[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 139

Cập nhật lúc: 11/04/2026 12:08

“Trương Tuyết Mai được vợ chính ủy đưa đến ký túc xá trạm xá tạm trú.”

Sáng nay Triệu Kình Thiên đi lấy cơm, có nghe mọi người bàn tán chuyện này.

Cho nên trước khi đến cục công an, anh phải chào hỏi chính ủy một tiếng, phải trông chừng Trương Tuyết Mai cho kỹ, đừng để cô ta chạy mất.

Chính ủy đang rầu rĩ đây, Triệu Kình Thiên đột nhiên đến nói rõ tình hình, ông lập tức vui mừng hẳn lên, giao cho công an là tốt nhất, đỡ cho ông phải kỳ kèo mấy chuyện này nữa.

Cứ như vậy, Triệu Kình Thiên và Hứa Kiều Kiều lại đi đến đồn công an một chuyến, kể lại tình hình của sự việc này.

Đồn công an vô cùng phối hợp, trực tiếp đi theo bọn họ tới đây, triệu tập Trương Tuyết Mai phối hợp điều tra.

Sau khi Trương Tuyết Mai bị đưa đi, Tần Quân Đào thở phào một cái, cuối cùng cũng thoát khỏi cái đồ khốn kiếp này.

Chuyện của Trương Tuyết Mai đã có người điều tra, Triệu Kình Thiên và Hứa Kiều Kiều quay lại bộ đội.

Có rất nhiều người vẫn chưa gặp qua Hứa Kiều Kiều, Triệu Kình Thiên liền giới thiệu với mọi người, đây là vị hôn thê của mình.

Nhóm người chính ủy đều cười khen hai người xứng đôi, thậm chí còn mời hai người đến nhà làm khách.

Có người còn lầm bầm trước mặt Tần Quân Đào, khen Hứa Kiều Kiều xinh đẹp thật sự, Triệu Kình Thiên đúng là có phúc khí rồi, vân vân.

Tần Quân Đào nhìn thấy cảnh này, nghe những lời ngưỡng mộ của người bên cạnh, trong lòng không khỏi khó chịu.

Không thể phủ nhận, Hứa Kiều Kiều đúng là người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng gặp, nũng nịu động lòng người, vóc dáng mảnh mai có đường nét, đôi mắt xinh đẹp rất mê hoặc.

Đây vốn dĩ nên là người phụ nữ của anh, vậy mà âm sai dương thác lại để Triệu Kình Thiên nhặt được món hời này.

Chẳng may thay, chính ủy lại vào lúc này gọi Tần Quân Đào qua.

“Quân Đào, cậu cũng qua đây chào hỏi một tiếng đi, cậu và Kình Thiên đều là thanh niên ưu tú của bộ đội chúng ta, lần sau vị hôn thê của cậu đến chơi, còn có thể làm quen với tiểu Hứa."

Tần Quân Đào nghe xong mặt đen như đ-ít nồi.

Triệu Kình Thiên cố ý cười nói:

“Tần liên trưởng, anh cũng có vị hôn thê à?"

Tần Quân Đào nhìn anh giả vờ giả vịt, tức đến mức vốn dĩ muốn vạch trần anh trước mặt mọi người, nhưng lại nghĩ nếu làm lớn chuyện, vị hôn thê của anh lại thành của Triệu Kình Thiên, đến lúc đó mọi người sẽ cười nhạo anh không ra gì.

Anh chỉ có thể nghiến răng nuốt hận, lạnh giọng nói:

“Không cần đâu, vị hôn thê ở nhà tôi xảy ra chút vấn đề, hai nhà chúng tôi hủy hôn rồi."

Chính ủy nghe xong nghẹn lời, không khỏi có chút lúng túng.

Ông biết hai người này không ưa nhau, còn định nhân cơ hội này hòa giải để biến thù thành bạn, ai dè thằng nhóc Tần Quân Đào này tính tình như con lừa vậy.

Ông làm người hòa giải cười nói:

“Chuyện này là vậy sao, thế thì hôm nay thôi vậy, để dịp khác nhé, tiểu Triệu và tiểu Hứa bận rộn cả buổi sáng rồi, mau về nghỉ ngơi đi, tiểu Tần cũng về bộ đội làm việc đi."

Tần Quân Đào sớm đã không muốn nhìn hai người họ khoe ân ái rồi, phất tay áo bỏ đi luôn.

Triệu Kình Thiên và Hứa Kiều Kiều căn bản không để anh ta vào mắt, cùng nhau đi nhà ăn ăn cơm trưa.

Hứa Kiều Kiều kén ăn, Triệu Kình Thiên còn đặc biệt dùng phiếu nhờ đầu bếp làm thêm hai món ngọt.

Một món sườn xào chua ngọt, một món cá sốt chua ngọt.

Lúc bưng lên đầy đủ sắc hương vị, nhìn là thấy thèm.

Hứa Kiều Kiều cầm đũa nếm thử một miếng, mắt sáng rực lên, vui vẻ nói:

“Triệu Kình Thiên, món này vị ngon thật đấy."

“Thích thì ăn nhiều một chút."

Triệu Kình Thiên bưng hết thức ăn đến trước mặt cô.

Hứa Kiều Kiều nũng nịu xé một mẩu bánh màn thầu nhỏ, đưa phần lớn còn lại cho anh:

“Nhiều quá, tôi ăn không hết."

Triệu Kình Thiên đón lấy phần còn lại, ba hai miếng đã ăn hết một nửa, vừa húp canh trứng vừa ăn rau xanh của nhà ăn.

Hứa Kiều Kiều ăn ít, sườn ăn một nửa, cá ăn một phần ba là no rồi.

Phần còn lại đều do Triệu Kình Thiên giải quyết.

Đối diện đang ăn cơm, Hứa Kiều Kiều chống cằm nhìn anh.

Triệu Kình Thiên ăn hai cái màn thầu lớn, một bát canh trứng rong biển lớn, một chậu rau xanh nhỏ, còn giải quyết hết thức ăn thừa.

Cô cảm thán anh không kén ăn, thật dễ nuôi.

Triệu Kình Thiên nhìn động tác của cô, còn cười nói:

“Đồng chí Kiều Kiều, chẳng lẽ chê anh ăn nhiều sao?"

Hứa Kiều Kiều lắc đầu, vui vẻ nói:

“Mới không phải, Triệu Kình Thiên, tôi phát hiện tôi càng ngày càng thích anh rồi đấy."

Đây là nhà ăn, xung quanh còn có người mà.

Nghe thấy lời tỏ tình này, mặt Triệu Kình Thiên lập tức nóng ran, cúi đầu nói:

“Ừm, được rồi, về nhà rồi nói."

Kết quả hai người vừa đi, những người còn lại trong nhà ăn liền cười rộ lên tám chuyện....

Lời đồn truyền đến tai Tần Quân Đào, anh càng thêm không thoải mái.

Mọi người đều khen Triệu Kình Thiên và vị hôn thê ân ái, một số người còn cảm thán ngưỡng mộ.

Tần Quân Đào trong lòng không thoải mái đến cực điểm, nếu là người khác thì thôi, tại sao lại là Triệu Kình Thiên – kẻ luôn đè đầu cưỡi cổ anh.

Dựa vào cái gì mà anh phải chịu sự uất ức này, còn hai người bọn họ lại có thể song túc song phi, còn có được danh tiếng tốt.

Đúng lúc này, Tân Duyệt – người luôn bày tỏ sự yêu mến dành cho anh – tìm đến tận cửa.

Đối phương là cháu gái thủ trưởng, anh vẫn phải nể mặt cô một chút.

Tân Duyệt vóc dáng cao ráo, cắt tóc ngắn ngang tai, ngũ quan anh khí mười phần, mặc quân phục trông rất tháo vát.

Nhìn thấy Tần Quân Đào cô có thêm chút ngượng ngùng của thiếu nữ, nhưng đôi mắt cô sáng lấp lánh nhìn đối phương.

“Tần Quân Đào, nghe nói anh và vị hôn thê ở quê hủy hôn rồi sao?"

Lúc trước cô nhìn trúng anh, nhưng khổ nỗi đối phương nói ở nhà có vị hôn thê định ước từ nhỏ, cô chỉ có thể giữ thể diện mà rút lui, không dám tìm anh nữa.

Biết anh hủy hôn, cô vẫn thích anh, liền vội vàng tới tìm.

Tần Quân Đào trong lòng có chút phiền muộn, không muốn bàn luận về những chuyện tình cảm nhi nữ này, nhưng nhìn thấy ánh mắt ái mộ của đối phương.

Nghĩ đến khuôn mặt của Hứa Kiều Kiều, lại nghĩ đến vẻ đắc ý của Triệu Kình Thiên.

Tân Duyệt có lẽ nhan sắc không xuất chúng bằng Hứa Kiều Kiều, nhưng thân phận địa vị bỏ xa những người phụ nữ khác một đoạn dài.

Anh ma xui quỷ khiến mở miệng nói:

“Đúng, tôi hủy hôn rồi, bây giờ đang độc thân."

Tân Duyệt nghe thấy lời này, càng không kìm nén được niềm vui sướng.

Cô xuất thân từ quân ngũ, tính cách sảng khoái cởi mở, cũng không hề xoắn xuýt, mà hào phóng mở lời:

“Tần Quân Đào, vậy anh có muốn hẹn hò với em không?"

Tần Quân Đào do dự một lát mới mở miệng:

“Ừm, vậy chúng ta cứ thử tìm hiểu nhau xem."

Tân Duyệt đã nghĩ đến chuyện bị đối phương từ chối, nhưng không ngờ anh lại đồng ý.

Cô nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra bắt tay với anh, “Tần Quân Đào, em đã thích anh hai năm rồi đấy, vậy tiếp theo chúng ta bắt đầu tìm hiểu lẫn nhau đi."

Tần Quân Đào nghe vậy, trong lòng tìm lại được chút tự tin, ngẩng đầu ưỡn ng-ực bắt tay với cô.

“Đồng chí Tân Duyệt, đa tạ sự ái mộ của cô."

Hai người xác định quan hệ vào buổi chiều, ngày hôm sau đã cao điệu xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Hơn nữa Tần Quân Đào dường như cố ý, luôn dẫn Tân Duyệt xuất hiện trong tầm mắt của Triệu Kình Thiên và Hứa Kiều Kiều.

Chương 187 Mỹ nhân làm mình làm mẩy những năm 80 (20)

Hứa Kiều Kiều cực kỳ không ưa người đàn ông này, hễ nhìn thấy anh ta là đảo mắt khinh bỉ.

Còn kéo người bên cạnh phàn nàn:

“Triệu Kình Thiên, bộ đội của anh có phải không lớn lắm không, sao cứ có mấy con ruồi phiền phức lượn lờ quanh chúng ta thế này, thật sự là phiền ch-ết đi được."

Triệu Kình Thiên sao lại không nhìn ra mấy tính toán nhỏ nhặt của Tần Quân Đào, Tân Duyệt tuy anh không quen, nhưng nhóm người chính ủy quen mà.

Có thủ trưởng chống lưng, hèn chi Tần Quân Đào lại trưng ra cái bộ mặt đó.

Tuy nhiên, muốn dùng cái này để kích thích anh, không khỏi quá đỗi trẻ con.

Triệu Kình Thiên nắm tay cô, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Ngoan, ráng thêm hai ngày nữa, báo cáo kết hôn được duyệt, anh xin nghỉ phép kết hôn vài ngày, đưa em về quê anh chơi, bên đó có mấy món ngọt em thích ăn, em nhất định sẽ thích cho xem."

Hứa Kiều Kiều bĩu môi, “Chỉ còn cách này thôi, nhưng mà ở trong bộ đội buồn chán quá, tôi muốn ra ngoài dạo một chút, chiều nay anh có thể xin nghỉ được không?"

“Được, vốn dĩ anh đang trong kỳ nghỉ mà, chiều nay đưa em đi..."

Hai người vừa nói vừa đi xa dần,

Tần Quân Đào thấy không kích thích được hai người họ, sắc mặt còn có chút lạnh lùng.

Ngược lại là Tân Duyệt, nhìn Hứa Kiều Kiều và Triệu Kình Thiên rời đi, còn cười nói:

“Hai người đó chính là cặp tiên đồng ngọc nữ mà bộ đội đồn đại sao, cô gái đó đúng là xinh đẹp thật, tuy có chút nũng nịu, nhưng cũng khá đáng yêu."

Tần Quân Đào bực bội nói:

“Xinh đẹp không đại diện cho tất cả, có những người biết mặt không biết lòng, ở trong bộ đội mà cũng không biết thông cảm cho bạn đời, đi đâu cũng giở tính giở nết, loại phụ nữ nũng nịu này nội tâm vốn dĩ là ích kỷ, không thể so với em được."

Tân Duyệt ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, há miệng.

“Quân Đào?

Anh không thích đồng chí nữ kia, hay là có hiềm khích gì với đối phương sao."

Nói thật, những lời vừa rồi, cô với tư cách là một đồng chí nữ nghe thấy rất không thoải mái.

Phụ nữ có thể sảng khoái cởi mở, dịu dàng hiền thục, cũng có thể xinh đẹp nũng nịu, nũng nịu không có nghĩa là ích kỷ, sao có thể lấy đó làm ấn tượng định kiến để công kích một đồng chí nữ được.

Tần Quân Đào đối diện với ánh mắt kinh ngạc của cô, vội vàng thoát khỏi cảm xúc tiêu cực, xoa xoa chân mày nói:

“Xin lỗi, anh không nhắm vào ai cả, chỉ là nhìn thấy điệu bộ của đối phương, nghĩ đến một người khá đáng ghét, ngữ khí có lẽ hơi nặng lời một chút."

Tân Duyệt cau mày, nghiêm túc nói:

“Được rồi, lần này là ngoài ý muốn, hy vọng lần sau anh đừng nói những lời như vậy nữa."

Tần Quân Đào thấy cô nghiêm túc, đè nén sự bực bội trong lòng, gật đầu đáp:

“Xin lỗi, anh biết rồi, lần sau anh sẽ chú ý."

——

Buổi chiều,

Hứa Kiều Kiều và Triệu Kình Thiên đi dạo phố ở huyện thành gần bộ đội nhất.

Hứa Kiều Kiều rốt cuộc cũng thấy được đám đông náo nhiệt, cô vui vẻ đi phía trước, thong thả chọn đồ khắp nơi.

Triệu Kình Thiên đi theo phía sau trả tiền và xách đồ.

Đi dạo ròng rã hai tiếng đồng hồ, cô mỏi chân mới dừng lại.

Triệu Kình Thiên ở phía sau tay xách nách mang không ít thứ, thấy trán cô ra mồ hôi, đặt đồ sang một bên, lấy bình nước ra rót cho cô một ly nước để nguội.

Hứa Kiều Kiều lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, đón lấy ly nước anh đưa uống một hơi, cổ họng mới bớt khô.

Cô uống xong, thấy trên mặt anh cũng đầy mồ hôi, liền lấy khăn tay lau cho anh.

Miệng ngọt sớt nói:

“Triệu Kình Thiên, vất vả cho anh rồi, tiền của anh có đủ tiêu không, nếu không đủ thì chỗ tôi vẫn còn đấy."

Triệu Kình Thiên sợ làm bẩn khăn tay của cô, giơ tay áo lên lau bừa vài cái, cười nói:

“Làm gì có chuyện để đồng chí nữ bỏ tiền chứ, tiền anh vẫn còn, em thích cái gì cứ mua."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.