[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 298
Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:11
“Đúng thế, làng chúng ta mà có người phải ngồi tù thì ảnh hưởng đến cả chuyện dựng vợ gả chồng của con cái sau này..."
Người trong thôn mỗi người một câu, tên Nhị Cẩu kia sợ đến mức mồ hôi đầm đìa, lầm bầm một câu xin lỗi rồi vắt chân lên cổ chạy mất.
Những người khác trong thôn cũng lục tục tản đi.
Trương Thiến Thiến nhìn những thanh niên tri thức đang bảo vệ mình, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, cô lên tiếng:
“Cảm ơn mọi người, đi xa nhà, thanh niên tri thức chúng ta phải đoàn kết thì mới không bị họ bắt nạt."
Mọi người đều quan tâm cô, chỉ có Vương Kiện là hừ lạnh một tiếng.
“Một đứa con gái mà lắm lời thế, chuyện người ta nói thì liên quan gì đến cô chứ.
Cũng may hôm nay ban ngày ban mặt có chúng tôi ở đây, nếu không cô bị người ta đ-ánh ch-ết lúc nào không biết đâu.
Cái tên Nhị Cẩu kia nhìn đã thấy không phải hạng người tốt lành gì rồi, làm liên lụy đến cả hội thanh niên tri thức chúng ta đều đắc tội với người trong thôn."
Trương Thiến Thiến xông ra, chỉ vào mặt hắn mà mắng:
“Đắc tội cái con khỉ!
Loại người đó chỉ có anh mới coi hắn là nhân vật thôi, đồ hèn nhát nhát gan!
Vừa rồi chỉ có Tống Dịch và Hứa Tiểu Cường đứng ra giúp tôi, còn mấy người đàn ông các anh đến một cái rắm cũng không dám thả, thế mà còn có mặt mũi nói những lời này."
Chương 399 Nguyên phối của quân quan bị ruồng bỏ 24
Bên này,
Khi Lưu Yên chở trưởng thôn đến trấn thì vừa hay gặp được cán bộ thôn của thôn Mã Gia.
Hai vị trưởng thôn đều quen biết nhau nên cùng kết bạn đồng hành.
Trùng hợp là trưởng thôn Mã lại dẫn theo con rể của ông ta, đối phương đương nhiên nhận ra Lưu Yên.
“Cô là vị đồng chí hôm nọ đến thôn chúng tôi, hình như là ủy viên gì đó phải không."
Đối phương vừa bắt chuyện, Lưu Yên gật đầu đáp lại một câu:
“Là tôi."
Trưởng thôn Mã nghe vậy cũng nhìn sang, vừa rồi ông ta cũng tò mò không biết vì sao ông Lưu này lại dẫn theo một cô gái nhỏ nhắn như thế này.
“Vị đồng chí này trông tuổi đời còn nhỏ mà lại được anh Lưu đây trọng dụng nhỉ."
Trưởng thôn Lưu nghe vậy liền cười nói:
“Chứ còn gì nữa, Lưu Yên văn hóa cao, làm việc lại nhanh nhẹn, còn biết đi xe đạp nữa, dẫn con bé đi theo cũng yên tâm hơn những người khác nhiều."
“Chà, hiếm khi thấy anh khen người khác như vậy nha.
À đúng rồi, tiểu đồng chí Lưu đến thôn chúng tôi có việc gì thế?"
Lưu Yên vô cùng thản nhiên:
“Tôi đi làm việc trên trấn về, tiện đường ghé qua thôn các bác để tìm người giúp hội thanh niên tri thức thôn tôi."
Trưởng thôn Mã còn hỏi:
“Tìm ai thế?
Đám thanh niên tri thức đó tôi đều quen cả."
Lưu Yên chưa kịp mở miệng, con rể trưởng thôn Mã đã cướp lời:
“Cha, chính là chuyện con kể với cha đấy, hôm qua họ còn chưa kịp tìm thanh niên tri thức thì xe bò của đồng chí Lưu bị hoảng, suýt chút nữa đ-âm sầm vào chuồng bò, bốn cái thứ xúi quẩy ở chuồng bò đó còn tỏ vẻ không vui nữa kìa."
Trưởng thôn Mã thấy con rể ăn nói không giữ mồm giữ miệng, liền sa sầm mặt mày liếc hắn một cái, đối phương rụt cổ lại sợ hãi không dám nói tiếp.
Trưởng thôn Lưu thì thuận miệng hỏi:
“Lão Mã, những người ở chuồng bò đó là mấy tên tư bản mà ông nói lần trước đấy à?"
Trưởng thôn Mã xụ mặt, bất lực thở dài:
“Chứ còn ai nữa, thế mới nói tôi đen đủi, các thôn khác đều không có, chỉ mỗi thôn tôi vướng phải cái ngữ đó, thanh niên tri thức còn chẳng có chỗ mà nhét, lại còn phải quản cái ăn cho một đống miệng ăn, nuôi bọn họ chẳng được tích sự gì chỉ tổ thêm phiền phức."
Trưởng thôn Lưu cũng thấy may mắn vì bọn họ không bị phân về thôn Lưu Gia, chỉ đành lên tiếng an ủi:
“Bây giờ đang là mùa đông không có việc gì mấy, đợi đến mùa xuân thì giao cho họ ít việc mà làm, tôi nghe nói vùng này của chúng ta sắp sửa làm đường, biết đâu cuộc họp lần này chính là nói về chuyện đó, đến lúc đó ông sẽ có nhiều nhân lực giúp việc hơn người khác."
Trưởng thôn Mã lắc đầu:
“Khoan hãy nói đến chuyện có hai người già, hai người còn lại cũng chẳng còn trẻ trung gì, việc gì cũng làm không xong, chẳng khác gì đồ bỏ đi."
Con rể trưởng thôn Mã cũng phụ họa kể khổ:
“Trưởng thôn Lưu, bác không biết đâu, sản lượng thu hoạch mùa thu năm nay của thôn chúng tôi không được tốt lắm, người trong thôn ăn còn chẳng đủ, nói gì đến chuyện phải nuôi thêm chừng ấy cái miệng ăn, thực sự là rất thắt lưng buộc bụng."
Trưởng thôn Lưu nghe vậy chỉ cười gượng gạo, phụ họa theo:
“Phải, thời buổi này ai cũng chẳng dễ dàng gì, bên tôi thanh niên tri thức cũng đông, mới đến không có chỗ ở, vẫn là nhà Lưu Yên đây cho mượn hai gian phòng để ở đấy, nếu không tôi cũng đang sầu thối ruột đây."
Trưởng thôn Mã càng nghe càng thấy khó chịu:
“Anh ít ra còn có người trong thôn để dựa dẫm, có người giúp đỡ."
Mấy thôn lân cận, thôn nào mà chẳng mạnh hơn thôn ông ta, dựa vào cái gì mà cái chuyện xui xẻo này lại đổ lên đầu thôn ông ta chứ.
Nhân buổi họp hôm nay, ông ta nhất định phải đề đạt với lãnh đạo mới được.
Trong lúc mọi người trò chuyện thì đã đến văn phòng họp của xã.
Toàn bộ đều là nam đồng chí, Lưu Yên đứng cạnh trưởng thôn Lưu trông vô cùng nổi bật.
Thế là có mấy lão già cổ hủ lên tiếng oang oang:
“Thật là vớ vẩn, dẫn một con bé còn hôi mùi sữa đến đây làm cái gì."
“Lão Lưu, chuyện này là thế nào?"
Có người trực tiếp hỏi.
Trưởng thôn Lưu có chút ngượng ngùng, vội vàng đứng dậy giới thiệu:
“Đây là ủy viên phụ nữ Lưu Yên của thôn chúng tôi, cô ấy tốt nghiệp trung học, làm việc rất nhanh nhẹn và giỏi giang.
Tôi dẫn cô ấy theo là để phòng khi có thông báo tuyên truyền gì thì cô ấy cùng nghe luôn, để kịp thời về tuyên truyền cho bà con trong thôn."
Xã trưởng Triệu nghe thấy có người biết suy nghĩ chu đáo như vậy thì hài lòng gật đầu:
“Tốt lắm, tuyển chọn một số người trẻ tuổi vào làm việc cũng là để tạo nền móng, vì đầu óc họ linh hoạt, tư tưởng cũng mới mẻ, cấp cơ sở cũng cần nhiều nhân tài hơn nữa."
“Vâng vâng, tôi luôn nghe theo chỉ đạo của lãnh đạo, chính là cân nhắc như vậy ạ."
Trưởng thôn Lưu đã đi họp mấy năm nay nhưng chưa bao giờ được bắt chuyện với xã trưởng, vẻ mặt không giấu nổi vẻ kích động.
“Vừa hay, vậy giao cho anh một việc, con đường lớn ở ngã ba thôn Lưu Gia và thôn Mã Gia sắp được mở rộng, anh ở gần đó nên việc giám sát sẽ do anh đảm nhận, hy vọng anh sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ này."
Trưởng thôn Lưu được giao trọng trách thì có chút căng thẳng, khom lưng cúi đầu nói:
“Vâng, tôi nhất định sẽ giám sát hoàn thành nhiệm vụ, xin lãnh đạo cứ yên tâm."
Trưởng thôn Mã của thôn Mã Gia sắc mặt càng khó coi hơn, ông ta đứng dậy nói:
“Đã là thôn Lưu Gia giám sát thì chắc chắn sẽ thiếu nhân lực, bên tôi còn có một số thanh niên tri thức và những người bị cải tạo đang rảnh rỗi, chi bằng đưa sang thôn Lưu Gia để họ góp chút sức lực, cũng coi như là một hình thức rèn luyện đối với họ."
“Cũng được, hai thôn các anh ở gần nhau, cứ tự bàn bạc với nhau là được."...
Họp xong đi ra,
Trưởng thôn Lưu biết trưởng thôn Mã đang không vui nên cũng không tiến lên bắt chuyện, còn về việc ông ta muốn nhét người sang thôn mình thì ông cũng chẳng sao cả.
Vì là công trình giám sát nên chắc chắn trên trên sẽ có kinh phí rót xuống, nuôi thêm mấy người rảnh rỗi thì tốn bao nhiêu tiền đâu, thôn bọn họ không thiếu lương thực, chủ yếu là địa thế thôn bọn họ tốt, đất đai màu mỡ nên thu hoạch hàng năm đều nhiều hơn các thôn khác.
Dù sao công trình bắt đầu, đến lúc đó lại trả người về là được chứ gì.
Còn trưởng thôn Mã bên này, tuy không được coi trọng nhưng có thể tống khứ được mấy cái của nợ kia đi thì cũng coi như không phải là không có thu hoạch.
Cả hai bên đều mang theo tâm tính riêng, tính toán nhỏ nhặt....
Lưu Yên và trưởng thôn quay trở lại thôn Lưu Gia, một lát sau loa phóng thanh của đại đội đã vang lên.
Nhà nhà nghe tin sắp làm đường thì đều rất vui mừng, vì mùa đông ít việc không có gì làm, chỉ ăn không ngồi rồi thì không kiếm được điểm công và lương thực.
Lần làm đường này chắc chắn người trong thôn sẽ được ưu tiên giúp đỡ, ít nhất cũng được bao ăn, biết đâu còn được trả thêm chút tiền công làm thuê nữa.
Trong phút chốc, người đăng ký đông nghịt.
Có không ít nữ đồng chí cũng đến đăng ký, nhưng kế toán thôn nói chỉ nhận nam, không nhận nữ.
Có nữ đồng chí không phục:
“Dựa vào cái gì mà không nhận chúng tôi, chúng tôi cũng ngày ngày xuống ruộng làm việc, sức lực không kém gì đàn ông, tại sao chỉ có họ mới được kiếm tiền, còn chúng tôi thì không."
“Đi đi, các bà đừng có mà gây thêm phiền phức nữa, làm đường là công trình lớn, mỗi nhà chỉ được cử một lao động nam, không nhận thêm đâu..."
Các nữ đồng chí bị từ chối đi về, càng nghĩ càng thấy tức giận:
“Tôi còn khỏe hơn mấy ông già kia nhiều, một tay tôi có thể xách được bốn xô đất, bọn họ chắc gì đã xách nổi."
“Chứ còn gì nữa, mùa hè gặt lúa tôi còn nhanh hơn bọn họ nhiều, chẳng phải nói phụ nữ cũng gánh vác nửa bầu trời sao, thế mà lại không cho phụ nữ chúng tôi cơ hội."
“Đi tìm Lưu Yên đi, cô ấy chẳng phải là ủy viên phụ nữ của thôn sao, chuyện này phải để cô ấy giải quyết!"
Thế là, mấy bà thím to b-éo thắt lưng bạt vai cùng nhau kéo đến nhà họ Lưu.
Người nhà họ Lưu bị một phen hú vía, Lưu mẫu sợ họ đến gây chuyện nên vội vàng trấn an:
“Mọi người có chuyện gì cứ bình tĩnh nói, ngồi xuống đây nghỉ chân đã."
“Không cần, không rảnh đâu, nhà tôi còn bao nhiêu việc, chúng tôi đến tìm Lưu Yên, mau bảo cô ấy ra đây một lát."
Lưu Trân có chút sợ hãi mấy bà thím này, vội vàng chạy vào phòng đại tỷ mách lẻo.
Lưu Hương cũng có chút thấp thỏm lo âu, trong lòng đoán già đoán non không biết có phải đại tỷ đã đắc tội gì với họ không, liền vội vàng chủ động tiến lên rót nước cho họ.
“Mấy thím bớt giận, đại tỷ cháu chắc chắn không cố ý đâu, đợi chị ấy ra rồi hỏi xem tình hình thế nào ạ."
“Cái con bé Hương này, đừng rót nước nữa, chúng ta có phải người ngoài đâu, mau đi gọi đại tỷ của cháu ra đây."
Lưu Hương đành phải đặt ấm nước xuống, đi ra cửa.
Lúc này,
Lưu Yên đã cùng Lưu Trân đi tới.
Thần thái cô tự nhiên, bước vào bình thản hỏi:
“Mấy thím tìm cháu có chuyện gì ạ?"
Chương 400 Nguyên phối của quân quan bị ruồng bỏ 25
“Ôi dào, Lưu Yên cháu ra rồi đây à, mau mau mau, chúng ta có chuyện gấp muốn bàn với cháu, cháu phải ra sức giúp đỡ chúng ta mới được."
Mấy bà thím vây quanh, mồm năm miệng mười nhắc lại những lời kế toán đã nói.
“Làm việc là xem có sức khỏe hay không, bọn họ lại còn phân biệt nam nữ nữa, thế nhà nào không có đàn ông thì tính sao, cháu là ủy viên phụ nữ, cháu phải đứng ra nói giúp chúng ta."
“Đúng đấy, trưởng thôn chẳng phải rất coi trọng cháu sao, cháu giúp chúng ta đi nói với trưởng thôn một tiếng đi."
Lưu Yên bị họ làm cho nhức hết cả đầu, cô đưa tay ra làm động tác yêu cầu im lặng, rồi nói một câu vô cùng uy lực:
“Được rồi!
Mọi người trật tự đã."
Lời vừa dứt, những người đang xôn xao kia lập tức im bặt.
Lưu Yên cũng không thoái thác mà vỗ tay nói:
“Yêu cầu của mọi người cháu đều nghe rõ rồi, một lát nữa cháu sẽ đi trao đổi với thôn để bảo vệ quyền lợi cho các nữ đồng chí chúng ta, các thím đều là những người rất giỏi, là tấm gương cho các nữ đồng chí trẻ tuổi như chúng cháu học tập."
Mấy bà thím bị những lời này làm cho ngượng ngùng, thực ra họ chỉ muốn kiếm bữa cơm ăn hoặc là có chút tâm tư riêng muốn kiếm ít tiền, chứ đâu có tốt đẹp như lời Lưu Yên nói.
“Ôi dào, con bé Yên này cháu đừng có khen quá lời, các thím cũng chẳng có văn hóa gì, chỉ là muốn có miếng ăn thôi."
“Phải đấy, cái con bé này làm các thím ngại quá cơ."
Lưu Yên:
“Con người sống trên đời chẳng phải là vì miếng ăn sao, bản thân có đủ năng lực thì bỏ sức lao động ra để đổi lấy cái ăn, đó là bản năng của con người, không liên quan đến nam nữ, không có gì phải ngại cả, lao động là vinh quang."
