Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 137
Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:31
“Hứa Tri Ý ngượng ngùng nhận lấy, thực ra nàng không thiếu đồ trang sức, lúc ở Dương Châu vì để tránh gây chú ý nên nàng không để nhiều đồ ở bên ngoài, đều ném hết vào không gian rồi.”
Không ngờ lại còn có niềm vui bất ngờ này.
Ánh mắt sáng rực nhìn Lục Yến Lễ nói:
“Cảm ơn chàng.”
Lục Yến Lễ lại dán mắt vào môi nàng:
“Nói cảm ơn bằng miệng thì có tác dụng gì, hôm qua chỗ đó sưng lên rồi, tối nay có thể dùng......”
Nói rồi hắn lại sờ sờ khóe miệng nàng.
Mí mắt Hứa Tri Ý giật nảy một cái, nàng chẳng bao giờ muốn trải nghiệm lại cảm giác nghẹt thở đó thêm một lần nào nữa.
Thực sự là quá lớn mà......
Ăn không trôi, ăn không trôi đâu......
Nàng lập tức nói:
“Nói không chừng tối nay là hồi phục rồi, thiếp nhanh lắm.”
Nói xong liền chuồn thẳng tới kho lương, xem thử cái “kho nhỏ" của hắn có những gì.
Chiều hôm đó Hứa Tri Ý cầm xấp ngân phiếu định đi dạo kinh thành sau hai năm xa cách, Niên Niên ôm lấy nàng không chịu buông tay, nàng đành bế con bé đi ra ngoài.
Lục Yến Lễ định phái thêm vài người theo bảo vệ, nhưng bị Hứa Tri Ý từ chối:
“Kinh thành vẫn rất an toàn, chàng mà phái một đội quân đi theo sau thiếp thì thiếp còn dạo phố thế nào được nữa?”
Lục Yến Lễ đành chỉ để lại bốn người theo nàng.
Nào ngờ còn chưa ra khỏi phủ đã nghe thấy hai tiểu nha hoàn đang lén lút bàn tán sau hòn non bộ:
“Nghe nói gì chưa?
Vị phu nhân mới về lần này, nói là phu nhân, thực chất chính là thông phòng trước kia lão phu nhân sắp xếp cho thế t.ử đấy.”
“Ai bảo người ta vận khí tốt chứ, xuất thân còn thấp hèn hơn cả chúng ta nữa, vậy mà một lúc sinh được ba đứa con, chẳng phải là nhờ con mà vinh hiển, một bước lên mây sao.
Ngươi có đỏ mắt thì cũng đi leo lên giường thế t.ử gia đi.”
“Hừ, ta cũng muốn lắm chứ, mà không có cơ hội.”
“Ta thấy có cơ hội ngươi cũng chẳng xong đâu, người ta chắc chắn biết nhiều chiêu trò hơn ngươi.”
“Cũng đúng, chi bằng qua chỗ nhị thiếu gia, nhị thiếu gia thì ai cũng như ai, ít nhất vẫn hơn làm một con hầu.”.......
Thị vệ bên cạnh định tiến lên ngăn cản, nàng xua tay một cái bảo hắn dừng lại.
Hứa Tri Ý nhìn Niên Niên trong lòng, thấy con bé không hiểu chuyện gì nên mới an tâm, đưa con bé cho thị vệ bên cạnh:
“Đợi chút, che mắt con bé lại cho kỹ.”
Thị vệ bỗng nhiên được ôm một cục bột nhỏ, nhất thời tay chân không biết để đâu cho phải, người cứng đơ không dám cử động, may mà Niên Niên rất ngoan, chẳng hề sợ người lạ.
Hai nha hoàn kia nhận ra không khí xung quanh có gì đó không ổn, không gian bỗng chốc im bặt.
Thận trọng quay đầu lại, liền thấy người thông phòng mà mình vừa nhắc tới đang lặng lẽ đứng nhìn họ từ phía sau.
Họ sợ đến mức run b-ắn cả người, đúng là nhắc đến Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, vội vàng quỳ xuống:
“Phu nhân, chúng nô tỳ sai rồi, chúng nô tỳ sai rồi.”
Sau đó liên tục dập đầu với Hứa Tri Ý.
Hứa Tri Ý cười lạnh một tiếng, đây là vừa mới về phủ đã định ra uy cho nàng sao, nếu hôm nay không xử lý thì ngày mai cả phủ đều dám cười nhạo nàng mất.
Cười nhạo nàng thì cũng thôi đi, nhưng để các con bị cười nhạo theo thì nàng không thể nhẫn nhịn được.
Dù sao mình cũng là người mà chủ t.ử của họ phải nài nỉ mới về được.
Trong đầu nàng nói với hệ thống một câu:
“Cho ta một phút sức mạnh đại lực.”
Hệ thống vào những lúc như này không bao giờ làm hỏng việc, lập tức sắp xếp ngay.
Hứa Tri Ý đối với mỗi người bọn họ bồi cho hai cái tát đối xứng.
Họ nằm bệt dưới đất rên rỉ đau đớn, phát ra những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, trên mặt hiện rõ mồn một năm dấu ngón tay.
Mấy tên thị vệ sững sờ, phu nhân của họ là một người phụ nữ mềm mại yếu đuối như vậy thì đ.á.n.h mạnh được đến mức nào chứ, chắc là mấy con hầu này lười biếng trốn việc, lại còn định giả vờ t.h.ả.m thiết đây mà.
Hứa Tri Ý nói với hai thị vệ bên cạnh:
“Đưa bọn chúng đến trước mặt tướng quân, thuật lại toàn bộ sự việc ngày hôm nay một cách rành mạch.”
Nói với nha hoàn vừa nãy:
“Cơ hội leo giường của ngươi đến rồi đấy, hãy nắm bắt cho tốt, nói không chừng cũng có thể nhờ con mà vinh hiển.”
Nha hoàn kia chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Sắp sợ đến ngất xỉu rồi, phủ phục dưới đất, chỉ biết không ngừng lắc đầu:
“Không, không, nô tỳ không dám nữa, không dám nữa đâu ạ.”
Cái giường của tướng quân mà dễ leo như vậy thì lão phu nhân đã không phải sầu muộn đến thế rồi.
Hai thị vệ xách hai đứa như xách gà con quẳng vào sân sau, nhanh ch.óng báo cáo lại cho Đức Phúc một tiếng rồi vội vã chạy theo phu nhân.
Lục Yến Lễ đang xử lý công việc, nghe Đức Phúc bẩm báo liền đi ra ngoài.
Nhìn thấy bọn chúng liền đanh mặt lại, may mà Bình Bình và An An vẫn còn đang chơi trong tay mình, nếu không để Hứa Tri Ý bị chúng làm cho giận mà bỏ chạy một lần nữa thì hắn tức ch-ết mất.
Bảo Đức Phúc tập hợp tất cả nô gia trong phủ lại.
Lục Yến Lễ nói với mọi người:
“Ta chỉ nói một lần duy nhất, ở cái phủ này, đắc tội với phu nhân còn nghiêm trọng hơn cả đắc tội với ta.”
Hắn đang định lên tiếng xử lý hai nha hoàn kia thì thấy đằng xa Bình Bình và An An đang chơi đùa với con mèo nhỏ, lòng bỗng mềm lại.
Liền nói với Đức Phúc:
“Đánh mỗi đứa mười roi rồi bán đi, lần sau nếu để ta nghe thấy ai phỉ báng phu nhân nữa thì đều xử t.ử hình tại chỗ.”
Hai nha hoàn nghe xong tim lập tức nhẹ nhõm, không ch-ết là tốt rồi.
Đức Phúc có mắt nhìn, lôi bọn chúng sang viện khác mà đ.á.n.h, không dám làm kinh động đến các vị tiểu chủ t.ử.
Hứa Tri Ý không biết chuyện gì đã xảy ra trong viện, chỉ cảm thấy kinh thành này so với hai năm trước còn phồn hoa hơn, các cửa tiệm san sát nhau.
Nàng nắm chắc ngân phiếu trong tay, thích gì mua nấy, đã lâu rồi không được thỏa thích mua sắm như vậy, hy vọng thế giới tiếp theo sẽ ném nàng vào thời hiện đại để nàng tha hồ mà mua.
Bước vào một cửa hàng phấn son, những thứ này nàng vốn ít dùng đến.
Nhưng dù sao cũng thấy mới mẻ nên nàng dạo quanh một lúc lâu.
Bên cạnh còn có Niên Niên, chơi đùa một hồi nàng liền chấm một điểm son đỏ lên trán Niên Niên, khiến con bé cười khanh khách không ngừng.
Niên Niên lại chỉ vào một chiếc trâm hoa nói:
“Hoa hoa.”
Quả nhiên, con gái từ nhỏ đã yêu cái đẹp.
Hứa Tri Ý véo nhẹ má phúng phính của con bé nói:
“Đợi Niên Niên nhà chúng ta lớn thêm chút nữa, nương sẽ mua thật nhiều thật nhiều hoa cho Niên Niên nhé, được không?”
