[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 27
Cập nhật lúc: 11/04/2026 08:18
“Còn khách sáo với chú Lý làm gì, ngồi tàu hỏa lâu như vậy rồi, ăn cơm xong thì về phòng mà nằm nghỉ đi, cứ yên tâm nghỉ ngơi hai ngày, rồi hãy bận việc khác...”
Sau khi cải thiện c-ơ th-ể, Diệp Tô Tô cảm thấy toàn thân có sức mạnh dùng không hết, ngồi tàu hỏa cũng chẳng thấy mệt, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi ngủ trưa một lát.
Nghe dì Diễm Lệ nói, căn nhà ở đơn vị của bố mẹ đã sửa sang xong rồi, nhưng vì mới sơn tường nên phải để thoáng gió hai ngày nữa mới dọn vào ở được.
Diệp Tô Tô cũng không vội, trước tiên cô cầm giấy tờ đến văn phòng đường phố để làm thủ tục nhập hộ khẩu, tiện thể chuyển hộ khẩu tạm thời của cậu em trai từ đó về luôn.
Sau đó, cô lại đến cục quản lý nhà đất để xem có cửa hàng nào đang rao bán hay không.
So với việc mua tứ hợp viện, Diệp Tô Tô thiên về mua cửa hàng hơn.
Sau khi thi đại học xong chắc chắn cô sẽ đi học, làm kinh doanh thì không thực tế, mua tứ hợp viện để đó chờ đất tăng giá thì ở giữa không có nguồn thu nhập quá độ.
Nhưng cửa hàng cao cấp thì lại khác, mua lúc này là có thể cho thuê ngay, đồng thời có thể trang trải chi phí sinh hoạt cho hai chị em, mà sau này đất đai vẫn cứ đáng giá như thường.
Người ở cục quản lý nhà đất có quen biết Diệp Tô Tô, dù sao thì lãnh đạo của họ cũng đã đích thân ra tiếp đón cô.
Tiểu Vương, người phụ trách bán nhà, vừa nghe nói cô muốn mua nhà thì cười không khép được miệng, bởi vì thời buổi này người đi mua nhà không nhiều.
Anh ta lập tức đạp xe đưa cô đi xem các cửa hàng.
“Đồng chí Diệp, cô hỏi tôi là đúng người rồi đấy, mấy căn cửa hàng này vị trí cực kỳ tốt, đều nằm ở khu đại lâu bách hóa, mua để cho thuê thì không còn gì bằng.”
Căn đầu tiên Tiểu Vương dẫn cô đến xem là một cửa hàng nhỏ ngay mặt đường, nằm ở ngã tư cạnh đại lâu bách hóa.
Căn nhà hơi cũ, chỉ có một gian lớn độc lập, trước cửa có một ông lão đang ngồi.
Ông lão chính là chủ nhà, ông ta nheo mắt đ-ánh giá Diệp Tô Tô từ trên xuống dưới, cảm thấy người của cục nhà đất đang đùa mình, ai đời lại dẫn một đứa trẻ choắt đi xem nhà bao giờ.
“Ông cụ à, căn nhà này hôm nay ông báo giá 3000 là không thật lòng rồi, hôm qua chẳng phải còn bảo 1000 cũng bán sao, hôm nay cháu dẫn người đến xem, ông cho một cái giá thực tế đi.”
Ông lão hừ nhẹ một tiếng:
“Đây là giá thấp nhất rồi, hai ngày nay người xem nhà đông lắm, mấy quầy trong đại lâu bách hóa đều bán một vạn đấy, tôi chỉ cách đó có 100 mét, cái giá này là rẻ mạt lắm rồi.”
Tiểu Vương cười khổ:
“Trời ạ, sao ông lại tăng giá bất thình lình thế, chúng ta không thể so với quầy trong đại lâu bách hóa được, lượng khách không cùng một đẳng cấp, vả lại chỗ này của ông cũng không lớn, tường còn nứt cả ra rồi, sao mà so được.”
“Mua thì mua không mua thì thôi, đi đi đi.”
Ông lão hoàn toàn không coi trọng người mua, một cô bé trông không giống người làm ăn nên ông ta chẳng buồn nói nhiều.
Tiểu Vương nghẹn lời, đành áy náy nhìn Diệp Tô Tô.
Diệp Tô Tô xua tay ra hiệu đi chỗ khác, đây mới là căn đầu tiên, không vội.
Chương 35 Nữ phụ làm b-ia đỡ đ-ạn thập niên 70 (35)
Tiểu Vương lại dẫn cô đến căn thứ hai.
Lần này là mấy căn cửa hàng mới xây ở vòng ngoài tầng một của đại lâu bách hóa, vẻ ngoài khang trang, bề thế, trông rất cao cấp.
Tiểu Vương có quen biết với người trông coi, chạy lại mượn chìa khóa, mở căn đang rao bán ra để xem xét.
Vì là hàng mới xây nên bên trong rất rộng rãi và sạch sẽ.
Có hai gian lớn thông nhau, trần nhà rất cao, có thể làm thành kiểu gác lửng hai tầng.
Mấy gian khác đều đã tạm thời cho thuê, duy chỉ có căn này rao bán là vì vị trí nằm hơi lùi phía sau, mặt tiền bên hông có một cây cột lớn, không nổi bật bằng những căn khác.
Dẫn đến việc khách thuê có tiền thì chê, khách nghèo thì không thuê nổi, nên bên thầu quyết định bán đứt luôn.
Diệp Tô Tô cảm thấy khá ổn, đối với cô thì cái cột đó không ảnh hưởng gì, trái lại còn là nơi tốt để dán quảng cáo, bên trong làm thành gác lửng thì không gian sẽ rộng hơn nhiều.
Cộng thêm lượng khách từ đại lâu bách hóa đổ về rất lớn, chỉ cần sửa sang lại một chút, loại cửa hàng này không lo không cho thuê được.
Diệp Tô Tô hỏi qua về giá cả, Tiểu Vương nói phía trung tâm thương mại báo giá một vạn, giá cả vẫn có thể thương lượng thêm.
Dù sao cũng là cửa hàng trong khu thương mại, giá sẽ đắt hơn nhà ở thông thường, nhưng vẫn nằm trong khả năng chi trả của Diệp Tô Tô.
“Vậy anh giúp tôi liên hệ hỏi xem, giảm được bao nhiêu tiền thì tôi sẽ trích cho anh 5% số tiền giảm được đó.”
Tiểu Vương nuốt nước bọt ừng ực, trời ạ, 5%, giảm được 100 đồng là anh có 5 đồng.
Nếu giảm được 1000 đồng thì còn vượt cả lương của anh rồi.
Phải biết rằng tiền thưởng mà cục nhà đất cho khi bán được một căn cũng chỉ có 10 đồng.
Chỉ tốn chút công sức nói năng mà tiền cứ như tự rơi vào túi vậy.
Anh ta đương nhiên là sẵn lòng, vội vàng nhận lời:
“Được rồi đồng chí Diệp, tôi đi thương lượng với họ ngay đây.”
Người đi tìm phụ trách khu thương mại để đàm phán, Diệp Tô Tô thì đi dạo loanh quanh bên ngoài.
Khu vực này thuộc về vùng trung tâm, sau này tấc đất tấc vàng.
Cô đang tìm xem có căn nào tốt khác nữa không.
Đi ngang qua chỗ một bà cụ bán kem, Diệp Tô Tô mua một cây kem sơn tra, thuận miệng hỏi thăm:
“Bà ơi, quanh đây có ai muốn bán nhà không ạ?”
Bà cụ nghe xong, đ-ánh giá Diệp Tô Tô từ đầu đến chân, thấy cô da dẻ trắng trẻo, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, thầm đoán chắc là mua để kết hôn, lập tức cười nói:
“Cháu gái muốn mua nhà à, nhà bà có đây.”
Không đợi Diệp Tô Tô trả lời, bà cụ đã lôi kéo cô đi vào con hẻm phía sau để xem nhà.
Đi vào mấy bước là một con hẻm, ngay đầu hẻm là nhà đầu tiên, mở cửa bước vào là một cái sân nhỏ chất đầy đồ nát.
Sân có hình chữ nhật, đối diện cửa vào là một dãy gồm năm gian phòng liền kề nhau.
Trên cửa mỗi phòng treo một tấm rèm màu sắc khác nhau.
“Đây là sân nhà bà, gian bên trái thì cho thuê rồi, gian ở giữa là gian cháu vừa thấy bà bán kem lúc nãy đấy, còn lại ba gian này cháu cứ xem đi, thích gian nào cũng được, chỉ cần cháu ưng thì giá cả dễ thương lượng...”
Bà cụ nhiệt tình dẫn cô đi xem từng gian một.
Diện tích mỗi gian không hoàn toàn giống nhau, hai gian bên trái ước chừng khoảng 30 mét vuông, gian giữa nơi họ ở thì lớn hơn một chút, tầm 40 mét vuông, bên trong có một ô cửa sổ độc lập thông ra một cái ban công bán lộ thiên, vừa rồi bà cụ chính là đứng đó bán kem và nước ngọt.
Ngoại trừ gian đang cho thuê ra, Diệp Tô Tô đã xem qua bốn gian còn lại.
Nhà cũng có tuổi đời rồi, tường trong nhà đã ngả vàng xám, đồ đạc lặt vặt chất hơi nhiều, nhưng ưu điểm là nhà cao ráo, vuông vức, ánh nắng tốt, quét vôi trắng lại và dọn dẹp một chút chắc chắn sẽ rất thoáng đãng.
Chủ yếu là nhà này mặt đường, đối diện ngay đại lâu bách hóa, sang năm chính sách mở cửa hoàn toàn, phá dỡ đi là có thể xây lại thành cửa hàng mặt phố.
“Bà ơi, nhà này bà bán thế nào ạ?”
Bà cụ thấy có vẻ khả quan, thấy đối phương là một cô bé nên trong mắt lộ vẻ tính toán, cười nói:
“Cháu gái, cháu ưng gian nào rồi?
Gian bà đang ở thì to hơn một chút, bán 1000, mấy gian nhỏ bên cạnh thì 800, nếu cháu muốn ở rộng rãi thì mua hai gian, bà sẽ bớt thêm cho cháu.”
Tổng cộng năm gian phòng này chỉ có hơn 100 mét vuông, tính cả sân thì cũng chỉ tầm 200 mét.
Mua lẻ một gian đã mất gần một nghìn đồng, lại còn chưa tính phần diện tích sân, tính ra cái giá này thực sự không hề rẻ, chủ yếu là lúc này nó chưa được tính là cửa hàng, đơn giá này còn đắt hơn cả tứ hợp viện cùng thời điểm.
Diệp Tô Tô nhìn bà cụ mắt đảo liên hồi đầy vẻ tính toán, liền dứt khoát lắc đầu.
“Giá đắt quá, vả lại cháu thích ở sân riêng hơn, môi trường ở đây cũng không tốt lắm, nhà cũ kỹ lại mặt đường nên ở chắc sẽ ồn, thôi bỏ đi ạ.”
Bà cụ thấy Diệp Tô Tô không phải là người dễ lừa, vội vàng nắm lấy tay cô giữ lại, cười hì hì nói:
“Cháu gái đừng đi mà, việc gì cũng có thể thương lượng, cháu muốn mua cả sân cũng được mà, bà bán cả sân lẫn nhà cho cháu 5000 đồng, tự mình đóng cửa lại mà sống thì thoải mái biết bao, cái ban công nhỏ của bà còn có thể bán kem với nước ngọt nữa, chẳng phải rất tốt sao...”
Diệp Tô Tô ngắt lời bà:
“Giá chốt 2000, sau này sửa sang lại căn nhà này cũng tốn không ít tiền, hơn nữa 5000 cháu có thể mua được tứ hợp viện mới rồi, được thì cháu lấy, không thì thôi ạ.”
Bà cụ nghẹn lời, cả nhà bà vốn muốn bán mấy gian phòng này đi để đến chỗ khác mua tứ hợp viện, chủ yếu là chỗ này mặt đường ồn ào thật, con trai con dâu không thích ở.
“2000 thì ít quá, thêm chút đi, 4000 nhé!”
Diệp Tô Tô không nói gì, gỡ tay bà cụ ra rồi chuẩn bị rời đi.
“Ơ, cái con bé này sao nóng tính thế, đừng đi mà, 3000 cũng được, cháu thêm cho bà chút đi...”
Diệp Tô Tô không thèm để ý, đi thẳng ra khỏi hẻm.
Vừa vặn gặp Tiểu Vương từ cục nhà đất đang đi tìm cô.
“Đồng chí Diệp!
Sao cô lại chạy đến đây, căn nhà kia tôi thương lượng xong cho cô rồi, giảm được hẳn 1000 đồng đấy, chúng ta mau qua ký hợp đồng thôi.”
Bà cụ lải nhải nãy giờ nghe thấy vậy thì lập tức báo động đỏ, vội vàng túm lấy Diệp Tô Tô hét lên:
“Không được!
Bà đồng ý bán cho cháu 2000 rồi, cháu phải ký hợp đồng với bà trước!”
Căn nhà cũ này bà đã rao bán từ năm ngoái, hôm nay khó khăn lắm mới có người ưng, 2000 cũng không phải ít, thêm vào chút tiền nữa là đủ mua căn tứ hợp viện mà con trai con dâu bà nhắm tới rồi.
Chủ yếu là người mua đứt cả sân như thế này không dễ gặp đâu!
Tuyệt đối không thể để người ta đi mất!
Tiểu Vương nghe mà ngơ ngác, thắc mắc hỏi:
“A, chuyện này là sao?”
Diệp Tô Tô nói với bà cụ đang cuống cuồng kia:
“Bà cứ về bàn bạc với gia đình cho kỹ đi, nửa tiếng sau cháu sẽ quay lại, yên tâm, chỉ cần lúc đó bà vẫn bán thì chúng ta sẽ đến cục nhà đất ký hợp đồng.”
“Không được!
Để bà đi gọi ông nhà với con trai con dâu bà ngay đây, cháu đứng đây chờ một lát, gọi họ về là ký hợp đồng với cháu luôn!”
Nói xong bà cụ vắt chân lên cổ mà chạy, sợ thương vụ này đổ bể mất.
Tiểu Vương nghe hiểu rồi, lập tức cẩn thận hỏi:
“Đồng chí Diệp... vậy cô còn mua cửa hàng kia không?”
Diệp Tô Tô gật đầu:
“Mua chứ, chúng ta đi ký hợp đồng căn kia trước, lát nữa quay lại mua bên này sau.”
Tiểu Vương thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức giơ ngón tay cái:
“Đỉnh thật, cô đúng là quá lợi hại.”
Diệp Tô Tô không đợi bà cụ kia, mà đi ký hợp đồng cửa hàng trước, đặt cọc một trăm đồng, chủ yếu là lúc ra ngoài không mang theo nhiều tiền mặt như vậy, hai bên hẹn sáng mai đến cục nhà đất làm thủ tục sang tên, lúc đó sẽ một tay giao tiền một tay nhận giấy tờ nhà.
Toàn bộ quá trình chưa đầy 20 phút, sau đó Diệp Tô Tô quay lại nhà bà cụ lúc nãy, đi cùng còn có Tiểu Vương.
Bà cụ quay lại thấy người đã đi mất, tức đến nỗi khóc sưng cả mắt, oán trách ông chồng chân cẳng chậm chạp.
Con trai con dâu cũng có chút không vui:
“Mẹ cũng thật là, mẹ không bảo người ta để lại địa chỉ liên lạc sao, khó khăn lắm mới có cơ hội bán cái sân nát này đi, mẹ xem mẹ làm ăn kiểu gì vậy.”
Bà cụ đang tự trách mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.
Con trai bà cụ ở gần cửa nhất ra mở, thấy Diệp Tô Tô thì bà cụ vui mừng khôn xiết, lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
