[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 314

Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:14

“Một cô gái xinh đẹp văn tĩnh thế này mà môn Toán thi được 0 điểm á?”

Nguyễn Kiều Linh bắt gặp tầm mắt của ông, như thể biết ông đang nghĩ gì, nhẹ nhàng ho khẽ một tiếng.

“Hiệu trưởng, thầy đừng hiểu lầm, thành tích của em không kém đến thế đâu, lúc đó em còn nhỏ chưa hiểu chuyện nên giận dỗi với gia đình, cố tình làm bài thi thật tệ đấy ạ, nếu không thì cứ viết bừa đáp án vào, đ-ánh lụi cũng trúng được vài câu, sao có thể thi được 0 điểm cơ chứ."

Cha Nguyễn nghe thấy vậy lập tức phụ họa theo:

“Đúng thế, con gái tôi thật sự rất thông minh, chỉ cần hiệu trưởng cho em nó thêm một cơ hội, em nó nhất định sẽ chăm chỉ học hành mà."

Bà nội Nguyễn đã bắt đầu thấy phiền rồi, gạt con trai sang một bên, đi tới trước mặt hiệu trưởng, chống nạnh nói lớn:

“Thật là tức ch-ết đi được, cứ lằng nhằng mãi thế hả!

Có tin là lão nương nhảy xuống từ chỗ này không!"

Hiệu trưởng đen mặt, biết rõ người ta đang đe dọa mình, nhưng ông lại không dám đ-ánh cược.

“Nguyễn Kiều Linh đúng không, cầm giấy tờ của em vào đây một lát, tôi đóng dấu cho."

Mắt cha Nguyễn sáng rực lên, vội vàng lấy mấy thứ đó trong cặp tài liệu ra đưa cho con gái.

Trong lòng ông thầm cảm thán đúng là có mẹ ra tay mới hiệu nghiệm, còn hơn vạn lần cái ngữ đi cầu xin như cháu nội của ông.

Cứ như thế, chưa đầy hai phút, Nguyễn Kiều Linh đã nhập học thành công, hơn nữa còn vào được lớp thí nghiệm.

Đương nhiên điều kiện để vào lớp thí nghiệm là gia đình họ không được làm loạn nữa, cũng không được đến tìm bất kỳ rắc rối nào, hiệu trưởng thật sự đã bị cả nhà này hành hạ cho đủ đường rồi.

Sau khi tiễn họ đi, ông còn lo lắng không biết nói thế nào với giáo viên lớp thí nghiệm đây.

Giáo viên đó là một giáo sư mà họ phải bỏ ra cái giá rất cao mời về từ Đại học Thủ đô, chỉ sợ nền tảng của Nguyễn Kiều Linh này quá kém, giáo sư không hài lòng, một khi bực bội là bỏ việc ngay.

Cái này ảnh hưởng đến tỷ lệ đỗ đại học của trường họ, dù sao hạt giống tốt cũng chẳng có bao nhiêu, mãi mới gom đủ được hai mươi đứa.

Không được không được...

Cuối cùng, suy đi tính lại, hiệu trưởng quyết định mở thêm một lớp thí nghiệm nữa.

Bên ngoài thì gọi là lớp thí nghiệm, nhưng thực chất là tìm một giáo viên của trường có chuyên môn khá khá dạy thay, rồi tùy tiện nhét một nhóm học sinh vào là xong chuyện....

Nhà họ Nguyễn không hề hay biết những chuyện này, biết tin con gái đã nhập học thuận lợi, mẹ Nguyễn còn làm một bàn đầy thức ăn.

Bà cũng vui mừng theo, và cũng có một niềm tin mù quáng giống hệt bà nội Nguyễn, cho rằng con gái chắc chắn sẽ đỗ đại học.

Con gái từ nhỏ đã khác biệt so với người thường, việc đỗ đại học chẳng phải chỉ là chuyện may rủi thôi sao, năm ngoái chắc chắn là do thời cơ chưa tới.

Cả nhà đang dùng bữa thì bỗng nhiên điện thoại reo.

Nguyễn Nhị Cường chạy tới nghe máy, vừa nghe thấy là ông nội thì vui mừng hỏi khi nào ông tới.

Kết quả là ông cụ ở đầu dây bên kia vội vàng nói:

“Đưa máy cho bà mày đi, có việc muốn hỏi bà mày đây."

Nguyễn Nhị Cường giơ điện thoại hét lên:

“Nội ơi, ông gọi điện tới này, bảo nội nghe máy."

Bà nội Nguyễn thiếu kiên nhẫn đặt đũa xuống đi tới.

“Có chuyện gì mà hỏi, dắt Đại Ni tới là được rồi chứ gì."

Bà nội Nguyễn nghe điện thoại với giọng điệu chẳng mấy tốt lành:

“Chuyện gì thế."

“Bà nó ơi, tôi muốn hỏi xem mấy con thỏi vàng nhỏ cất trong hầm ngầm có cần mang theo không, cũng không biết là đi bao lâu, cả nhà mình đi hết cũng chẳng có ai trông nhà."

Bà nội Nguyễn nghe thấy vậy, vội vàng nói:

“Cầm hết đi, cầm hết đi, những thứ quý giá trong nhà đều mang đi hết, Kiều Kiều sắp thi đại học rồi, cả nhà mình lên đây cũng chưa chắc bao giờ mới về, để lại để cho Kiều Kiều học đại học."

Ông cụ Nguyễn nghe thấy cháu gái có thể thi đại học, lập tức cười không khép được miệng:

“Ái chà, không hổ danh là cháu gái bảo bối của chúng ta, thật là có tiền đồ, vậy tôi nghe bà, mang hết đi."

“Được rồi được rồi, tôi còn đang gỡ xương cá cho Kiều Kiều đây, không rảnh nói chuyện với ông đâu, cúp máy đây."

“Đừng mà, cho tôi nghe giọng của Kiều Kiều với, tôi bao lâu rồi chưa thấy con bé, Kiều Kiều chắc chắn cũng nhớ ông nội lắm..."

Bà nội Nguyễn “cạch" một tiếng cúp thẳng điện thoại, lầm bầm mắng mỏ:

“Nhiều lời thật, chuyện Kiều Kiều ăn cơm quan trọng hay chuyện nói chuyện quan trọng, cái đồ chẳng biết nặng nhẹ gì cả."

Chương 420 Cô gái ích kỷ được cả nhà sủng ái ở thập niên 90 (Phần 8)

Con gái đã có thể đi học rồi, cha Nguyễn trở về khu chung cư mà lòng vui như mở hội, gặp ai cũng khoe con gái được vào lớp thí nghiệm.

Nhất thời, mọi người trong khu chung cư bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Chao ôi, ông ta nói thật hay giả thế."

“Nghe ông ta bốc phét đi, cả nhà họ Nguyễn đó đều có vấn đề cả, cả khu chung cư mình cũng chỉ có mỗi con bé Liễu Oanh là vào được lớp thí nghiệm thôi, Nguyễn Kiều Linh cái loại học sinh cá biệt đó mà vào được thì mới là chuyện lạ, nói khoác mà không sợ ngượng mồm..."

Lời này truyền đến tai nhà họ Liễu, mẹ Liễu đang nấu cơm trực tiếp trợn trắng mắt.

“Đúng là không biết xấu hổ, con cái nhà mình thế nào, trong lòng bộ không tự biết sao, còn dám đem ra so sánh với con bé Tiểu Oanh nhà tôi, xứng chắc, tôi phì!"

Cha Liễu ngồi trên sofa đọc báo, nghe thấy những lời thô tục này của vợ, bèn lắc đầu.

“Nói mấy lời này thì có ích gì, mặc kệ họ là được rồi."

“Tôi đây là không nhịn được cục tức này, mấy người đó lấy con gái nhà mình ra làm b-ia so sánh để nâng tầm con gái họ lên, cái loại phẩm hạnh của Nguyễn Kiều Linh thế nào, ai mà không biết chứ, đúng là một sự sỉ nhục đối với nhà mình."

Mẹ Liễu càng nói càng bực, “xoèn xoẹt" múc thức ăn ra đĩa, cởi tạp dề định đi ra ngoài.

Cha Liễu trên sofa thấy vậy, vội vàng buông tờ báo xuống tiến tới cản lại:

“Chao ôi, bà lại định làm gì thế."

“Tôi phải đi nói cho mấy người đó biết rõ, con gái nhà mình là sinh viên đại học, không cùng đẳng cấp với cái loại Nguyễn Kiều Linh đó."

“Bà ra ngoài nói thế thì mới là mất đẳng cấp đấy, chúng ta tự biết con gái mình ưu tú là được rồi, họ muốn nói gì thì kệ họ đi, thôi được rồi ăn cơm đi!"

Cha Liễu kéo bà quay lại bàn ăn, còn giáo huấn cho một trận.

Mẹ Liễu là công nhân trong nhà máy, cha Liễu là giáo viên dạy Toán ở trường tiểu học gần đó, có một con trai và một con gái, đúng chuẩn một gia đình bình thường.

Nhưng được cái một trai một gái đều rất có tiền đồ, con trai là lứa sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi đại học, hiện giờ đã là một tiểu lãnh đạo, đã lập gia đình, con cái đủ cả.

Con gái út và anh cả cách nhau khá nhiều tuổi, nhưng xinh đẹp hiểu chuyện lại học giỏi, hiện giờ đang là sinh viên năm nhất.

Hai vợ chồng tuy là người bình thường, nhưng nhờ có hai đứa con ưu tú nên ra ngoài cũng rất tự tin.

Đi đâu cũng được mọi người ngưỡng mộ, bỗng nhiên lòi ra cái nhà Nguyễn Kiều Linh này, nhân phẩm học hành nát bét lại đi so sánh với con gái mình, mẹ Liễu đương nhiên là vô cùng tức giận, hoàn toàn không muốn con gái mình có bất kỳ dính dáng gì đến hạng người đó.

Mọi người trong khu chung cư đang bàn tán, còn nhà họ Nguyễn thì vô cùng hòa thuận.

Nguyễn Kiều Linh đang ở trong phòng chuẩn bị đồ dùng cho buổi đi học ngày mai.

Bà nội Nguyễn tràn đầy năng lượng, đang theo yêu cầu của cháu gái mà dạy bảo cả nhà một bài, tóm lại là không được làm chuyện gì khiến cháu gái mất mặt, phải làm một người tốt để tích đức.

Cha Nguyễn là người đầu tiên không chịu nổi, cố đợi đến giờ làm việc, vội vàng xách cặp tài liệu chuồn đi làm.

Mẹ Nguyễn đúng lúc hôm nay được nghỉ, cộng thêm có chút sợ hãi bà mẹ chồng này nên không dám tìm cớ đi ra ngoài.

Nguyễn Nhị Cường nghe đến phát chán, lấy cớ buồn đi vệ sinh để trốn ra ngoài, định bụng ra ngoài tìm đám bạn xấu đi chơi.

Kết quả là bà nội Nguyễn không biết đã đi theo từ lúc nào, còn cầm theo một cây gậy tre, nhắm thẳng vào m-ông hắn vụt cho vài cái.

“Cái thằng ranh con này, còn dám lừa lọc cả bà nội mày à, tao nuôi mày lớn từ bé, mày có đi vệ sinh thật hay không lẽ tao không biết chắc!"

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa, nội ơi con không dám nữa đâu..."

Nguyễn Nhị Cường ôm đầu lủi thủi đi theo bà về, đi ngang qua mấy người quen, họ còn nhìn họ với vẻ hiếu kỳ.

“Nhị Cường, đây là bà nội cháu à?"

Nguyễn Nhị Cường thấy mất mặt, cúi đầu chẳng thèm đáp lời.

Bà nội Nguyễn ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, giọng sang sảng nói:

“Đúng thế, tôi là bà nội của Nguyễn Nhị Cường, đặc biệt từ quê lên thăm cháu gái tôi đây, sau này sẽ thường xuyên ở lại đây."

Mọi người nghe thấy nhắc đến Nguyễn Kiều Linh, một bà cô mồm mép nhanh nhảu không nhịn được hỏi:

“Nội Nhị Cường này, con bé nhà bà thật sự vào được lớp thí nghiệm của trường số 7 à?

Không phải con trai bà nói phét đấy chứ."

“Chao ôi, con nhà các người không vào được, không có nghĩa là con nhà tôi không vào được, con trai tôi nói lời thật lòng, sao các người lại không chịu nghe lời thật thế hả, đứa nào đứa nấy cái nhìn thật là thiển cận, uổng công mang danh người thành phố, thật là hẹp hòi!"

“Bà!"

“Tôi cái gì mà tôi, xéo sang một bên đi, tôi còn phải dắt cháu đích tôn về nhà đây."

Bà nội Nguyễn trực tiếp kéo cháu trai đi luôn.

Kết quả là người phụ nữ đó tức không nhịn được, mỉa mai nói:

“Đúng là hạng nhà quê, chẳng có chút lễ phép nào cả."

Mấy người chơi thân đứng bên cạnh cũng hùa theo:

“Bà không nên hỏi mụ ta làm gì, mụ già đó thì biết cái gì chứ, một chữ bẻ đôi không biết, đến lớp thí nghiệm là cái gì chắc mụ ta cũng chẳng hay."

“Đúng thế, đừng có chấp nhặt với mấy hạng người thiếu hiểu biết đó."

Bà nội Nguyễn đi đằng trước được một đoạn, nghe thấy những lời này, lập tức buông tay cháu trai ra, quay đầu lại vừa xắn tay áo, vừa hùng hổ đi về phía này.

“Mấy mụ đàn bà mồm mép lèo nhèo kia còn dám nói xấu sau lưng lão nương đây à, không biết thời trẻ lão nương đây được mệnh danh là đ-ánh khắp mấy làng không đối thủ sao!"

Mọi người giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì bà nội Nguyễn đã xông tới, nhắm thẳng vào người phụ nữ vừa mới lên tiếng kia.

Giơ tay lên là túm tóc, một tay túm hai người, còn một người định tiến lên giúp đỡ, bà nội Nguyễn há miệng là c.ắ.n, cái vẻ hung hãn đanh đ-á đó làm mọi người kinh hãi tột độ, đua nhau lùi lại tránh không kịp.

“Á!

Cái mụ già ch-ết tiệt kia mau buông tôi ra——"

Bà nội Nguyễn túm tóc giật mạnh một cái, nước miếng trực tiếp phun thẳng vào mặt bà ta:

“Cái hạng mồm mép độc địa nhà bà, cô nội đây mà bà cũng dám đụng vào à!"

Hiện trường nhất thời có chút hỗn loạn, những người xung quanh căn bản không dám tiến lên giúp đỡ.

Nguyễn Nhị Cường biết lời mình nói không có tác dụng, vội vàng chạy về nhà tìm em gái.

Cuối cùng là, lúc Nguyễn Kiều Linh đi ra, liền nhìn thấy bà nội hai tay đang túm tóc của ba người, dưới chân còn dẫm lên m-ông của một người, đang ở đó tuôn ra một tràng những lời lẽ thô tục.

Còn ba người dưới đất thì nhếch nhác ngồi khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Huyệt thái dương của Nguyễn Kiều Linh giật giật liên hồi, bà nội quản lý cấp dưới thì tốt thật đấy, nhưng bản thân bà lại có chút khó kiểm soát quá.

“Kiều Kiều, mau, mau bảo nội con dừng tay đi, đ-ánh hỏng người ta thì chúng ta đền không nổi đâu."

Mẹ Nguyễn đi sau con gái sợ hãi đến mức mặt mũi trắng bệch, căn bản không dám đi tới.

Nguyễn Nhị Cường dìu mẹ rồi sờ sờ mũi, cũng không dám qua đó, vì nội là thật sự ra tay đ-ánh đấy.

Nguyễn Kiều Linh đi thẳng tới, mở miệng gọi một tiếng:

“Nội."

Bà nội Nguyễn thấy cháu gái thì sững lại một chút, vội vàng buông tóc mấy người kia ra, lập tức vỗ vỗ quần áo chỉnh đền lại một phen.

“Kiều Kiều à, cháu đến đúng lúc lắm, mấy người này mồm thối bắt nạt nội, may mà nội lợi hại, không để họ đạt được ý đồ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.