Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 191
Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:41
Lục Thiệu Hằng ngồi xuống nói với bố mẹ anh:
“Vợ con tên là Hứa Tri Ý, đúng là đã từng đính hôn với Lục Cảnh Hạo.”
Những chuyện này sớm muộn gì cũng phải biết thôi.
Lục phụ Lục mẫu nghe xong, ánh mắt nhìn anh đều thay đổi.
Lục Cảnh Hạo xông ra, ngẩng cao đầu, vểnh cổ lên:
“Ông nội, ông xem, cháu nói không sai chứ?”
Lục Thiệu Hằng nói với Lục Cảnh Hạo:
“Thì sao?
Cháu có thể làm gì nào?”
Lục Cảnh Hạo tức đến mức gào lên:
“Ông nội, ông xem chú bây giờ hành sự kiêu ngạo thế nào kìa, thỏ còn không ăn cỏ gần hang, thế mà đến cả thỏ chú ấy cũng không bằng.”
Lục phụ bị ồn đến mức màng nhĩ sắp nổ tung:
“Đừng có cãi nhau nữa, Thiệu Hằng con có gì muốn giải thích không?”
Đáy mắt Lục Thiệu Hằng đầy vẻ âm trầm, lạnh lùng liếc nhìn Lục Cảnh Hạo:
“Định tha cho cháu rồi, là cháu không chịu buông tha cho chính mình thôi.”
Lục Cảnh Hạo sợ đến mức lùi lại một bước, tuy bình thường anh ta hay đùa giỡn với chú, nhưng trong xương tủy anh ta vẫn rất sợ:
“Cướp vợ của cháu rồi, chẳng lẽ chú còn định đ.á.n.h cháu sao?”
Lục Thiệu Hằng bực bội giật phăng cà vạt ném lên sofa:
“Chú thấy cháu đ.â.m vào cây nên đ.â.m hỏng não luôn rồi đúng không?
Hay là cháu mất trí nhớ rồi?
Cần chú giúp cháu hồi tưởng lại xem cháu đã hạ thu-ốc Hứa Tri Ý thế nào, thông đồng với đám anh em của cháu ra sao không?”
Lục Cảnh Hạo lúc này mới nhớ ra chuyện đó, nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn chỉ lo tức giận, nhất thời lại quên mất nguyên nhân hậu quả.
Lục Cảnh Hạo chỉ cảm thấy bị ba đôi mắt nhìn chằm chằm, áp lực cực lớn, định chuồn lẹ.
Liền nghe thấy tiếng của ông nội phía sau:
“Khoan đã, Lục gia chúng ta không có loại giống đi hạ thu-ốc con gái nhà người ta, cháu vẫn nên ra nước ngoài học tập hai năm rồi hãy về đi.
Không thì vào tù mà học tập, tự mình chọn đi.”
Lục Cảnh Hạo biết mình đã bị trục xuất, hối hận vì hôm nay đã đến đây một chuyến, không đến thì còn có chút hy vọng.
Đến rồi, một chút hy vọng cũng không còn, quay về nói không chừng đã thấy vợ con người ta đề huề rồi.
Lục Thiệu Hằng lấy tờ giấy kiểm tra trong túi ra, nói với bố mẹ anh:
“Con muốn nhanh ch.óng tổ chức đám cưới, cứ ở nhà cũ đi ạ, Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i rồi, sợ lúc đó bụng to lộ ra, thời gian khá gấp.”
Lục mẫu nhận lấy tờ giấy, liền nhìn thấy chữ “tam thai" trên đó.
“Đây là m.a.n.g t.h.a.i sinh ba sao?”
Lục Cảnh Hạo nghe xong, cảm thấy trái tim mình đột nhiên bị đóng băng, gai băng đ.â.m thẳng vào tim, thật sự rất đau.
Xung quanh đang nói gì anh ta cũng không nghe thấy nữa, hóa ra mình thực sự không còn cơ hội nào nữa rồi.
Hành động của chú anh ta sao mà nhanh thế không biết?
Lục mẫu không dám tin nhìn lại tờ giấy kiểm tra một lần nữa, không ngờ đứa con trai út này làm bà lo lắng nhất.
Nhưng thế mà anh lại là người đi sau vượt trước, thế mà một lúc m.a.n.g t.h.a.i tận ba đứa.
Ông cụ cũng giật lấy tờ giấy từ tay bà, liên tục nói ba chữ:
“Tốt, tốt, tốt.”
Lục mẫu sực nhớ ra điều gì đó, chạy vội lên lầu, một lúc sau mang xuống một chiếc hộp gỗ lớn đưa cho Lục Thiệu Hằng:
“Cái này là do ông nội con truyền lại, đều là dành cho vợ của người thừa kế đời sau, mẹ lúc đầu cũng lo lắng cho con, giờ cuối cùng cũng có thể tặng đi được rồi.”
Lục mẫu đúng là trút được gánh nặng.
Lại hỏi kỹ thêm vài câu, bây giờ sức khỏe Hứa Tri Ý thế nào, có người chăm sóc không.
Mang t.h.a.i sinh ba thì phải nuôi nấng quý giá một chút.
Lục phụ lại càng hào phóng hơn, mỗi đứa trẻ tặng một căn biệt thự.
Trong khoảnh khắc không ai chú ý, Lục Cảnh Hạo đã lặng lẽ rời đi.
Khi Lục Thiệu Hằng về đến nhà, Hứa Tri Ý lại đang ngủ trưa trên lầu.
Anh cởi quần áo, nằm lên giường ôm lấy cô từ phía sau, cẩn thận sờ bụng cô, sinh mạng thật kỳ diệu biết bao, bây giờ trong cái bụng bằng phẳng kia thế mà đang t.h.a.i nghén ba sinh mạng.
Hôm nay khi nghe bác sĩ gợi ý giảm thai, trong lòng anh không nói nên lời, nếu chưa đến thì thôi, đến rồi lại bỏ đi một đứa.
Dẫu sao cũng thấy khó chịu.
Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng bằng sức khỏe của Hứa Tri Ý.
Hứa Như Mộng trong phim truyền hình có khá ít cảnh quay, quay được hai tháng là đã quay xong hết các cảnh của mình.
Định bụng buổi chiều sẽ đi tìm Hứa mẫu, cô ta nghe ngóng được tin đồn trong giới nói Hứa Tri Ý đã gả cho Lục Thiệu Hằng, cô ta không tin lắm.
Không ngờ gửi một tin nhắn WeChat cho Hứa mẫu thì hiển thị bị từ chối nhận.
Lại vội vàng gọi điện thoại qua, luôn hiển thị đang trong cuộc gọi khác, y hệt như lúc Lục Cảnh Hạo chặn số điện thoại của cô ta vậy.
Tức ch-ết mất.
Cô ta nghiến răng, đi mua một bộ mỹ phẩm cao cấp, cũng may những năm qua trong tài khoản cô ta vẫn còn để lại một ít tiền, Hứa gia cũng không thu hồi lại, không đến nỗi ra ngoài mà túng thiếu.
Xách bộ mỹ phẩm đi tới cửa biệt thự Hứa gia, nhấn chuông cửa, người giúp việc nhìn thấy là đại tiểu thư trước đây, lập tức nói qua điện thoại hình:
“Trong nhà không có ai, phu nhân không có ở nhà.”
Hứa Như Mộng vẫn không chịu bỏ cuộc, lại nhấn chuông cửa một lần nữa, vừa kết nối xong thì Hứa mẫu vừa hay đi tới:
“Ai đấy, hết lần này đến lần khác.”
Người giúp việc:
“Đại tiểu thư trước đây ạ.”
Hứa mẫu nhắm mắt lại một chút, khi mở mắt ra, ánh mắt đã trở nên thanh thản:
“Cứ bảo tôi không có ở đây, nếu không đi thì bảo bảo vệ tới đuổi đi, sau này không có đại tiểu thư trước đây gì cả, trong nhà chỉ có một mình tiểu thư Tri Ý thôi.”
Nói xong liền quay người đi thẳng, bà biết cuộc gọi đã được kết nối, nhưng “chặt đứt tơ vương" mới tốt cho cả hai bên.
Hứa Như Mộng đương nhiên đã nghe thấy những lời này, cô ta nhớ lại mấy lần trước tới đây, thái độ của Hứa mẫu rõ ràng đã dịu đi nhiều rồi, sao hôm nay lại đột nhiên như vậy chứ?
Chẳng lẽ Hứa Tri Ý lại nói năng gì sao?
Hứa Tri Ý vừa bị cô ta nhắc đến thì mới ngủ dậy, thấy xung quanh tối đen như mực.
Cô xuống giường đi ra ngoài, liền nghe thấy trong bếp truyền đến tiếng lạch cạch.
Hứa Tri Ý đi vào nhìn thử, Lục Thiệu Hằng đang xắn tay áo, vụng về c.h.ặ.t thịt gà.
Người giúp việc thấy Hứa Tri Ý đi tới liền vội vàng chào một tiếng.
Lục Thiệu Hằng hơi ngại ngùng ngẩng mắt lên:
“Mẹ bảo bây giờ em phải uống nhiều canh mới tốt cho sức khỏe, nên anh muốn hầm cho em một bát canh gà.”
Hứa Tri Ý nhìn đôi tay vốn dĩ luôn cầm b-út máy, ký kết hợp đồng, nay lại đang “rửa tay nấu canh".
