tế.

Các khu vui chơi, thành phố nghỉ dưỡng được khai thác, hàng năm đều đón tiếp một lượng lớn du khách đến từ Đế Tinh.

【Ting —— Chúc mừng ký chủ đã xoay chuyển vận mệnh bi t.h.ả.m của bia đỡ đạn trong cuốn sách này, phần thưởng nhiệm vụ đang được kết toán, vui lòng chờ trong giây lát...】

“Cô Từ phải không?

Bên cô đang nợ công ty chúng tôi 120.000, đến ngày 20 tháng này là hết hạn.

Nếu quá hạn không trả, công ty chúng tôi sẽ khởi kiện ra tòa.

Nếu cô thực sự khó khăn, tôi có thể đưa ra hai phương án:

một là thế chấp nhà cửa, xe cộ; hai là chuyển nhượng dự án kinh doanh..."

“Xin chào, có phải cô Từ không?

Tôi là Tiểu Mễ, nhân viên chăm sóc khách hàng cá nhân của nền tảng Ba Ba.

Khoản vay 200.000 của cô tại công ty chúng tôi đã đến hạn, vui lòng đăng nhập APP để trả nợ trong vòng ba ngày.

Trong vòng ba ngày tiền lãi vẫn tính theo lãi suất vay, quá hạn sẽ chuyển cho bộ phận pháp chế của công ty chúng tôi..."

“Xin chào cô Từ, khoản nợ lũy kế trên thẻ tín dụng của cô tại ngân hàng chúng tôi là 85.320 tệ, đã quá hạn ba tháng chưa trả, tiền phạt chậm nộp..."

“Xin chào cô Từ, khoản nợ lũy kế trên thẻ tín dụng của cô tại ngân hàng chúng tôi là 11.250 tệ, đã quá hạn..."

“Kính thưa quý khách, nghiệp vụ vay vốn của quý khách tại công ty chúng tôi đã quá hạn chưa trả, từ hôm nay sẽ thu tiền phạt chậm nộp theo ngày.

Nếu trong vòng mười ngày vẫn không trả, chúng tôi sẽ kiện ra tòa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.