Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 127

Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:29

“Cộng thêm việc mang thai, việc ăn uống này chắc chắn sẽ làm cơ thể mệt mỏi, chi bằng nằm yên làm một con cá mặn.”

Suy đi tính lại, ý định làm ăn đành gác lại.

Nàng lại nhớ tới lúc làm cây đào, mỗi ngày ở chùa cũng rất tốt, bèn lên núi tìm tới một ni cô am một lần.

Muốn tu hành tại gia, nhưng bị sư thái trực tiếp từ chối với lý do nhan sắc quá rực rỡ.

Nhà hàng xóm là người mở t.ửu lầu, có lần Hứa Tri Ý giúp lão thái thái một việc, từ đó quan hệ hai nhà khá tốt.

Lão thái thái thấy nàng một mình ở đây không nơi nương tựa, chung quy vẫn có vài phần thương xót, bèn bảo con trai ngày ngày mang cho nàng ít rau củ quả tươi.

Hứa Tri Ý cũng tặng họ hai công thức nấu ăn.

Việc kinh doanh của t.ửu lầu nhờ đó mà lên một tầm cao mới, ánh mắt lão thái thái nhìn nàng cũng chân thành hơn nhiều.

Bình thường cũng dặn con trai phải che chở cho nàng một chút, một tiểu nữ t.ử xinh đẹp nếu không có ai bảo vệ thì rất dễ bị nhắm tới.

Ba tháng sau, Hứa Tri Ý sinh được hai trai một gái, con gái là đứa nhỏ nhất.

Một năm sau, trận chiến của Lục Yến Lễ đ.á.n.h kéo dài ngắt quãng suốt hai năm, cuối cùng kết thúc với thành quả đẩy lùi quân địch và thu phục thêm ba tòa thành trì của đối phương, giành đại thắng.

Từ đó danh chính ngôn thuận trở thành chiến thần.

Hoàng đế vui mừng nhất thời, lập tức triệu chàng hồi kinh, tổ chức một buổi tiệc mừng công vô cùng linh đình để bày tỏ hoàng ân hào phóng.

Lục Yến Lễ cuối cùng cũng tiêu diệt được quân địch, có thể quay về tìm nàng rồi.

Chàng cưỡi trên con ngựa cao lớn một lần nữa phi nước đại trên phố Trường An, lần này chàng nhận được là những tràng pháo tay.

Chàng nắm c.h.ặ.t chiếc túi thơm trong tay, hai năm qua chàng luôn nhớ về nàng trong những đêm khuya tĩnh mịch, túi thơm bị nắm đến phai màu, ngày nào cũng sờ đến mức bắt đầu sờn vải.

Mùi hương thuộc về Hứa Tri Ý đã nhạt đến mức không còn ngửi thấy nữa.

Trong hoàng cung ngập tràn không khí vui tươi, ca múa tưng bừng.

Giữa lúc rượu nồng, hoàng đế nâng chén rượu trước mặt mọi người, nói với Lục Yến Lễ:

“Ngươi năm nay đã 27 tuổi rồi, cũng nên có một gia thất rồi.

Trường Lạc công chúa của trẫm rất hợp với ngươi.”

Trường Lạc công chúa ở bên cạnh đỏ bừng mặt, cúi đầu chờ đợi câu trả lời của đại tướng quân.

Trước khi tiệc bắt đầu, phụ hoàng đã từng hỏi nàng vấn đề này.

Năm nay nàng vừa tròn tuổi cập kê, bình thường thích nhất là xem những câu chuyện về công chúa và tướng quân, không ngờ mình lại có thể gả cho chiến thần dũng mãnh nhất đương triều.

Nàng vô cùng hài lòng.

Tất nhiên nàng cũng biết phụ hoàng có tư tâm, chắc chắn là thông qua mình để lôi kéo thế lực của tướng quân.

Nhưng nàng không quan tâm, vừa nãy len lén nhìn chàng vài lần, chỉ thấy chàng quả thực vô cùng tốt, không chỉ chiến công lẫy lừng mà ngay cả ngoại hình cũng thuộc hàng nhất nhì.

Chỉ là giây tiếp theo, liền thấy Lục Yến Lễ đứng dậy, quỳ thẳng xuống trước mặt hoàng đế.

“Thần xin thứ lỗi không thể tuân mệnh, thần từ lâu đã có người trong lòng.

Công chúa nghiêng nước nghiêng thành, đang độ tuổi thanh xuân, là người vô cùng tốt, chỉ là thần tuổi tác đã lớn, tuyệt đối không phải lương duyên.”

Trường Lạc công chúa nghe xong mặt đơ ra, ý của chàng là nàng rất tốt nhưng chàng không cần?

Từ nhỏ nàng sinh ra đã là công chúa tôn quý nhất, được sủng ái vô cùng, những gì nàng đòi hỏi phụ hoàng không thứ gì không đáp ứng, hôm nay Lục Yến Lễ lại dám từ chối nàng trước mặt mọi người.

Mặt nàng lập tức đỏ bừng lên, nước mắt chực trào trong hốc mắt.

Hoàng đế thấy Trường Lạc của mình bị tức đến đỏ mặt, bản thân cũng cảm thấy mất mặt.

Sao hắn dám chứ?

Làm ra chuyện ngỗ ngược như vậy.

Hắn chưa từng nghe mấy năm nay bên cạnh Lục Yến Lễ có nữ t.ử nào khác, hai năm trước hình như có một thông phòng, theo hắn thấy đó chỉ là chuyện che mắt thiên hạ mà thôi.

Hắn giận quá hóa cười, nếu tiệc mừng công hôm nay lại phạt một đại công thần, chẳng phải khiến bách tính thiên hạ chê cười hắn không có độ lượng sao?

Cho nên mới dám to gan như vậy.

Hắn cố tình không làm vậy!

Sau đó hắn đại độ để Lục Yến Lễ quay về chỗ ngồi của mình.

Không những không phạt, ngược lại còn ban tặng cho chàng mấy mỹ nam t.ử.

Hắn nói vài câu với Giang Đức Hải.

Một lát sau liền có mấy mỹ nam t.ử đi lên, người nào người nấy trắng trẻo mịn màng, ngũ quan đoan chính, nhưng lại toát ra một luồng âm nhu khí.

“Nếu Lục tướng quân không muốn cưới vợ, vậy trẫm ban tặng cho ngươi mấy mỹ nam t.ử ở bên cạnh hầu hạ nhé.”

Tìm loại đàn ông này trong hoàng cung đúng là khó tìm, may mà hôm nay các đoàn kịch vào cung nhiều, Giang Đức Hải tỉ mỉ chọn ra mấy người có dung mạo hảo hạng rồi đưa lên.

Lục Yến Lễ nghe thấy sự ban thưởng của hoàng đế, sắc mặt cứng đờ, khóe miệng cũng giật giật một cái.

Tùy tiện thôi, dù sao không bắt chàng cưới công chúa là được, sỉ nhục thì sỉ nhục đi.

“Thần tuân chỉ.”

Hoàng đế nhìn bộ dạng đó của chàng, cảm thấy vẫn chưa hả giận, lại nói thêm một câu:

“Lục tướng quân hai năm qua đ.á.n.h trận ở ngoài cũng vất vả rồi, về nhà hãy ở bên cạnh người thân nhiều hơn đi.”

Ý tứ này chính là bảo chàng nghỉ ngơi nhiều một chút.

Lục Yến Lễ thấy cũng vừa hay, chàng muốn tới Dương Châu một chuyến nữa.

Sau khi tàn tiệc, chuyện Lục Yến Lễ được ban công chúa không hề truyền ra ngoài, ngược lại chuyện chàng được ban mấy nam sủng đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm kinh thành.

Nhất thời, mọi người đều biết chiến thần có sở thích nam sắc.

May mà chàng chiến công lẫy lừng, mọi người tối đa cũng chỉ bàn tán đôi chút.

Thậm chí có người cảm thấy người đàn ông như chàng vô cùng có trách nhiệm.

Thích nam t.ử thì dũng cảm thích nam t.ử, kiên quyết không cưới phụ nữ về nhà làm đồ trang trí.

Thật đúng là tác phong quân t.ử.

Có những người đàn ông thậm chí bắt đầu đến phủ Quốc Công tự tiến cử, muốn được nếm thử miếng thịt thơm này, dù sao đàn ông thần dũng vô song chính là kiểu người họ thích.

Làm Lão phu nhân tức đến mức bảo lính canh cổng đuổi sạch.

Lão phu nhân bị những lời đồn thổi trong thành làm cho nhức đầu, bà vốn định nhân lúc con trai bình an trở về lần này sẽ chọn cho chàng một người vợ thật tốt.

Danh tiếng đã thành ra thế này rồi, tiểu thư nhà nào dám gả vào đây nữa.

Con trai bà rất phong độ, lúc đó cùng Hứa Tri Ý giày vò cả đêm, ngày hôm sau vẫn có thể sảng khoái đi luyện võ, nhưng người khác đâu có biết, tức đến mức bà nằm trên giường rên hừ hừ.

Lúc Lục Yến Lễ đi vào, liền thấy mẫu thân mình trên đầu quấn khăn hạ sốt, tựa vào giường rên rỉ.

Lão phu nhân thấy chàng đi vào, cơn giận bốc lên ngùn ngụt:

“Mấy đứa nam sủng kia ngươi vứt đi đâu rồi?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 127: Chương 127 | MonkeyD