[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 319
Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:15
“Thầy ơi, thầy nói như vậy thì hơi quá đáng rồi đấy.
Con ruồi nó muốn phạm tiện bay tới đậu lên quả trứng thì cần gì lý do đâu ạ?
Quả trứng đáng thương đó đã làm sai điều gì chứ?
Chẳng hạn như thầy bây giờ đang trút giận lên em vậy, em đã làm sai điều gì đâu?"
Nguyễn Kiều Linh vừa dứt lời, các bạn học đứng xem náo nhiệt xung quanh đều hít sâu một hơi.
Nữ sinh này liều mạng quá rồi, thế mà lại dám đối đầu trực diện với giáo viên, còn mỉa mai thầy giáo là ruồi nữa chứ.
Nguyễn Kiều Linh nói xong một cách vân đạm phong khinh, quả nhiên vị thầy giáo đối diện đã sụp đổ tâm lý.
“Nguyễn Kiều Linh!
Tôi thấy cái trường này không chứa nổi em nữa rồi!
Loại học sinh không phục tùng quản giáo như em thì sớm cút xéo mà thôi học đi!"
Nguyễn Kiều Linh cảm xúc vẫn rất bình thản, thậm chí còn ngoáy ngoáy tai:
“Thầy ơi, xin thầy đừng có hành động theo cảm tính như vậy, hơn nữa hình như thầy cũng không có cái quyền đó đâu ạ."
“Em!
Em đi theo tôi đến phòng hiệu trưởng, hôm nay tôi không tin một đứa học sinh lại có thể lên tận trời được!"
Vị thầy giáo trung niên kia tức giận đùng đùng định tới lôi kéo Nguyễn Kiều Linh, Nguyễn Kiều Linh trực tiếp “chát" một tiếng hất tay ông ta ra.
Giọng điệu cô lạnh lẽo thêm vài phần:
“Nói chuyện thì cứ nói chuyện, lôi lôi kéo kéo làm cái gì, chủ nhiệm lớp của trường số 7 lại có tư cách sư phạm như vậy sao!"
Thầy giáo tức đến mức không nói nên lời, ngón tay run rẩy gọi một học sinh đi tìm hiệu trưởng:
“Mau đi tìm hiệu trưởng đến đây cho tôi!
Hôm nay em ta mà không cút khỏi đây, cái lớp thực nghiệm này tôi không dạy nữa!"
Học sinh bị chỉ định vội vàng đáp:
“Vâng, thưa thầy Tôn, em đi ngay ạ."
Tranh thủ lúc đi tìm hiệu trưởng, Nguyễn Kiều Linh bình thản xé những tờ giấy dán kia xuống, giữ lại làm bằng chứng.
Vị chủ nhiệm lớp đứng bên cạnh thấy cô xé những thứ đó, chỉ cho rằng cô sợ hiệu trưởng tới khiển trách.
Cái loại học sinh kém này, ông tin rằng hiệu trưởng cũng chẳng muốn giữ lại, tự nhiên lúc đó sẽ đứng về phía ông.
Bên này,
Hiệu trưởng vừa nghe thấy cái tên Nguyễn Kiều Linh là đã thấy đau đầu, lập tức nhớ ngay tới bà nội khó đối phó của cô.
Trước tiên ông bảo học sinh kể lại quá trình sự việc.
Cậu học sinh nọ ngoan ngoãn kể lại một lượt.
Hiệu trưởng trực tiếp nhíu mày, ngồi trên ghế xua tay nói:
“Được rồi, em bảo thầy Tôn tới văn phòng tôi một chuyến, các học sinh khác đều về lớp lên lớp đi, đừng tụ tập ở đó nữa."
“Vâng thưa hiệu trưởng, em đi chuyển lời cho thầy Tôn ngay ạ."
Học sinh rời đi, hiệu trưởng vẫn có chút không vui.
Cái cậu Tiểu Tôn đó cũng thật là, so đo với một học sinh làm gì, giáo viên không biết giải quyết vấn đề thì giữ lại có tác dụng gì chứ.
Chút chuyện nhỏ nhặt này mà cũng phải gọi hiệu trưởng, coi ông là hiệu trưởng nhàn rỗi lắm chắc, cả ngày chỉ lo xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này rồi.
Thầy Tôn còn đang đợi hiệu trưởng tới làm chủ cho mình, vạn lần không ngờ tới hiệu trưởng lại bảo lên văn phòng.
Ông đành phải nghiến răng đi tới, vốn dĩ còn định tuôn ra một tràng ấm ức, muốn nói mình không dạy nổi học sinh đó, kết quả không ngờ vừa vào cửa đã thấy sắc mặt hiệu trưởng không tốt.
Ông cũng là người biết nhìn sắc mặt, lập tức ngậm miệng, cung kính nói:
“Thật xin lỗi hiệu trưởng, em đã gây thêm phiền phức cho thầy rồi."
Hiệu trưởng giỏi ứng biến hơn ông ta, đẩy đẩy gọng kính tùy ý nói:
“Không sao, dù sao thì cũng có những học sinh thật sự khó quản giáo, thầy Tôn cũng vất vả rồi."
Thầy Tôn nghe thấy thế liền không kìm được mà than phiền:
“Hiệu trưởng, em cảm thấy trường chúng ta nên khai trừ học sinh Nguyễn Kiều Linh đó đi.
Theo em được biết thì phẩm hạnh của em ta không tốt, là học sinh học lại, thành tích ban đầu ở khối luôn đứng bét, điểm trung bình của lớp thực nghiệm sắp bị em ta kéo tụt xuống rồi, hơn nữa còn ảnh hưởng tới danh tiếng của trường chúng ta."
Sự thiếu kiên nhẫn trong mắt hiệu trưởng càng rõ rệt hơn, ông ném chiếc b.út trong tay xuống bàn, cười như không cười nói:
“Vậy sao, thầy có vẻ rất hiểu biết đấy nhỉ, hay là cái ghế hiệu trưởng này để thầy ngồi nhé."
Thầy Tôn lập tức hoảng sợ, mồ hôi trên trán rịn ra, vội vàng rụt cổ nói:
“Hiệu trưởng... em không có ý đó, thật xin lỗi, là em đã vượt quá giới hạn rồi."
“Hóa ra thầy cũng biết là mình vượt quá giới hạn à.
Thân phận của thầy là giáo viên, thầy cứ lo dạy tốt cho học sinh là được rồi, bớt xen vào những chuyện không đâu đi, nếu không có ngày mất việc lúc nào không biết đâu."
Hiệu trưởng có tính toán của riêng mình, trường số 7 vốn dĩ là trường trung học xếp hạng bét trong thành phố, học sinh có bao nhiêu năng lực chẳng lẽ ông không biết, nếu cứ theo lời ông ta nói về thành tích, thì phân nửa số người trong trường phải bị đuổi cổ ra ngoài rồi.
Làm ngày nào hay ngày nấy đi thôi, vạn nhất bà nội của Nguyễn Kiều Linh lại tới gây chuyện, chuốc thêm phiền phức thì ngày tháng yên ổn của ông cũng mất sạch, việc gì phải thế chứ.
Thầy Tôn đã mồ hôi nhễ nhại đầy trán rồi, ông không ngờ mình chỉ đề nghị khai trừ một học sinh kém mà lại nâng cấp thành việc chính mình bị khai trừ.
Ông run rẩy sợ hãi nói:
“Em biết rồi thưa hiệu trưởng, sau này em nhất định sẽ làm tốt công việc của mình ạ."
Hiệu trưởng cũng chẳng buồn đoái hoài tới ông ta nữa, nhặt b.út lên làm việc.
Cuối cùng, chủ nhiệm Tôn vẻ mặt ngượng nghịu cười làm lành, lùi bước đi ra ngoài.
Sáng sớm các bạn học xem náo nhiệt còn đang đợi Nguyễn Kiều Linh bị xử phạt, kết quả cho tới lúc tan học vẫn chẳng thấy có phản ứng gì, hơn nữa thầy Tôn dạy xong là về thẳng văn phòng, chẳng có bất kỳ biểu hiện gì cả, cứ như là bị mất trí nhớ vậy.
Nguyễn Kiều Linh lại càng bình thản vô cùng, tan học đeo cặp sách đi tới văn phòng hiệu trưởng một chuyến.
Cô vào văn phòng, đặt những tờ giấy báo có lời lẽ sỉ nhục kia lên bàn hiệu trưởng.
“Thưa hiệu trưởng, hung thủ là ai thì không cần nói cũng rõ, thông qua nét chữ là có thể tìm ra được.
Hành vi ngang ngược này đã cấu thành bạo lực học đường, với tư cách là một học sinh, trường học không phải là nơi ngoài vòng pháp luật, vào thời điểm cần thiết em sẽ báo cảnh sát để xử lý."
Sáng nay hiệu trưởng đã nghe học sinh kể rồi, nghe cô nói vậy không khỏi cảm thấy đau đầu.
Một học sinh thì thôi đi, chỉ sợ người nhà em này cũng tới quậy.
Ông không muốn trường học kéo cảnh sát tới, liền đứng dậy cười hòa nhã an ủi:
“Em Nguyễn, chuyện sáng nay thầy cũng biết rồi, thầy đã phê bình thầy Tôn của các em, còn những học sinh đó thầy sẽ xử phạt họ.
Môi trường trường học tuyệt đối an toàn, sau này sẽ không để em phải chịu đựng những thứ này nữa đâu.
Việc trong nhà không nên rêu rao ra ngoài, báo cảnh sát thì không cần thiết đâu."
Nguyễn Kiều Linh trực tiếp truy vấn:
“Vậy hiệu trưởng chuẩn bị xử phạt mấy người họ thế nào ạ?"
Hiệu trưởng nghẹn lời, dù sao phía cha của Trần Chí Băng cũng có chút quyền thế nhỏ, ông không tiện đắc tội, nhưng để trấn an cảm xúc của người trước mắt, ông tùy ý nói:
“Tất nhiên là hình phạt nghiêm khắc nhất rồi, trước tiên cứ để họ tạm thôi học đã, đảm bảo trước khi em tham gia kỳ thi đại học sẽ không tới làm phiền em nữa."
Nguyễn Kiều Linh nghe lời này là biết ngay hiệu trưởng muốn bảo vệ người kia.
Lời khách sáo ai mà chẳng biết nói, cô cũng gật đầu:
“Được thôi, vậy em không báo cảnh sát trong trường nữa."
Còn việc có báo cảnh sát bên ngoài trường hay không thì không liên quan tới họ.
Chương 427 Con gái ích kỷ được cả nhà sủng ái ở thập niên 90 (15)
Cùng lúc đó,
Trần Chí Băng dẫn theo hai tên đàn em đi tìm anh họ đang học đại học, rêu rao về “chiến tích" mình làm hôm nay.
Quách Tuấn ra gặp em họ mà lòng dạ cứ để đâu đâu, cứ mải nghĩ về người đàn ông tới tìm hắn lúc trưa nay.
Đối phương tự xưng là họ Liễu, nghe nói là nhân viên nội bộ của lãnh đạo thành phố, trong tay có danh sách thực tập phòng thí nghiệm của sinh viên năm nhất, nếu thực sự có thể đi, thì có thể tiếp xúc với sinh viên của các trường đại học lớn, sau khi quen biết sẽ biến tướng thành nhân mạch, hơn nữa bên trong còn có các đại lão trong ngành và danh sư dẫn dắt.
Mà điều kiện chính là phải nghe theo mệnh lệnh của anh ta vô điều kiện, Quách Tuấn cảm thấy đối phương không giống người tốt, vẫn còn đang do dự chưa đồng ý.
Trần Chí Băng nói nửa ngày, thấy anh họ cúi đầu không biết đang nghĩ cái gì, không vui nói:
“Anh họ, em nói nãy giờ mà anh chẳng nghe thấy gì đúng không."
Quách Tuấn bị lời của cậu ta làm cho giật mình tỉnh lại, nhíu mày nhìn cậu ta:
“Tự dưng cậu tới tìm tôi làm gì?
Sau này không có việc gì thì đừng tới tìm tôi."
Cái thằng em họ này chẳng học hành gì cả, nhìn đám chúng nó ăn mặc lôi thôi lếch thếch, tới trường học đúng là làm mất mặt hắn.
Trần Chí Băng có chút không vui:
“Còn không phải vì cái đứa điên mà anh chọc vào sao, em có lòng tốt báo thù cho anh, anh còn chê em đa sự đúng không."
Quách Tuấn nghẹn lời:
“Cậu báo thù cho tôi thế nào?"
“Thì là mấy tờ áp phích lớn anh viết ấy, em đem dán trong trường học rồi, mấy đứa em còn viết thêm bao nhiêu lời mắng c.h.ử.i nữa, tóm lại là Nguyễn Kiều Linh lúc này chắc chắn là nổi danh trong trường luôn rồi, nhất định là bị mọi người cười nhạo tới mức không dám ló mặt ra."
Sắc mặt Quách Tuấn đen lại:
“Cậu bị thần kinh à, ai cho phép cậu động vào đồ của tôi!"
“Anh mới bị thần kinh ấy, em có lòng tốt báo thù cho anh mà lại thành lỗi của em à, sớm biết thế đã chẳng tới tìm anh, đúng là xúi quẩy!"
Trần Chí Băng mắng xong, tức giận đùng đùng dắt người bỏ đi.
Quách Tuấn muốn gọi người lại cũng không kịp, tức tới mức giậm chân, cái đồ ngu xuẩn này, dù sao hắn cũng đã học ở trường số 7 ba năm rồi, khó tránh khỏi có giáo viên nhận ra chữ của hắn, đây chẳng phải là mang tới hậu họa cho hắn sao!......
Mà bên này,
Nguyễn Kiều Linh tới đồn cảnh sát lập hồ sơ một chuyến, lý do là bị đe dọa kh-ủng b-ố và bạo lực học đường, chút chuyện nhỏ này tuy không đến mức khiến họ phải ngồi tù, nhưng nỗ lực một chút để lại tiền án tiền sự thì vẫn có thể.
Sau khi về nhà,
Cha mẹ, chị cả, ông nội bà nội đều có mặt, duy chỉ không thấy Nguyễn Nhị Cường.
Nguyễn Kiều Linh thuận miệng hỏi một câu:
“Nhị Cường đâu rồi ạ?"
Bà nội Nguyễn bưng bát canh gà đã hầm ba tiếng đồng hồ ra, vừa múc cho cháu gái bảo bối vừa nói:
“Cái thằng ranh con đó, thừa lúc nội truyền thụ tuyệt chiêu cho chị cả cháu, nó đã lén chạy ra ngoài rồi, ước chừng là đi chơi đến điên rồi, tới giờ vẫn chưa thấy về."
Nguyễn Kiều Linh nhíu mày, cái tên không não này, không phải lại đi đàn đúm với lũ Vương Tứ đó chứ.
“Nội, hai ngày nay Nhị Cường luôn không ra ngoài, chỉ có chiều nay mới đi thôi ạ?"
“Chứ còn gì nữa, nó sắp rảnh tới mức thối cả người ra rồi, cả ngày ngồi đó đếm kiến, nhìn là thấy chẳng có tiền đồ gì, nội còn đang chê nó ở nhà vướng víu đây, sớm muộn gì cũng phải bảo cha mẹ cháu tìm cho nó cái việc gì đó mà làm, còn có thể kiếm tiền để dành tiền cưới vợ chứ, để sau này đỡ phải làm liên lụy tới Kiều Kiều..."
Mà nhân vật Nguyễn Nhị Cường trong miệng hai người, quả thực là đang ở cùng với đám người Vương Tứ.
“Nhị Cường, cậu không phúc hậu chút nào cả, bao nhiêu ngày rồi chẳng thèm ra ngoài nói chuyện với mấy anh em, anh đi quán xá đều để dành cho cậu một đôi đũa, cậu còn có phải là anh em tốt nữa không hả."
Vương Tứ chiều cao chỉ có 1m6, mắt hạt đỗ, mũi tẹt, môi mỏng dính như tờ giấy, đầy vẻ tinh ranh.
Nhưng khổ nỗi đầu óc hắn linh hoạt, hơn nữa còn lớn hơn Nguyễn Nhị Cường và mấy người kia hai tuổi, thỉnh thoảng kiếm được khoản thu nhập ngoài luồng, hắn thường xuyên mời họ đi ăn quán.
Cho nên đám người Nguyễn Nhị Cường đối với hắn đúng là trung thành tận tụy, gọi “anh" vô cùng ngọt xớt.
Nguyễn Nhị Cường vẻ mặt chột dạ, nịnh nọt nói:
“Anh Tứ, thật xin lỗi ạ, dạo này ông bà nội em dưới quê lên, người già nhiều chuyện quá, em thực sự là không đi được, hôm nay còn là lén trốn ra đấy ạ."
Vương Tứ nghe thấy thế liền nhướng mày, khoác vai vỗ vỗ cậu ta:
“Nhị Cường cũng hiếu thảo gớm nhỉ, anh không nhìn lầm cậu, cơ mà dạo này anh có một mối làm ăn b-éo bở, làm thêm ở một hộp đêm, cấp dưới còn đang thiếu một người tay chân nhanh nhẹn cẩn thận, tối nay cậu giúp anh một tay đi."
