[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 129

Cập nhật lúc: 11/04/2026 12:06

“Nói xong, Hứa Kiều Kiều hếch cằm ra hiệu cho Triệu Kình Thiên một cái.”

Triệu Kình Thiên tiếp lời:

“Đồng chí Hứa nói không sai, chuyện này làm sao có thể chỉ xin lỗi suông là xong được.”

Trương Tuyết Mai nghẹn lời, ngập ngừng nói:

“Nhà em cũng không có nhiều tiền, anh thấy một trăm đồng có được không?”

“Một trăm đồng mà định đuổi khéo ăn xin à?

Hai người sống sờ sờ chúng tôi bị cả làng cười nhạo mắng c.h.ử.i, đồng chí Triệu còn bị ép phải lấy tôi, người hôn phu tài sắc vẹn toàn lại có tiền có thế của tôi cũng mất rồi, tôi nói cho các người biết, 1000 đồng không thương lượng, nếu không báo cảnh sát thì ai làm nấy chịu, cứ đi mà ngồi tù.”

Hứa Kiều Kiều vừa dứt lời, Cát Ái Hồng liền không chịu:

“Hứa Kiều Kiều, đầu óc cô có vấn đề hả!

Thời buổi này cưới vợ một trăm đồng là đủ rồi, Tuyết Mai đưa cho hai người thế là quá nhiều rồi, cô còn dám há miệng chờ sung đòi chúng tôi 1000 đồng, mơ đi!”

Hứa Kiều Kiều thản nhiên nói:

“Được thôi, vậy chúng ta cứ đi đến cùng đi, mợ đi ngồi tù, trong nhà có một người đi cải tạo thì danh tiếng của con trai con dâu mợ thối hoắc luôn, con gái mợ cũng đừng mong tìm được nhà nào t.ử tế mà gả vào.

Về phần bố mẹ cháu, mà nghe thấy mọi người đối xử với cháu như vậy, thì công việc của cả nhà mợ đều sẽ tiêu tùng hết, cả nhà ngay lập tức quay về cái thời thanh bần trước ngày giải phóng, cháu xem cả nhà mợ còn được cái gì tốt đẹp nữa không, khéo đến cơm cũng chẳng có mà ăn ấy chứ.”

“Cô... cô!”

Cát Ái Hồng muốn phản bác nhưng lại không tìm được lời nào, trong lòng cũng bắt đầu thấy chột dạ trước những gì con nhỏ ch-ết tiệt này nói.

Bà ta đi tù thì chuyện nhỏ, nhưng nếu thật sự liên lụy đến cả nhà con trai thì không ổn chút nào.

Trương Kiến Hoa cũng thấy sợ rồi, nghiến răng diễn kịch, tiến đến tát cho con gái một bạt tai.

“Mày xem mày đấy, mang thu-ốc về không cất cho cẩn thận, để mẹ mày gây ra những chuyện này, còn không mau xin lỗi Kiều Kiều đi!”

Đây là cái tát thứ hai mà Trương Tuyết Mai phải nhận trong ngày hôm nay, nhất là lại ngay trước mặt người mà cô ta ghét nhất, cô ta ôm lấy má, nước mắt rơi lã chã.

Cô ta nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cúi đầu xin lỗi:

“Kiều Kiều, xin lỗi chị, em sai rồi, cầu xin chị tha thứ cho em, cho gia đình em một đường sống.”

Hứa Kiều Kiều thở dài:

“Tôi là nể tình quan hệ họ hàng trước đây mới hỏi đòi 1000 đồng đấy, nếu là người khác thì tôi đã làm cho bọn họ tán gia bại sản từ lâu rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, những công việc mà bố mẹ tôi tìm cho cả nhà các người, đem bán đi chắc cũng hơn 1000 đồng nhỉ, xem tôi đây độ lượng đến nhường nào, còn chẳng thèm đòi các người tiền gốc đấy.”

“Ây da, vẫn là do lòng tôi quá mềm yếu, cả nhà các người đối xử với tôi ác độc như vậy, 1000 đồng thì bõ bèn gì.”

Hứa Kiều Kiều càng nói càng thấy không vui, cô đ-á nhẹ vào mũi giày người bên cạnh:

“Triệu Kình Thiên, anh thấy tôi nói có đúng không?”

Triệu Kình Thiên sờ sờ mũi, gật đầu trả lời:

“Đúng, danh dự và sự trong sạch của con gái sao có thể dùng tiền bạc để đong đếm được.”

Cả nhà họ Trương á khẩu không trả lời được, Trương Kiến Hoa đang trầm tư cau mày, Cát Ái Hồng tuy không muốn bỏ ra số tiền này nhưng hiện tại cũng không dám lên tiếng.

Trương Tuyết Mai c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không hiểu nổi, trước đây anh Triệu đối xử với cô ta rất khách sáo, sao bây giờ lại đứng cùng phe với con nhỏ đê tiện này.

Chẳng lẽ là bị vẻ ngoài của Hứa Kiều Kiều mê hoặc rồi!

Nghĩ đến đây, Trương Tuyết Mai càng thêm căm phẫn.

Hứa Kiều Kiều đúng là có một gương mặt xinh đẹp, nhưng kiếp trước Tần Quân Đào chẳng phải vẫn yêu mình sao.

Bản thân cô ta ngoại trừ nhan sắc không bằng Hứa Kiều Kiều, thì mọi thứ khác đều đè bẹp cô ta.

Đàn ông đúng là sẽ bị vẻ ngoài của cô ta làm mê muội nhất thời, nhưng về sau ai nấy cũng đều không chịu nổi cái tính nết đó của cô ta đâu.

Kiếp này, Hứa Kiều Kiều đã bị cô ta loại khỏi cuộc chơi sớm rồi, cô ta sẽ đường đường chính chính gả cho Tần Quân Đào, không bao giờ phải bị người ta chỉ trỏ nữa, còn con nhỏ đê tiện Hứa Kiều Kiều này thì cứ gả cho tên lính nghèo hèn này đi.

Chẳng phải chỉ là 1000 đồng thôi sao, tuy rằng ở thời đại này số tiền đó rất lớn, nhưng Trương Tuyết Mai dù sao cũng là người trọng sinh, cô ta đã chứng kiến sự phát triển của thời đại và xã hội, về sau tiền sẽ ngày càng mất giá.

Mà cô ta chỉ cần thuận lợi gả cho Tần Quân Đào, Tần Quân Đào lại là con một, sau khi giải ngũ được phân công công tác ở thủ đô, tương lai cô ta sẽ là người của thủ đô.

Cô ta sống lại một đời, đương nhiên biết vào thời đại này ra khơi làm kinh doanh là kiếm được nhiều tiền nhất, đến lúc đó cô ta tự khắc sẽ có cách kiếm tiền.

“Bố mẹ, chúng ta đưa tiền cho chị ấy đi, nếu không danh tiếng của gia đình mình truyền ra ngoài sẽ khó nghe lắm, số tiền này sau này con đi lấy chồng nhất định sẽ bù lại gấp đôi cho bố mẹ.”

Trương Tuyết Mai khẩn thiết cầu xin.

Cô ta biết trong nhà có tiền, bao năm qua bố mẹ tích góp được gần 1200 đồng, dù có lấy ra 1000 đồng thì số còn lại 200 đồng cũng đủ chi tiêu hàng ngày, đủ để duy trì cho đến khi cô ta gả cho Tần Quân Đào.

Trương Kiến Hoa nghĩ đến việc phải bỏ ra nhiều tiền như vậy thì trong lòng đau xót thật sự, nhưng nghe con gái nói thế thì cũng thấy được an ủi đôi chút.

Con gái xinh xắn lại tốt nghiệp cấp ba, trên trấn cũng có không ít người đến hỏi thăm, chắc hẳn sau này có thể gả vào một gia đình giàu có.

“Bố đi lấy, chuyện này đúng là do chúng ta làm không đúng, coi như là bồi thường cho Kiều Kiều.”

Cát Ái Hồng răng như muốn nghiến nát ra, bao nhiêu năm qua bọn họ mới dành dụm được bấy nhiêu tiền cơ chứ!

Thế mà lại bị con ranh con này làm tiêu tán hết.

Trương Kiến Hoa nhanh ch.óng mang ra một cái túi vải, bên trong căng phồng những tiền là tiền.

Lúc đưa ra ông vẫn còn thấy tiếc hùi hụi.

Hứa Kiều Kiều giật phắt lấy, chê bai nhìn cái túi màu xám xịt, đưa lại gần còn ngửi thấy một mùi mồ hôi nồng nặc.

Cô suýt nữa thì nôn ra, lập tức ném cho Triệu Kình Thiên:

“Triệu Kình Thiên, anh đếm hộ tôi với.”

Triệu Kình Thiên đón lấy, mở ra đếm soàn soạt, đếm xong anh nói:

“Ừm, vừa đúng 1000 đồng.”

“Cái túi đó hơi bẩn đấy, anh cầm cho tôi đi, chuyện của tôi coi như giải quyết xong rồi, đến lượt anh đấy.”

Hứa Kiều Kiều nói xong, Triệu Kình Thiên tùy ý nhét túi tiền vào túi quần, nhìn về phía nhà họ Trương.

“Bây giờ nói đến yêu cầu của tôi, tôi không cần các người bồi thường tiền, nhưng phải có một bản cam đoan, ai mà biết sau này các người có lấy những chuyện này để lên quân đội gây rắc rối cho tôi không, dù sao chuyện này cũng liên quan đến tiền đồ của tôi, lát nữa tôi viết xong, cả nhà các người phải ký tên và điểm chỉ vào.”

Vợ chồng nhà họ Trương thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải bồi thường tiền thì chuyện gì cũng dễ nói.

Cát Ái Hồng tức tối nói:

“Chúng tôi thèm vào mà tìm anh gây phiền phức, chúng tôi còn chẳng biết quân đội của anh ở đâu nữa là, có cần thiết phải thế không.”

Trương Tuyết Mai thì đầy vẻ cảnh giác, dù sao cô ta cũng là người có đầu óc, trực tiếp nói:

“Dù anh muốn viết cái gì, vì chuyện này là do mẹ em vô tình làm ra, nên chỉ cần để một mình bà ấy ký tên là được rồi.”

Cô ta tuyệt đối sẽ không ký, tương lai cô ta là vợ sĩ quan, không thể để bản thân dính líu đến bất cứ điều tiếng gì dù là nhỏ nhất.

Chương 173 Mỹ nhân làm mình làm mẩy những năm 80 (6)

“Chuyện này không đến lượt cô quyết định, thân phận của tôi rất đặc biệt, hay là cô đang có tật giật mình đấy?”

Triệu Kình Thiên nhìn sang với ánh mắt sắc bén, dù sao cũng là người từng xông pha trận mạc, cái nhìn này làm Trương Tuyết Mai giật mình thon thót.

Cô ta đã ở chung với anh hai ngày, thấy anh lúc nào cũng mỉm cười ôn hòa, chưa từng nghĩ anh lại có một mặt uy nghiêm đáng sợ đến thế.

“Em... em không có ý đó.”

Triệu Kình Thiên thu hồi ánh mắt, đối với những người phẩm hạnh không đoan chính thì anh cũng chẳng nể nang gì.

Anh nói giọng lạnh lùng:

“Không có ý đó là tốt nhất, hy vọng mọi người đều phối hợp, nếu không mà mời công an đến nghi ngờ cả nhà các người là phần t.ử bất hảo thì lúc đó không chỉ đơn giản là ký tên thôi đâu.”

Cả gia đình họ Trương đều im bặt, không dám nói thêm lời nào.

Triệu Kình Thiên vào phòng lấy giấy b.út, viết soàn soạt những nội dung mà Hứa Kiều Kiều đã nói với anh, còn bổ sung thêm vài câu thích hợp.

Sau đó đưa cho họ ký tên, hai vợ chồng đều có việc làm, tuy học vấn không cao nhưng ít nhất cũng biết viết tên mình, nên ngoan ngoãn ký vào.

Trương Tuyết Mai cầm tờ giấy xem đi xem lại mấy lần, thấy bên trong có những điểm bất lợi cho mình, vốn dĩ định lên tiếng phản bác gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt đen láy lạnh lùng của Triệu Kình Thiên, cô ta lại không dám hó hé nữa.

Cô ta nghiến răng ký tên mình vào.

Trong lòng thầm tự an ủi bản thân, chẳng qua chỉ là một tờ cam đoan thôi, không có giá trị gì đâu, vả lại đối phương chỉ là một tên lính nghèo, nghe nói là từ vùng biên cương tới.

Quân đội của anh ta và Tần Quân Đào một người ở phía Tây, một người ở phía Bắc, cách nhau cả vạn dặm, dù sao có điều tra lý lịch cũng chẳng điều tra được đến tờ giấy này.

Hứa Kiều Kiều ở bên người đàn ông này, kiếp này coi như không còn cơ hội gặp Tần Quân Đào nữa, hai người họ chẳng hề quen biết nhau.

Nghĩ như vậy, cô ta tự trấn an mình, chắc hẳn chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc cô ta gả cho Tần Quân Đào.

Hứa Kiều Kiều và Triệu Kình Thiên đã hoàn thành kế hoạch, tiền và bản cam đoan có chữ ký đều đã cầm trong tay.

Nhân lúc trời còn sớm, hai người trực tiếp thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.

Trương Kiến Hoa đuổi theo sau lưng cháu gái, không ngừng nói những lời tốt đẹp, mục đích là để cháu gái về nhà không nói năng linh tinh.

Hứa Kiều Kiều thấy ông ta phiền phức, ngoài mặt thì đồng ý bừa đi, nhưng trong lòng lại đang tính toán về nhà sẽ thêm mắm dặm muối như thế nào để bố mẹ cô dứt khoát cắt đứt quan hệ với gia đình này luôn.

Triệu Kình Thiên vốn định ngày kia mới lên đường, nhưng hiện tại có thay đổi nên anh đi chào tạm biệt người đồng đội bị thương, rồi khởi hành sớm hơn một ngày.

Hứa Kiều Kiều lúc đến mang theo rất nhiều túi lớn túi nhỏ, cô vô cùng nũng nịu, trên tay không cầm nổi một chút đồ nào.

Cô mặc một chiếc váy xinh đẹp, trên đầu tết b.í.m tóc đuôi tôm cầu kỳ, suốt dọc đường còn hái hoa dại ven đường để nghịch.

Đi phía sau là Triệu Kình Thiên, hai tay xách hai cái vali, trên lưng còn đeo ba lô của chính mình, trên cổ còn đeo thêm bình nước của Hứa Kiều Kiều.

Đi từ nhà họ Trương ra đến tận đầu thôn, dân làng thấy hai người yêu nhau thì tin thật, nhưng vẫn không ngớt lời chỉ trỏ.

“Chẳng biết giữ kẽ gì cả, nhìn cái bộ dạng kia kìa.”

“Con gái thành phố xuống đúng là làm bộ làm tịch, tên lính kia phí cả sức lực, sao lại để đàn bà con gái đè đầu cưỡi cổ như thế được chứ...”

Hai người ra khỏi thôn, Hứa Kiều Kiều nhìn con đường đất, nhìn đôi giày da dính đầy bụi đất dưới chân, cô đã không muốn đi tiếp nữa rồi.

“Triệu Kình Thiên, còn phải đi bao lâu nữa vậy, tôi đi không nổi nữa rồi.”

“Đi thêm ba năm phút nữa thôi, phía trước có trạm dừng xe.”

Lúc Triệu Kình Thiên đến, anh đã xuống xe khách ở gần đây.

So với những ngôi làng hẻo lánh khác, chỗ này gần trấn nên có một chuyến xe khách đi ngang qua, lần trước anh đã hỏi rồi, tầm giờ này là có xe.

“Nhưng giày tôi bẩn hết rồi, tôi không muốn đi nữa.”

Hứa Kiều Kiều đứng im tại chỗ không chịu đi, phồng má tỏ vẻ không hài lòng.

Triệu Kình Thiên cau mày, đặt vali xuống đi tới, vốn định nói lý lẽ với cô.

Nhưng nhìn khuôn mặt trắng nõn và đôi mắt to tròn trong veo, cùng cái miệng đang bĩu ra của cô.

Anh nhất thời á khẩu, giọng điệu dịu lại khuyên nhủ:

“Đồng chí Kiều Kiều, cô đang đi giày da mà, bẩn thì lấy khăn lau đi là được, để tôi lau cho cô, uống chút nước bổ sung thể lực đi, cố gắng thêm một chút nữa là được lên xe rồi.”

Nói xong, Triệu Kình Thiên tháo bình nước trên cổ xuống đưa cho cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.