[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 117

Cập nhật lúc: 11/04/2026 11:05

“Tục ngữ nói cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, anh làm việc tốt thế này là đang tích đức tích phước cho em và con.

Sức khỏe em không tốt, sinh cho anh được thằng Văn Bân rồi cũng chẳng sinh thêm được m-ụn con gái nào, giờ trong nhà có thêm con bé lại vừa hay, chúng ta có đủ cả trai lẫn gái rồi.”

Diêm Quân Tường là một người đàn ông đại trượng phu mà cũng không kìm được đỏ hoe mắt, anh ôm c.h.ặ.t lấy vợ, trong lòng tràn ngập sự ấm áp.

Anh có đức có tài gì mà lại cưới được người vợ tốt đến nhường này.

Trương Quyên được chồng ôm, đôi lông mày thêm phần rạng rỡ hạnh phúc.

Thời trẻ bà vốn sinh ra trong gia đình giàu sang, sau này gia đạo sa sút, cha mẹ đều mất, bà phải đi nương nhờ họ hàng xa rồi trôi dạt đến tận đây.

Sau đó bà phải chịu đựng một loạt đòn roi của số phận, chính Diêm Quân Tường đã anh dũng nghĩa hiệp, cưới bà về vào lúc bà không người thân thích, không nơi nương tựa.

Từ đó về sau anh luôn yêu thương che chở cho bà, tuy cuộc sống thanh bần nhưng chưa từng để bà phải chịu một chút ấm ức nào.

Hai người đi thăm bé gái, người bê bát canh trứng, người cầm cây nến.

Thực ra Diêm Nhị Nha đã tỉnh từ lâu, cô bé giả vờ vươn vai một cái rồi mới từ từ mở mắt.

Cô bé cất giọng mềm mại hỏi:

“Chú Tường?

Đây là đâu ạ?”

Diêm Quân Tường cười nói:

“Nhị Nha, đây chính là nhà của cháu từ nay về sau.

Chú Tường sau này sẽ là ba của cháu, dì Quyên là mẹ của cháu.

Cháu còn có một người anh trai đang đi học, đợi khi nào anh nghỉ học từ trên trấn về là cháu có thể gặp rồi.”

Trương Quyên lộ vẻ dịu dàng, sợ làm cô bé hoảng sợ nên cố ý hạ thấp giọng hơn một chút:

“Nhị Nha có đói không con, ở đây có canh trứng này, dậy ăn một chút đi.”

Chương 156 Con thứ không được sủng ái trong gia đình tái hôn 4

Diêm Nhị Nha mượn ánh nến, quan sát người dì trước mặt.

Trông dì đặc biệt dịu dàng, thuận mắt, quả nhiên đúng như lời chú Tường nói, nhìn là biết tính tình hiền lành.

Cô bé ngồi dậy, ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Cảm ơn dì ạ.”

Trương Quyên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé cũng nảy sinh lòng thương cảm:

“Sau này con chính là con gái của dì, đừng sợ hãi hay gò bó, ở đây không ai bắt nạt con đâu.”

Diêm Nhị Nha đỏ hoe mắt gật đầu, Trương Quyên xoa xoa gò má g-ầy gò của cô bé, trấn an:

“Ngoan, chúng ta ăn cơm trước đã, nếu không một lát nữa canh trứng sẽ nguội mất.”

“Dạ.”

Diêm Nhị Nha ngoan ngoãn ăn cơm.

Trương Quyên bón từng thìa một, gương mặt mỉm cười, thấy cô bé ăn uống nề nếp còn khen ngợi vài câu.

Diêm Quân Tường đứng bên cạnh quan sát, thấy vợ rất thích Nhị Nha thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cứ như vậy, Diêm Nhị Nha ở lại nhà họ Diêm.

Vì Nhị Nha tuổi còn nhỏ, trước đó chưa từng làm hộ khẩu, trong thôn cấp giấy chứng nhận Diêm Quân Tường nhận nuôi trẻ mồ côi cùng tộc nên việc nhập hộ khẩu rất dễ dàng.

Lúc định xong hộ khẩu, hai vợ chồng còn đổi tên mới cho Nhị Nha.

Đổi Nhị Nha thành Vĩnh Lạc, Diêm Vĩnh Lạc.

Đúng như tên gọi, mong rằng những ngày tháng sau này cô bé sẽ mãi mãi vui vẻ.

Diêm Nhị Nha rất thích cái tên mới chứa đựng đầy tình yêu thương này.

Diêm Quân Tường thường dẫn con gái ra ngoài đi dạo, để Vĩnh Lạc tiếp xúc với môi trường mới.

Người trong thôn bề ngoài khen anh là người tốt đại thiện, nhưng sau lưng đều cười nhạo Diêm Quân Tường.

Ngày thường cuộc sống gia đình vốn dĩ bình thường, thậm chí vợ lại là một người ốm yếu, quanh năm suốt tháng uống thu-ốc không dứt, nay còn nuôi thêm một “của nợ".

Diêm Lão Nhị dù sao cũng là chú ruột, mỗi tháng còn được trợ cấp mấy đồng.

Diêm Quân Tường chỉ là một người họ hàng xa, lại chẳng có một xu tiền trợ cấp nào, thế mà còn vội vàng rước cái gánh nặng này về, không phải ngốc thì là gì.

Diêm Quân Tường chẳng thèm quan tâm đến những lời đó, anh có sức khỏe, kiểu gì cũng không để cả nhà phải ch-ết đói.

Hơn nữa con gái rất hiểu chuyện, biết quan tâm, thấy mẹ sức khỏe không tốt liền giúp đỡ làm một số việc vặt, còn biết đ-ấm lưng bóp vai cho mẹ.

Những hành động ấm lòng này khiến người vợ vô cùng yêu quý cô bé.

Anh thường xuyên chạy ngược chạy xuôi, con trai thì học trên trấn nửa tháng mới về một lần, bên cạnh vợ có một cô con gái nhỏ bầu bạn cho đỡ cô đơn, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn.

Diêm Vĩnh Lạc không chỉ được đổi tên mà còn có quần áo hoa nhí xinh đẹp, mẹ mới sẽ dạy cô bé cách rửa mặt rửa tay, sẽ tết tóc đẹp cho cô bé.

Sẽ khâu đồ lót nhỏ cho cô bé, dạy cô bé cách giữ vệ sinh và thay giặt, cách vài ngày lại tắm rửa cho cô bé một lần...

Chưa đầy nửa tháng, Diêm Vĩnh Lạc từ một con bé g-ầy đen nhỏ thó đã trở thành một cô bé trắng trẻo.

Ngoài sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ mới, việc cô bé dùng nguyên liệu dinh dưỡng trong không gian để bồi bổ c-ơ th-ể cũng có tác dụng lớn.

Trương Quyên bị bệnh phổi mãn tính, thực ra chỉ cần một viên thu-ốc phục hồi là có thể chữa khỏi bệnh.

Nhưng khổ nỗi hệ thống vẫn đang trong quá trình nâng cấp, Diêm Vĩnh Lạc chỉ có thể đợi nâng cấp xong mới đổi được, vì là bệnh mãn tính chứ không phải cấp tính nên đợi thêm một chút cũng không sao.

Hôm nay là ngày anh trai cả trong nhà về.

Trương Quyên mười bảy tuổi gả cho Diêm Quân Tường, mười tám tuổi sinh con trai, năm nay bà ba mươi tuổi.

Con trai lớn tên là Diêm Tân Vũ, năm nay mười hai tuổi, đang học lớp sáu trên trấn.

Các thôn lân cận chỉ có trường tiểu học, muốn học trung học phải lên trấn.

Nhưng quãng đường đi lại quá xa, cộng thêm mùa đông trời tối sớm, đi lại trên đường không an toàn nên Diêm Quân Tường cho con trai ở nội trú.

Nửa tháng mới được về nhà một lần, mỗi lần về được ở lại ba ngày.

Diêm Tân Vũ là một cậu bé cao g-ầy, ngũ quan đều thừa hưởng những nét ưu tú của cha mẹ, vừa sạch sẽ vừa đẹp trai.

Cậu về đến nhà, thấy trong nhà có thêm một người em gái, ban đầu còn tưởng là con cái nhà họ hàng.

Mãi đến khi cha mẹ kể lại đầu đuôi sự việc, thấy đối phương có thân thế đáng thương nên cậu cũng không bài xích.

Hơn nữa thấy mẹ và em gái mới ở chung rất ấm áp, em gái mới dáng vẻ và tính cách đều ngoan ngoãn, tính cách cậu tương đối trưởng thành, cảm thấy mẹ có người bầu bạn cũng tốt nên nhanh ch.óng chấp nhận.

Diêm Vĩnh Lạc mang thân xác đứa trẻ 5 tuổi, hằng ngày chẳng có việc gì làm, cứ lẽ đẽo theo sau mẹ trò chuyện giúp đỡ.

Mặc dù Trương Quyên nói không cần, bảo cô bé đi tìm các bạn nhỏ mà chơi nhưng Diêm Vĩnh Lạc không nghe.

Bên ngoài mấy đứa nhỏ bốn năm tuổi đều đang nghịch bùn bẩn thỉu, cô mang linh hồn người trưởng thành, thực sự không chơi cùng được, chi bằng ở nhà.

Cô giúp đỡ làm việc cũng không phải để cố ý thể hiện lấy lòng, mà là so với Trương Quyên một người bệnh yếu ớt, tay chân cô linh hoạt lại nhanh nhẹn, làm chút việc trong khả năng cũng là lẽ đương nhiên.

Vì vợ thường xuyên đau ốm nên những việc nặng nhọc Diêm Quân Tường thường tranh thủ làm hết rồi, những việc còn lại đều là những việc lặt vặt không quá mệt mỏi, cũng chẳng có gì khó khăn, thực sự không mệt.

Mà cảnh này trong mắt người ngoài chính là đứa trẻ này hiểu chuyện hiếu thảo.

Trong ba ngày Diêm Tân Vũ ở nhà, cậu cũng rất có thiện cảm với người em gái này, cô bé không giống những đứa trẻ khác lôi thôi khóc lóc, cô bé biết quan tâm đến mọi người trong nhà, còn biết làm cha mẹ vui lòng, không khí gia đình rất tốt.

Lúc sắp đi học, cậu còn hứa lần sau về sẽ mua kẹo hạt thông trên trấn cho cô bé.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chớp mắt thời tiết đã trở lạnh, trong thôn đón một trận tuyết mỏng.

Trương Quyên bị nhiễm phong hàn rồi ngã bệnh, trận bệnh này đến rất nhanh, phải lên bệnh viện trên trấn nằm một tuần, tiêu tốn gần như toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình, cũng may là đã qua khỏi.

Bệnh phổi sợ nhất là mùa đông, phải được chăm sóc thật tốt.

Đơn thu-ốc bác sĩ kê thêm rất nhiều loại d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng quý giá, như nhân sâm linh chi các thứ.

Giá một thang thu-ốc tăng lên gấp mấy lần, Diêm Quân Tường bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, trấn an vợ con không sao cả, nhưng thực tế sau lưng lại đi tìm người vay tiền.

Trong thôn chẳng biết từ lúc nào lại rộ lên tin đồn con bé nhà Diêm Quân Tường nhận nuôi là kẻ khắc tinh.

Đầu tiên là khắc ch-ết cha ruột, giờ lại đến khắc mẹ nuôi.

Một số người mê tín nhao nhao khuyên Diêm Quân Tường hãy đem đứa trẻ này đi trả lại.

“Đứa trẻ này thực sự có chút huyền hoặc, tốt nhất nên đem đi thì hơn.”

“Đúng thế, giờ thì khắc vợ anh, sau này có khi khắc cả anh nữa đấy, nói anh đúng là ngốc, tự dưng đi rước việc vào người...”

Diêm Quân Tường chẳng tin vào những chuyện mê tín dị đoan này, anh bực dọc nói:

“Đi đi đi, xã hội đang tuyên truyền bài trừ phong kiến, bài trừ thần thánh ma quỷ, mọi người đừng có nói bậy bạ.”

“Vĩnh Lạc đã vào hộ khẩu nhà tôi, chính là con gái tôi.

Vợ tôi vốn dĩ sức khỏe yếu, chẳng qua là trời trở lạnh nhiễm chút phong hàn thôi, đừng có đổ oan cho một đứa trẻ.”

Mọi người thấy anh bảo thủ không nghe, có người trực tiếp phủi tay buông lời cay độc:

“Khuyên thì chúng tôi cũng khuyên rồi, là tự anh không nghe, sau này cuộc sống gia đình khó khăn thì đừng có tìm chúng tôi vay tiền.”

Có người cũng sợ sau này anh sẽ tìm họ vay tiền nên phụ họa theo:

“Phải đấy, nhà anh trước đây tuy không giàu có nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, vợ anh cũng chưa đến mức phải nằm viện, con bé này mới đến bao lâu chứ, sớm muộn gì cũng khiến nhà anh tán gia bại sản, anh không nghe thì đừng trách chúng tôi không giúp đỡ.”

Diêm Quân Tường nghe vậy mặt tối sầm lại:

“Yên tâm, sau này tuyệt đối không làm phiền các vị.”

Chính những kẻ chuyên nói lời châm chọc này, đừng nói là anh không cầu xin đến cửa, cho dù có cầu xin thì họ cũng tuyệt đối không đời nào giúp đỡ.

Chẳng qua là đứng đây hùa theo mà thôi.

Diêm Quân Tường đi bộ về nhà, vừa bước vào cửa liền cảm thấy dưới chân có vật gì đó cấn nhẹ.

Anh cúi đầu nhìn, theo bản năng dụi dụi mắt.

Là anh hoa mắt hay sao vậy?

Trong, trong lớp đất này sao lại có một miếng vàng lộ đầu ra thế kia!

Chương 157 Con thứ không được sủng ái trong gia đình tái hôn 5

Diêm Quân Tường lại dụi mắt lần nữa, cảm thấy chắc do gần đây thiếu tiền quá nên mới nhìn đ-á ra vàng.

Kết quả nhìn đi nhìn lại mấy lần đều thấy là vàng.

Anh theo bản năng đóng cửa lớn lại, kích động ngồi xổm xuống kiểm tra.

Bới trong đất một hồi, anh nhặt ra được mấy cục vàng vụn, cộng lại được một nắm nhỏ.

Anh chẳng màng đến bùn đất dính trên đó, đưa lên miệng c.ắ.n thử, sau đó mặt đầy vẻ kích động.

Là thật!

Diêm Vĩnh Lạc núp bên cửa sổ nhìn thấy tất cả mỉm cười, sau đó tuột xuống giường chạy ra ngoài.

“Ba, ba về rồi ạ.”

“Ừ, ba về rồi đây.”

Diêm Quân Tường gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, mỉm cười đi tới bế con gái lên, yêu thương xoa xoa đầu cô bé.

Khắc tinh cái con khỉ!

“Vĩnh Lạc nhà ba đúng là ngôi sao may mắn mới phải!”

Diêm Vĩnh Lạc gạt bàn tay to của ba ra:

“Ba ơi, ba làm rối hết b.í.m tóc mẹ tết cho con rồi.”

“Ha ha ha, là ba không tốt.”

Diêm Quân Tường vừa cười vừa chỉnh lại tóc cho con.

Trương Quyên đang khâu đế giày trong nhà nghe thấy tiếng, đội mũ bước ra, thấy hai cha con đang nô đùa, gương mặt nhợt nhạt nở một nụ cười dịu dàng.

“Được rồi, ngoài trời lạnh, Vĩnh Lạc mặc mỏng manh, hai cha con vào nhà mà chơi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.