Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 860
Cập nhật lúc: 01/05/2026 18:18
“Từ Nghĩa Sơn thở phào nhẹ nhõm, mặt mày rạng rỡ đi trả lời trưởng thôn.”
Cứ như vậy, Từ Nhâm nhậm chức, trở thành một trợ lý trưởng thôn ngoài biên chế của thôn Trăng Khuyết.
Những công việc cần dùng đến máy tính trong thôn thực ra không nhiều, ngày đầu tiên đi làm, Từ Nhâm mất nửa buổi sáng để nhập hết tất cả sổ sách vào máy tính, lập thành các bảng biểu điện t.ử, sau đó mỗi ngày tranh thủ đến duy trì khoảng nửa tiếng là coi như xong việc.
Trưởng thôn thấy chuyện đau đầu suốt nửa năm qua đã được giải quyết thì vui mừng khôn xiết, mỗi lần lên phố họp đều nhắc đến một câu.
Cán bộ phố nghe nhiều đến mức chai tai, trêu ông:
“Lão Diêm, ông đã coi trọng người trẻ tuổi này như vậy thì để cô ấy thi công chức thôn đi, thu nạp cô ấy vào tổ chức luôn."
Trưởng thôn mắt sáng lên:
“Bây giờ tốt nghiệp cấp ba cũng có thể thi rồi à?"
Cán bộ phố nghẹn một cái, sắp xếp ngôn từ rồi nói:
“Cấp ba thì không được, ít nhất cũng phải có bằng cao đẳng."
Trưởng thôn bĩu môi:
“Thế thì nói làm cái quái gì nữa!"
“..."
Tiếp xúc với Từ Nhâm nhiều, trưởng thôn rất tiếc cho đứa trẻ này, hồi thi đại học nếu cố thêm mấy điểm, đỗ vào một trường cao đẳng xoàng xĩnh nào đó thì giờ đã có thể thi công chức thôn rồi.
Năng lực làm việc của Từ Nhâm ông đều nhìn thấu, chẳng thua kém gì mấy sinh viên mới được tuyển vào trên phố cả.
“Hắt xì——"
Đang chăm sóc dải d.ư.ợ.c liệu trước cửa nhà, Từ Nhâm thắc mắc dụi dụi mũi, không lẽ bệnh viêm mũi lại tái phát rồi, sao dạo này hay hắt hơi thế nhỉ?
Thay đổi thời tiết rồi, đã đến lúc phải tích trữ một ít thu-ốc thông dụng cho mùa thu đông.
Nhưng không thể tự dưng biến ra được, cô bèn tranh thủ một lúc, định lên tiệm thu-ốc trên huyện một chuyến, sẵn tiện mang ít thức ăn ở nhà cho cậu em trai đang học cấp ba.
Hôm trước cô mua một miếng thịt ba chỉ heo và năm cân cánh gà giữa, làm một món khâu nhục măng khô thơm phức cực kỳ đưa cơm, cánh gà giữa thì nướng thành món cánh gà giòn thơm có thể ăn vặt, phần thịt ba chỉ dư và măng khô hút mỡ thì băm nhỏ với nhau, hấp một l.ồ.ng bánh bao măng khô thịt băm, để lại vài cái cho cả nhà ăn sáng, còn lại thì cho vào hộp giữ nhiệt, đóng gói mang đi cho em trai cải thiện bữa ăn.
Sợ hộp giữ nhiệt ở nhà hiệu quả không đủ tốt, chưa đến trường thức ăn đã nguội, Từ Nhâm đặt một viên đá nhiệt tuyền từ thế giới tu chân nhặt được xuống dưới đáy hộp giữ nhiệt, một mẩu đá nhỏ xíu như một chiếc lò sưởi di động, đến cổng trường mở hộp giữ nhiệt ra, thức ăn và bánh bao bên trong vẫn nóng hổi, như lúc vừa mới ra lò vậy.
Đến cổng trường, cô mới lấy viên đá nhiệt tuyền ra.
Ngoài ra còn xách theo hai túi trái cây – một túi táo, một túi chuối.
Từ Nhâm đến đúng lúc lắm, đến cổng trường vừa vặn gặp lúc tiết học cuối cùng buổi sáng kết thúc.
Có lẽ là vì huyện nhỏ nên quản lý không nghiêm ngặt như thành phố lớn, học sinh không nội trú buổi trưa có thể về nhà ăn, học sinh nội trú thì trường học cho phép phụ huynh mang thức ăn, quần áo đến cho con.
Sau khi mang đến, bảo vệ sẽ thông báo qua loa phát thanh trong trường vào giờ giải lao để học sinh lớp nào tên gì ra nhận.
Khi loa phát thanh vang lên, Từ Xuyên đang cùng bạn cùng bàn đi đến nhà ăn, nghe thấy vậy thì đầy vẻ nghi hoặc đi ra cổng bảo vệ.
Vừa nhìn thấy là chị mình đến đưa thức ăn và trái cây, khuôn mặt tuấn tú kích động đến đỏ bừng, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ.
Năm lớp 10, cậu đặc biệt ngưỡng mộ những bạn thường xuyên có phụ huynh mang đồ đến cho.
Không nói đâu xa, cứ nhìn bạn cùng bàn mà xem, anh họ cậu ấy hình như kinh doanh nhà hàng, chê cơm trường kém nên cách dăm ba bữa lại cho người mang thức ăn, trái cây đến, lúc đó mỗi lần nghe loa phát thanh gọi bạn cùng bàn ra cổng trường lấy đồ là cậu lại vô cùng ngưỡng mộ.
Không ngờ, vào lúc đã lên lớp 11, tâm trí dần trưởng thành, không còn quá quan tâm đến những chuyện như vậy nữa thì hôm nay cậu cũng được hưởng một sự đãi ngộ như vậy.
Nhìn thằng em ngốc nghếch cảm động đến mức sắp rơi nước mắt, Từ Nhâm khóe miệng giật giật, không lẽ không nên đi chuyến này sao?
Nhìn đứa trẻ này kích động kìa...
Vẫy vẫy tay với cậu:
“Mau đi ăn đi!
Thức ăn nguội là không ngon đâu!
Lượng không ít đâu, ăn cùng bạn cùng bàn của em nhé."
“Chị, chị ăn chưa ạ?"
“Ăn rồi, ăn rồi."
Từ Nhâm trả lời qua loa một câu.
Cô cố ý để bụng rỗng đến huyện để thưởng thức những món ăn vặt đặc sản địa phương đấy, gặp món nào ngon còn mua thêm nhiều một chút, tích trữ vào kho hệ thống.
“Thôi được rồi, hai đứa mau đi ăn đi, chị còn có việc phải làm, đi trước đây."
Đợi Từ Nhâm hiên ngang quay người rời đi, Từ Xuyên mới vui vẻ kéo bạn cùng bàn đến nhà ăn để chia sẻ thức ăn và bánh bao mà chị mình mang đến.
“Oa!
Hôm nay có cánh gà à?
Cánh gà này nhìn ngon quá!
Ở quầy nào có vậy?"
“Buổi trưa còn có cả bánh bao nữa sao?
Tớ có thấy đâu nhỉ?"
“Từ Xuyên, Từ Xuyên, cậu mua ở quầy nào vậy?
Oa, tiền sinh hoạt tháng này của cậu hời quá nhỉ?
Những hai món mặn lớn, cánh gà với khâu nhục cơ à!"
Từ Xuyên hớn hở nói:
“Không phải mua đâu, là chị tớ vừa mang đến cho đấy."
Hóa ra việc khoe khoang đồ ăn gia đình mang đến trước mặt bạn học lại là một cảm giác hạnh phúc đến vậy!
Khoe xong liền bảo vệ hộp giữ nhiệt.
Cho các bạn xem thì được, chứ ăn thì miễn đi, tổng cộng chỉ có bấy nhiêu thôi, hơn nữa còn là do chính tay chị cậu làm – cánh gà, khâu nhục, bánh bao măng khô thịt băm, đến cậu còn là lần đầu tiên được ăn, sao nỡ chia cho người khác.
Nhưng bạn cùng bàn thì khác, bạn cùng bàn có gì ngon cũng chia sẻ với cậu, nên cậu cũng rất hào phóng gắp cho bạn cùng bàn một cặp cánh gà, hai ba miếng khâu nhục, lại lấy cho cậu ấy một cái bánh bao.
“Béo Minh, cậu nếm thử đi, chị tớ mấy cái khác không được chứ làm món ăn hình như cũng khá đấy.
Ừm, ngửi thôi đã thấy thơm rồi!
Mau ăn đi, ăn xong tự gắp nhé."
Trước khi khai giảng, chị cậu ở nhà đã xuống bếp vài lần, món ốc xào nước sốt, món cá tạp kho tộ chị ấy làm vị ngon lắm, chẳng kém gì tay nghề của ba cậu đâu.
Ba cậu lúc đó còn nói đùa rằng, nếu thôn Trăng Khuyết phát triển thành khu du lịch thì tốt biết mấy, cá trong ao không bán được thì hai cha con mở một quán ăn nhỏ ở nhà chắc chắn việc kinh doanh cũng chẳng kém cạnh ai.
Triệu Gia Minh vốn dĩ có ấn tượng không mấy tốt đẹp về chị gái của bạn cùng bàn, luôn cảm thấy cô ta vừa ích kỷ vừa cực phẩm, một người đi làm hai mươi tuổi đầu, tiêu sạch lương rồi lại đi đòi tiền sinh hoạt của đứa em đang học cấp ba.
So với hai người anh trai nhà cậu thì đúng là một trời một vực – kém xa.
Nhưng không ngờ món ăn chị ta làm lại ngon đến vậy, chỉ mới nếm một miếng khâu nhục rung rinh trên đôi đũa, vị giác đã lập tức bị chinh phục.
