Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 990
Cập nhật lúc: 01/05/2026 20:53
“Tôi có thể vào thăm cô ấy được không?”
“Được chứ!
Đương nhiên là được rồi!
Để tôi dẫn đường.”
Đội trưởng Phó nhiệt tình dẫn Trình Thiếu Cẩn đi qua hiên nhà, tiến vào sân sau.
Ngồi xuống sưởi lửa, Trần Đạt Minh lấy cùi chỏ đụng đụng Chu Hải Quân:
“Cậu nói xem đồng chí Trình này lúc trước cũng đâu có quen Từ Nhâm?
Giúp cô ấy mang lời nhắn một lần mà đã tự nhiên như người nhà tìm tới tận cửa rồi, cậu nói xem anh ta có phải ý say không phải ở rượu không?”
Chu Hải Quân giọng điệu có chút chua chát:
“Chẳng lẽ là muốn tìm Từ Nhâm để tìm hiểu đối tượng à?”
Từ Nhâm xinh đẹp, làm việc lại giỏi giang, trong đội có biết bao thanh niên có tình cảm với cô, ngay cả thanh niên địa phương ở thôn Hà Oa T.ử cũng không ít người có ý với cô.
Ngặt nỗi Từ Nhâm đối với chuyện tìm đối tượng hoàn toàn không để tâm, coi sự bày tỏ ý tốt của các thanh niên độc thân như sự thân thiện và luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Mọi người ngoài mặt thì rục rịch muốn tìm cô để bày tỏ lòng mình, nhưng khi thực sự đối mặt nói chuyện với cô rồi thì lại không dám mở miệng.
Nghĩ đến chiến tích một mình đấu với mười ba con sói của cô, thật sợ cô không vui một cái là đ.ấ.m cho họ một trận.
“Tớ thấy Từ Nhâm sẽ không đồng ý đâu.”
Trần Đạt Minh nói một cách chắc nịch, “Tớ đã hỏi cô ấy rồi, lý tưởng của cô ấy là khai khẩn thêm nhiều đất hoang, tích trữ thêm nhiều lương thực cho đất nước.
Cô ấy sẽ không dễ dàng vướng vào chuyện nam nữ tình trường đâu.
Hơn nữa, tụi mình tối đa ba năm nữa là phải về, đơn vị công tác của đồng chí Trình lại ở đây, chỉ riêng điểm này thôi đã thấy không hợp rồi.”
Hai người bị đồng đội bảo “không hợp” kia, lúc này trong phòng đang nhìn chằm chằm vào nhau.
Trình Thiếu Cẩn bị Từ Nhâm quan sát đến mức có chút không tự nhiên, lấy từ trong túi áo ra chiếc răng sói đó:
“Lần trước đến thực sự có chút vội vàng, chưa kịp cảm ơn ơn cứu mạng của cô.”
“Ơ?”
Từ Nhâm nhìn chiếc răng sói, rồi lại nhìn anh:
“Lần đó ở trong rừng là anh à?”
“Ừm, còn có cả đồng đội của tôi nữa, cảm ơn cô đã cứu chúng tôi.”
Từ Nhâm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu:
“Thảo nào lần trước nhìn thấy anh tôi cứ thấy quen mắt.
Nhưng anh không cần phải để tâm quá đâu, tôi cũng chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, đổi lại là bà con lối xóm nào khác họ cũng sẽ làm như vậy.
Các anh mới là những người đáng yêu nhất.”
Nghe thấy câu nói cuối cùng, vành tai Trình Thiếu Cẩn vô thức đỏ lên.
“Dù sao đi nữa cũng phải cảm ơn cô, không có cô ra tay cứu giúp, hai chúng tôi đã sớm trở thành nắm đất vàng rồi.”
Anh rút từ túi áo ra một tờ giấy nhớ đã viết sẵn từ trước:
“Đây là tên và thông tin liên lạc của tôi, sau này có bất cứ chuyện gì, cứ tìm tôi.”
Từ Nhâm đang định từ chối thì khóe mắt thoáng thấy cái tên của anh:
“Trình Thiếu Cẩn?”
Hóa ra là đồng chí Tiểu Cẩn à!
Cô mỉm cười thanh thản.
Cảm ơn định mệnh đã cho chúng ta gặp lại nhau lần nữa.
“Được!
Vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu nhé.”
Cô nhanh ch.óng cất tờ giấy đi, nở một nụ cười rạng rỡ với anh, nụ cười rực rỡ khiến cả mùa đông cũng phải lu mờ.
“Thời tiết thế này, đến đây một chuyến không dễ dàng gì nhỉ?
Ăn bữa cơm xoàng rồi hãy đi!
Người cũng sẽ ấm hơn.
Những thứ này đều là đồ tốt tôi tích trữ được từ trước mùa đông đấy, người bình thường tôi không nỡ lấy ra chiêu đãi đâu, anh có phúc phần rồi!”
Từ Nhâm lấy ra thịt thỏ xông khói nhờ bác Phương làm cho trước trận tuyết đầu mùa, cùng đậu que và nấm khô, quyết định làm món thịt thỏ hầm đậu que cho anh nếm thử.
Ngoài ra còn lấy ra một chai rượu trắng nhỏ, lát nữa anh còn phải ngược chiều gió tuyết đi về, để anh uống chút rượu cho ấm người.
Biết Từ Nhâm giữ đồng chí Trình lại ăn cơm, Trần Đạt Minh và Chu Hải Quân nhìn nhau với ánh mắt ngạc nhiên:
“Từ Nhâm vậy mà giữ anh ta lại ăn cơm cơ à?”
“Còn lấy ra cả thịt thỏ xông khói mà bình thường cô ấy chẳng nỡ ăn?”
“Còn mời anh ta uống rượu nữa?”
“Nước phù sa thực sự sắp chảy sang ruộng người ngoài rồi sao?”
“...”
“Hai đứa bây đứng ngây ra đây làm cái gì thế?”
Đội trưởng Phó đi tới, đá cho mỗi đứa một phát, “Hôm nay đến lượt ai nhóm lửa?
Ai nấu cơm?
Còn có thời gian rảnh rỗi mà tán gẫu hả.”
“Lại đến lượt tụi em rồi sao ạ?”
Trần Đạt Minh chỉ vào mình và Chu Hải Quân, “Nhanh thế ạ?”
Cảm giác lượt trước vừa mới kết thúc chưa lâu.
Đội trưởng Phó vẻ mặt hậm hực:
“Không phải hai đứa thì còn ai vào đây nữa?”
“...”
Cái gã gặp may nào đó đang ở trong phòng Từ Nhâm sưởi ấm ăn thịt, bọn họ lại phải khổ sở nhóm lửa nấu cơm.
Đúng là người so với người thì chỉ có nước phát điên thôi!
Tháng Ba chim hót hoa nở, đó là khung cảnh của miền Nam.
Phía Bắc Quan này, cuối tháng Ba vẫn còn se lạnh của khí xuân.
Nhưng đội khẩn hoang đã bắt đầu làm việc.
Vẫn giống như năm ngoái, đầu tiên là khai phá từng tấc đất hoang khô cằn, chờ đến khi tháng Tư tới, mùa gieo vụ xuân chính thức bắt đầu thì sẽ cùng dân làng dốc toàn lực cho việc đồng áng.
Tiêu Tĩnh, Hoàng Hiểu Hồng và mấy người về quê ăn Tết mấy ngày nay cũng lần lượt quay lại.
Hoàng Hiểu Hồng trên đường đi không nén nổi sự hưng phấn, nóng lòng muốn kể cho các đồng đội nghe về thân phận của Từ Nhâm.
Cô đã nói mà, con gái thành phố làm gì có ai giỏi giang thế này, chẳng cần học cũng biết trồng trọt trồng rau, sức lực lại lớn đến mức vô lý, làm cho những cô gái thành phố như họ luôn bị đội trưởng mắng, động một tí là nói “Từ Nhâm làm được sao các cô lại không làm được”, làm như thể họ vô dụng lắm vậy.
Hóa ra là một đứa con gái nông thôn!
Tuy nhiên vừa quay lại đã thấy Từ Nhâm vẫn còn ở đây, cô không khỏi ngạc nhiên:
“Từ Nhâm, sao cậu vẫn còn ở đây?
Nhà cậu không bảo cậu về sao?
Nói đi cũng phải nói lại, gan cậu to thật đấy, rõ ràng không phải là người của đội khẩn hoang tụi mình mà lại dám theo tụi mình lên tàu hỏa đến tận Bắc Quan.”
“Hả?
Từ Nhâm không phải người của đội khẩn hoang sao?”
Những người khác nghe thấy vậy thì tò mò vây quanh.
“Thế cô ấy đến đây làm gì?”
“Cô ấy chẳng phải đã nói là muốn đóng góp một phần sức lực cho kho lương đất nước sao.”
“Thế này thì cũng hơi...”
“Này, mọi người bỏ lỡ trọng điểm rồi!”
Hoàng Hiểu Hồng nhắc nhở họ, “Từ Nhâm đã mạo danh thân phận của người khác đấy, nếu không cô ấy làm gì có tư cách đến đây.”
“La hét cái gì thế hả!”
Phó Vinh Hưng sa sầm mặt mày đi tới, lườm Hoàng Hiểu Hồng một cái:
“Sao nào?
Về nhà một chuyến mà thành bà tám rồi à?”
Hoàng Hiểu Hồng uất ức bĩu môi:
“Đội trưởng, bác thiên vị!
Rõ ràng cháu nói đều là sự thật mà bác còn bênh cô ấy!
Chuyện này chủ nhiệm Ngưu đã biết rồi, chẳng phải ông ấy còn viết thư cho bác sao?”
“Ông ấy có viết thư cho tôi.”
Đội trưởng Phó lấy bức thư ra, đập một cái lên bàn, “Thư ở đây này!
Tôi chẳng thấy chủ nhiệm Ngưu nói câu nào không hay cả, cũng không hề nhắc đến chuyện bảo Từ Nhâm quay về, ngược lại còn khen cô ấy suốt.
Còn tụi bây nữa, số mẫu khai hoang của cả năm ngoái cộng lại còn chẳng bằng một mình Từ Nhâm, thử hỏi các người có thấy đỏ mặt không?
Có thấy ngượng tai không?”
