[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 321
Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:16
“Chỉ tiếc mẹ Kỳ là một người cứng cỏi, từ đó không còn gặp lại ông ta nữa, đưa con trai về sống ở nhà ngoại.”
Mãi đến năm ngoái khi bà lâm bệnh qua đời, ông bà ngoại tuổi đã cao, mới nói cho Kỳ Tần biết về thân thế của mình, Kỳ Tần vì thương mẹ nên đã tìm tới nhà họ Tần.
Cha Tần nghe tin người yêu năm xưa đã qua đời thì hối hận khôn nguôi, đau khổ muốn bù đắp cho đứa con trai này.
Thế mà lại tuyên bố với các thành viên trong gia đình rằng Kỳ Tần là con trai thứ hai của ông, sau này cũng có quyền thừa kế nhà họ Tần như nhau.
Chuyện này vừa nổ ra, vợ ông ta tức tới mức đổ bệnh, con trai cả và con trai út càng điên tiết hơn.
Cha Tần thì ngoan cố không nghe lời khuyên, bọn họ liền ngấm ngầm hãm hại Kỳ Tần.
Con trai cả nhà họ Tần vốn là dân xã hội đen, đối phó với một người tự nhiên là dễ dàng, hắn ta không cho phép bất kỳ ai cướp đi vị trí người thừa kế của mình.
Kiếp trước Kỳ Tần bị lôi ra ngoài chôn sống, nhưng cuối cùng anh ta đã tự mình bò ra từ đống đất, từ đó để lại chứng bệnh phổi nghiêm trọng.
Anh ta muốn báo thù, nhưng cha Tần lại che chở cho đứa con trai cả này, cầu xin anh ta có thể chung sống hòa bình với hai anh em kia.
Mà Tần Phong Hiền còn nhúng tay vào c-ái ch-ết của hai người thân duy nhất còn lại của Kỳ Tần là ông ngoại bà ngoại, dẫn đến việc Kỳ Tần sau này hoàn toàn hắc hóa.
Anh ta dựa vào bất động sản và đất đai mà mẹ để lại ở Kỳ Gia Vịnh, số tiền đền bù giải tỏa hàng triệu tệ chảy vào túi, khiến anh ta vụt sáng trở thành một đại phú thương cực kỳ lẫy lừng.
Trong khi phất lên như diều gặp gió, anh ta cũng chuyên đối đầu với nhà họ Tần, cuối cùng Tần Phong Hiền bị anh ta chỉnh cho ch-ết ngắc, nhà họ Tần suýt chút nữa bị anh ta đ-ánh sập.
Mà sức khỏe của anh ta cũng sụt giảm nghiêm trọng, xuất hiện đủ loại tình trạng nguy kịch.
Cha Tần nhìn thấy hai anh em tàn sát lẫn nhau, tức quá mà phát bệnh qua đời.
Người ch-ết kẻ bị thương, sản nghiệp nhà họ Tần cuối cùng lại rơi vào tay đứa con trai út chỉ biết ăn chơi nhảy múa - Tần Phong Văn.
Chương 429 Con gái ích kỷ được cả nhà sủng ái ở thập niên 90 (17)
“Tôi tên là Kỳ Tần... là người ở Kỳ Gia Vịnh, tôi... nói lời giữ lời."
Người đàn ông dùng hết sức lực toàn thân giật miếng ngọc bội từ trên cổ xuống, cổ tay run rẩy đưa cho cô.
Động tác ngẩng đầu của anh ta khiến Nguyễn Kiều Linh lúc này mới nhìn rõ dung mạo của anh ta.
Phải nói là, không hổ là đại phản diện, khuôn mặt này tà khí cực kỳ.
Tất nhiên là cái tà đẹp đẽ.
Mái tóc xoăn rối bù xù dài tới cổ, một đôi mắt phượng đầy mê hoặc, sống mũi cao thẳng, ngay cả đôi môi vương chút m-áu kết hợp với khuôn mặt này đều toát lên vẻ gợi cảm mê người.
Nguyễn Kiều Linh chậc chậc hai tiếng, giơ tay đón lấy miếng ngọc bội đó, tùy miệng nói:
“Được rồi, hôm nay coi như làm một việc thiện tích đức vậy."
Cái tên gọi là giải cứu đại phản diện, thuận tiện kết nối nhân mạch ở Kỳ Gia Vịnh.
Nguyễn Kiều Linh sợ những kẻ kia tỉnh lại, còn dùng hương xông gây mê xông một vòng, sau đó liền lột sạch áo sơ mi và quần dài của Tần Phong Hiền trên sofa, tiện tay cuỗm luôn bộ vest trên sofa bên cạnh, chỉ để lại cho hắn ta một chiếc quần lót.
Cô nhanh bước đi tới cửa, vốn dĩ định ném cho anh ta, để anh ta tự thay, nhưng nhìn cái dáng vẻ bệnh tật rũ rượi kia của anh ta.
Nguyễn Kiều Linh chỉ có thể tự mình ra tay, thoăn thoắt cởi chiếc áo sơ mi trắng ra cho anh ta, tay còn chưa chạm vào quần, Kỳ Tần đã nắm lấy tay cô.
“Tôi... tôi tự làm được."
Nguyễn Kiều Linh không vui hỏi:
“Anh có được không đấy?
Một lát nữa cứu viện của bọn họ tới, tôi không chắc có thể đưa anh ra ngoài được đâu."
Kỳ Tần nghiến răng gượng dậy, c-ơ th-ể di chuyển khó khăn, nửa thân trên còn miễn cưỡng cử động được, nhưng đôi chân bên dưới đã bị người ta đ-ánh gãy, cuối cùng đành phải từ bỏ.
“Thật xin lỗi... làm phiền cô rồi."
Nguyễn Kiều Linh loẹt quẹt hai cái, trực tiếp mặc luôn chiếc quần dài bên ngoài cho anh ta:
“Anh Kỳ, sự trong trắng của anh vẫn còn đây, lần này không cần phải thấy ngại ngùng nữa."
Kỳ Tần cứng họng, nửa ngày sau mới thốt ra một câu:
“Cảm ơn."
“Không cần khách sáo, đừng quên ân nhân là tôi đây là được, tôi còn đang trông chờ vào việc được dựa hơi anh đây."
Kỳ Tần nghe thấy lời này, vừa định mở miệng, kết quả giây tiếp theo c-ơ th-ể liền bay bổng lên không trung, đồng thời một chiếc áo khoác vest trùm lên đầu anh ta.
Nguyễn Kiều Linh trực tiếp bế kiểu công chúa, bế anh ta ra ngoài.
Cô đường hoàng ngồi thang máy, xuống tầng một liền vội vàng chạy ra ngoài.
Nhân viên chào đón trước cửa thấy vậy vội vàng đón lấy:
“Thưa quý cô, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
“Trên tầng năm có người tập kích, tiên sinh nhà tôi bị thương rồi, mau tránh ra!"
Nguyễn Kiều Linh lớn tiếng quát tháo xong, lũ người kia đâu còn bụng dạ nào mà nghĩ nhiều nữa, sợ hãi lập tức nhường đường.
Mãi cho tới khi Nguyễn Kiều Linh rời đi, mấy nhân viên chào đón mới sực tỉnh lại:
“Mau!
Trên tầng năm có quý khách bị thương, mau ch.óng thông báo cho đội bảo vệ tới kiểm tra!"
Mà ở ngay bên cạnh, Nguyễn Nhị Cường đang bưng r-ượu dụi dụi tai, lạ thật, sao vừa nãy hình như nghe thấy giọng của em gái mình thế nhỉ.
“Nhị Cường, công việc này thế nào?
Vừa nhẹ nhàng lại vừa có nhiều tiền, không tệ chứ hả."
Vương Tứ ngậm thu-ốc l-á đi vào.
Nguyễn Nhị Cường lập tức quẳng những chuyện kia ra sau đầu, nịnh nọt cười một tiếng:
“Anh Tứ, anh đối với em tốt quá, việc này chẳng mệt chút nào, hơn nữa còn được nghe hát xem người ta nhảy múa, đại ân đại đức của anh Tứ em sẽ không quên đâu, đợi lĩnh tiền xong em sẽ mời anh đi ăn một bữa thịnh soạn."
“Không cần đâu, anh em ra ngoài chơi anh làm sao để các chú phải tốn kém được, cơ mà chỗ anh còn đang tuyển nữ phục vụ, thường xuyên nghe chú khen em gái chú xinh đẹp, quản lý ở đây đang cần người xinh đẹp để làm bộ mặt cho quán, hôm nào dẫn em gái chú tới đây chơi đi nhé."
Nguyễn Nhị Cường nghe thấy nhắc tới em gái thì không dám tùy tiện đồng ý, nếu không bà nội chắc chắn sẽ đ-ánh ch-ết cậu ta mất.
Cậu ta chỉ có thể ngập ngừng nói:
“Em gái em dạo này đang bận ôn thi lại rồi, học hành căng thẳng lắm chắc không tới được đâu, anh Tứ để em tìm giúp anh người khác vậy, em quen không ít cô nàng xinh đẹp, họ chắc chắn là rất sẵn lòng tới đây."
Vương Tứ nghe thấy thế cũng không miễn cưỡng, rít một hơi thu-ốc rồi tùy ý nói:
“Vậy à, thế thì đợi lúc nào rảnh thì cứ tới đây dạo chơi cho biết đó biết đây, có anh Tứ ở đây, cứ yên tâm chẳng ai dám đụng vào mấy đứa đâu."
Nguyễn Nhị Cường nghe hắn nói vậy thì sự cảnh giác lập tức tiêu tan sạch sẽ, cảm kích cúi đầu khom lưng:
“Cảm ơn anh Tứ nhiều ạ."
“Được rồi, đi đưa r-ượu cho khách đi."
“Vâng, vâng ạ."
Đợi người đi rồi, Vương Tứ ném mẩu thu-ốc l-á xuống đất giẫm nát, nhíu mày suy tính chuyện gì đó.
Em gái của Nguyễn Nhị Cường hắn đã từng gặp một lần, mặc dù tính tình không mấy thân thiện nhưng dung mạo thì khỏi phải bàn, đặc biệt là tuổi còn nhỏ, trông rất sạch sẽ tinh khiết.
Quan trọng nhất là người nhà họ Nguyễn chẳng có thân phận địa vị gì, chủ yếu là dễ khống chế.
Nếu có thể tóm được em nó trong tay, hắn đem đi lấy lòng ông chủ Đỗ, thì việc ở bộ phận hậu cần của hộp đêm coi như chắc cú.
Trong cái chốn này có bao nhiêu là đường kiếm tiền, lúc này chỉ thiếu mỗi cái cớ thôi.
Hắn không coi trọng cái thằng nhát gan Nguyễn Nhị Cường này, đưa nó vào đây mục đích cũng là để câu con cá lớn phía sau.
Tóm lại là hai anh em nhà chúng nó chẳng chịu nổi sự cám dỗ đâu, chắc chắn sẽ tới đây thôi, tới lúc đó đã vào địa bàn của hắn rồi thì chẳng phải là do hắn quyết định sao.
Thôi được rồi, vậy thì cứ đợi thêm chút nữa xem sao.......
Nguyễn Kiều Linh bế người ra, chạy thục mạng một mạch, dù sao bế người cũng chẳng thấy cảm giác gì, cô cũng chẳng thấy mệt.
Sau khi hệ thống định vị, cô đi đường tắt tới Kỳ Gia Vịnh.
Cô đưa người tới trước cửa nhà họ Kỳ, Kỳ Tần đã bị xốc tới mức choáng váng đầu óc rồi, cô đặt anh ta xuống đất, gõ gõ cửa rồi bỏ đi.......
Nguyễn Kiều Linh không về nhà, mà tìm một nơi hẻo lánh không người bước vào không gian trang điểm lại, thay một bộ trang phục khác, quay trở lại hộp đêm để xem tình hình.
Lần này Nguyễn Kiều Linh trang điểm hết sức bình thường, ăn mặc có phần giống như một tiểu thư nhà giàu mới nổi thô kệch, đeo kính mắt, trên mặt đầy tàn nhang, lại còn đặc biệt đeo thêm một bộ răng vẩu giả.
Nhân viên chào đón chỉ liếc nhìn một cái là không thèm nhìn thêm nữa, căn bản sẽ không bao giờ liên tưởng người này với quý cô sành điệu tóc ngắn lúc nãy.
Nguyễn Kiều Linh lẻn vào, kết quả nhìn thấy trong đại sảnh có rất nhiều người đang ôm đầu ngồi xổm.
“Tất cả những người này đều là đối tượng khả nghi, kiểm tra từng người một cho tôi."
Những người đó mặc đồng phục màu đen, nhìn qua là biết người của hộp đêm.
Nguyễn Kiều Linh liếc mắt quan sát xung quanh, kết quả nhìn thấy ở một góc có một người mặc đồng phục phục vụ đang lấm lét dòm ngó.
Chính là Nguyễn Nhị Cường.
Nguyễn Kiều Linh thực sự muốn tát cho cậu ta một cái, nửa đêm nửa hôm chạy tới đây làm phục vụ, đã vậy còn chẳng sợ ch-ết mà cứ thích hóng hớt xem náo nhiệt, bộ sợ người ta không nghi ngờ cậu ta hay sao?
Vừa mới nghĩ như vậy, đã nghe thấy tiếng quát tháo của đội trưởng đội bảo vệ:
“Ai ở đằng kia?
Lại đây cho tôi!"
Nguyễn Nhị Cường bị tiếng quát này làm cho giật b-ắn mình, khay r-ượu trong tay rơi xuống đất kêu “choảng" một tiếng, cậu ta vội vàng bước ra, lắp bắp nói:
“Lãnh đạo... tôi, tôi là phục vụ tới giúp việc ạ."
Đội trưởng đội bảo vệ đang đau hết cả đầu, không bắt được người thì không thể giao phó công việc, liền trút giận trực tiếp lên người Nguyễn Nhị Cường.
Hắn bước tới đ-á cho cậu ta một cái, mắng mỏ:
“Mẹ kiếp, lúc nãy mày ở đó lén lút dòm ngó cái gì hả!
Nhìn cái gì mà nhìn?
Có phải mày làm không hả!"
Nguyễn Nhị Cường bị đ-á một phát, ngã lăn ra đất, sợ hãi lắc đầu không ngớt:
“Không!
Không phải tôi, thật sự không phải tôi, lúc nãy tôi đang đi đưa r-ượu cho khách mà."
Đúng lúc này, Vương Tứ vội vã chạy tới.
“Anh Bân bớt giận, bớt giận ạ, người này là em dắt vào đây, hôm nay bên sảnh này bận quá, em đặc biệt chào hỏi anh Kiệt một tiếng, tìm người của mình tới bưng khay giúp một tay."
Vương Tứ vừa châm thu-ốc, vừa nịnh nọt cười làm lành, thậm chí còn lôi cả chỗ dựa của mình là anh Kiệt ra.
Anh Kiệt chính là quản lý ở đây, địa vị cao hơn đội trưởng đội bảo vệ một chút.
“Hóa ra là thằng ranh mày dắt vào à, sao lại dắt theo cái thằng ngốc này vậy, lỡ đắc tội với khách thì làm sao, anh Kiệt tới cũng chẳng gánh nổi trách nhiệm này đâu, bảo nó mau dọn đồ cút xéo đi cho rảnh nợ."
“Vâng vâng, em bảo nó cút ngay đây, anh Bân bớt giận ạ."
Nói xong, Vương Tứ trừng mắt ra hiệu cho Nguyễn Nhị Cường, ý bảo cậu ta mau biến đi.
“Vâng, em cút, em cút ngay ạ."
Nguyễn Nhị Cường sợ tới mức lấy tay áo lau mồ hôi không ngừng, lồm cồm bò dậy, cũng chẳng kịp thay quần áo, vội vàng chạy về phía cửa.
Trong cái chốn này mấy người này hung dữ quá, tuy rằng kiếm được nhiều tiền thật, nhưng mà đáng sợ quá, hở tí là bị ăn đòn.
Nguyễn Kiều Linh thấy vậy, cũng lặng lẽ bám theo sau.
Chương 430 Con gái ích kỷ được cả nhà sủng ái ở thập niên 90 (18)
“Phù, nguy hiểm quá."
Nguyễn Nhị Cường vừa bước ra khỏi hộp đêm liền thở phào một cái, nhe răng trợn mắt xoa xoa cái chân bị đ-á đau.
Kết quả bị bảo vệ ở cửa giục giã:
“Mấy cái đứa phục vụ kia đừng có đứng chắn đường, mau tránh ra."
“Dạ, tôi đi ngay đây ạ."
Nguyễn Nhị Cường vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy, sợ những người này lại bắt cậu ta quay lại đ-á cho vài cái nữa, đau thấu trời xanh mất.
Nhưng nửa đêm nửa hôm, đường phố căn bản chẳng có bóng người, Nguyễn Nhị Cường vì quá căng thẳng mà đi vào một con hẻm, tối om om khiến cậu ta có chút sợ hãi.
“Hay là mình quay lại cửa hộp đêm đợi anh Tứ một chút, bảo anh ấy đưa mình về nhỉ."
