[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 353
Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:23
Huống hồ cưới ai chẳng là cưới, người trong quân ngũ có ai không phải là cha mẹ bao biện, người thân bạn bè giới thiệu đâu, trước khi cưới đều không quen lắm, đều là sau khi cưới mới dần bồi đắp tình cảm, anh cũng đừng quá kén chọn, lập gia đình rồi cha mẹ anh cũng bớt lo một phần."
Tưởng Mục Vân vẫn im lặng, hồi lâu sau mới hỏi:
“Chuyện phía cha tôi..."
“Tình hình hoàn toàn bảo mật, tôi không biết, đây là cuộc điện thoại cha anh gọi cho tôi trước khi bị bắt, sợ anh bị liên lụy, cho nên muốn anh nhanh ch.óng xây dựng gia đình nhỏ, sẵn tiện chuyển hộ khẩu về phía bộ đội này."
Chân mày Tưởng Mục Vân hiện lên vẻ không vui:
“Không được, làm như vậy chẳng phải là hại con gái nhà người ta sao, tôi không làm nổi chuyện trái với lương tâm như vậy."
Thân thế của Tô Ly đã đủ đáng thương rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, không cần thiết phải để người ta đ-ánh đổi cả nửa đời sau.
Vị lãnh đạo kia thấy anh cứng đầu, trực tiếp nói:
“Sao anh biết người ta không sẵn lòng, để tôi đích thân đi hỏi, nếu đúng như anh nói cô ấy không bằng lòng, tôi nhất định không can thiệp."
Tưởng Mục Vân day day thái dương:
“Tùy ông."
Hôm đó anh đã bày tỏ đủ rõ ràng rồi, Tô Ly là một cô gái thông minh, chắc chắn sẽ biết lựa chọn thế nào....
Vị lãnh đạo đó thực sự cầm theo bản báo cáo phê duyệt kết hôn tìm đến.
Tô Ly sau khi nghe xong lý do, còn “tặc tặc" một tiếng.
Đây chẳng phải là trùng hợp sao, buồn ngủ lại gặp ngay chiếu manh.
Còn về những lo lắng mà đối phương nói về Tưởng Mục Vân, tất cả đều dư thừa, bởi vì chưa đầy một tháng sau mọi chuyện sẽ êm xuôi, cha Tưởng thậm chí còn có khả năng được thăng chức.
Tô Ly lập tức bày tỏ thái độ:
“Lãnh đạo yên tâm, bất kể kết cục thế nào, tôi cũng sẽ cùng anh ấy đồng cam cộng khổ."
Cấp trên nghe xong vô cùng an ủi, không sợ người đi cùng lúc huy hoàng, chỉ sợ người không ở lại lúc gian nan, cô gái này là người trọng tình trọng nghĩa.
Cuối cùng, Tô Ly giữ lại bản báo cáo đó, chỉ cần bổ sung thêm giấy chứng nhận kết hôn nữa là coi như hợp pháp hợp lệ rồi.
Lúc Tưởng Mục Vân vội vã quay về, vừa vào cửa đã nhìn thấy tờ báo cáo trên bàn.
“Diệp Tô Tô."
Đối phương gọi cả tên lẫn họ, rõ ràng là có chút nghiêm túc.
Tô Ly thản nhiên nhìn anh, trước khi anh lên tiếng đã nói hết những gì mình muốn nói.
“Thứ nhất, ngay từ đầu tôi đã nhắm đến việc kết hôn mà tới, thứ hai, sau khi anh bày tỏ ý định không muốn cưới vợ, tôi đã bày tỏ sự tôn trọng, và đã quyết định thu dọn hành lý chuẩn bị biến đi, nghĩ thầm tuyệt đối không làm chướng mắt anh.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện vòng vo một hồi lại quay về điểm xuất phát, sau khi tôi và anh đăng ký kết hôn, tôi có thể rời xa cái gia đình tồi tệ kia, ông trời đều muốn tác thành cho tôi, tôi đương nhiên phải nắm thật chắc, vả lại con người anh cũng rất tốt, tôi cũng không chịu thiệt thòi mà."
Tưởng Mục Vân nghe xong những lời này, mọi lời khuyên ngăn trong cổ họng đều nuốt ngược trở vào.
Những lời này của đối phương không hề dùng lời lẽ hoa mỹ để tô vẽ, ngược lại nói vô cùng thẳng thắn.
Tưởng Mục Vân khi giao tiếp với người khác, thích sự thẳng thắn, không thích vòng vo, cho nên những lời này anh đã nghe lọt tai.
Phía cha anh vẫn nhất quyết không buông tha, nói đi nói lại thì anh là đứa con bất hiếu không rõ ràng, kiểu gì cũng phải cho nhà họ Tô một lời giải thích.
So với những người khác của nhà họ Tô, anh không ghét Tô Ly, chí ít thân thế cô ấy không còn vướng bận gì, cũng sẽ không hướng về người nhà họ Tô.
Cưới cô ấy, tình nghĩa giữa nhà họ Tưởng và nhà họ Tô cũng coi như chấm dứt tại đây.
Đôi mắt thanh lãnh của Tưởng Mục Vân nhìn chằm chằm đối phương:
“Cô chắc chắn đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"
Tô Ly đối视, nghiêm túc gật đầu:
“Ừm, nghĩ kỹ rồi."
“Vậy được, chúng ta đi đăng ký."
Mọi chuyện thay đổi nhanh ch.óng như vậy đấy, hôm trước còn chuẩn bị đường ai nấy đi, chiều hôm sau đã đi đăng ký kết hôn rồi.
Tưởng Mục Vân thậm chí còn được nghỉ phép kết hôn năm ngày, anh mãi không liên lạc được với cha mẹ, bèn đưa Tô Ly về thủ đô.
Trên đường về, Tưởng Mục Vân còn có chút lo lắng, không biết thu xếp cho Tô Ly thế nào.
Trong nhà nếu không có chuyện gì thì dễ nói, nếu cha mẹ thực sự bị điều đi lao động, e là cô cũng phải chịu khổ theo.
Anh hiện tại vẫn chỉ là một lính mới, trên người không có chức tước gì, chưa đạt đến cấp bậc người nhà được đi theo quân đội.
Tô Ly nghe những lo lắng này của anh, biểu thị không sao cả, cô đã gả cho anh thì sẽ cùng tiến cùng lui với gia đình anh.
“Ở nông thôn có nỗi khổ nào mà tôi chưa từng nếm qua, môi trường nào tôi cũng thích nghi được, tôi còn có thể giúp đỡ chăm sóc cha mẹ anh."
Tưởng Mục Vân nghe những lời này, nhất thời có chút cảm động:
“Tôi..."
“Anh không cần phải nói gì cả, tôi hiểu, anh là người tốt, sẵn sàng chấp nhận tôi, tôi cũng biết ơn mà báo đáp thôi."
Tô Ly nói xong, tự cảm thấy mình hơi sến súa.
Nhà họ Tưởng cũng đâu có thực sự bị đi lao động, cô nói những lời hay ý đẹp này chẳng qua là để nâng cao thiện cảm của đối phương thôi.
Thực ra, việc đăng ký kết hôn này cũng chẳng có hại gì, thứ nhất là giải quyết được vấn đề hộ khẩu, hơn nữa chồng ở trong quân ngũ một năm chẳng về được mấy lần, lại có thể rời xa đám người nhà họ Tô kia.
Chương 472 Nữ phụ thế gả 17
Thủ đô,
Nhà họ Tưởng.
Lúc Tưởng Mục Vân đưa Tô Ly về, trước cửa nhà lại có người canh gác.
Sau khi đối phương xác minh danh tính của hai người, mới cho bọn họ vào trong.
Mẹ Tưởng ở trong nhà thấy con trai về, nước mắt rơi như mưa.
“Mục Vân, sao con lại về vào lúc này chứ."
Mẹ Tưởng loạng choạng bước tới, mới chú ý thấy bên cạnh con trai còn đi theo một cô gái.
“Đây là?"
Tưởng Mục Vân hiếm khi thấy mẹ khóc, nhất thời cũng thấy xót xa, đặt hành lý xuống tiến lên đỡ lấy bà.
“Mẹ, đây là Tô Ly, con và cô ấy đã đăng ký kết hôn rồi, trong nhà rốt cuộc là có chuyện gì vậy, ở bộ đội con mãi không liên lạc được với mẹ."
Mẹ Tưởng ngẩn người nhìn Tô Ly, theo bản năng há miệng trả lời câu hỏi của con trai:
“Mấy người đứng gác trước cửa kia, dây điện thoại trong nhà cũng bị cắt rồi, chỉ cho vào không cho ra, phía cha con cũng không có tin tức gì."
Tô Ly đợi người ta nói xong mới lễ phép gật đầu chào hỏi:
“Chào bác gái ạ, cháu là Tô Ly."
Mẹ Tưởng nghẹn lời, vội vàng lau nước mắt trên mặt:
“Ái, chào cháu."
“Hai đứa đi đường xa về một chuyến chắc là mệt rồi, mau ngồi xuống đó nghỉ ngơi đi, để bác đi chuẩn bị chút trà nước và bánh ngọt."
Nói xong mẹ Tưởng vội vã đi chuẩn bị đồ đạc.
Mẹ Tưởng tất bật tiếp đãi hai người, thậm chí còn tặng cho con dâu một chiếc vòng ngọc lớn trên tay làm quà gặp mặt.
Gạt bỏ những chuyện của nhà họ Tô sang một bên, dù nói thế nào thì bây giờ cũng là người con trai đưa về, lễ tiết nên có vẫn phải có.
Tô Ly có ấn tượng khá tốt với người mẹ chồng này, bà không hề mang lại cảm giác hợm hĩnh hay cao ngạo của người giàu sang, tính tình khá hài hòa.
Tưởng Mục Vân thì hỏi han xem trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao tự nhiên lại bị điều tra đột ngột như vậy.
Nhưng mẹ Tưởng cũng nói không rõ ràng, chỉ nói là tình huống đột phát, đột nhiên người ta đến đưa đi thôi....
Sau khi ăn cơm xong,
Mẹ Tưởng sợ bọn họ đi đường vất vả mệt mỏi, đặc biệt thay ga giường và vỏ chăn sạch sẽ trong phòng con trai.
Thực ra, ban đầu bà định sắp xếp phòng khách, nhưng lại sợ con dâu nghĩ nhiều, dù sao hai đứa cũng đã đăng ký kết hôn rồi.
Còn về việc hai đứa định sắp xếp thế nào thì tùy bọn chúng vậy.
Tưởng Mục Vân thấy mẹ tất bật chạy tới chạy lui, trên mặt còn mang theo nụ cười nhạt, không còn sự u sầu đau khổ lúc mới gặp, nên cũng không nói gì.
Đợi sau khi mẹ rời đi, anh ôm gối và chăn sang phòng khách bên cạnh.
Tô Ly đoán chắc hai mẹ con bọn họ muốn nói chuyện, nên cũng không ra ngoài nữa mà cố ý ngáp một cái rồi nói với người kia là mình mệt rồi, đóng cửa leo lên giường đi ngủ.
Tưởng Mục Vân không ngủ được, anh biết mẹ chắc chắn cũng không ngủ được, bèn đi tìm bà để hỏi xem chuyện nhà họ Tô là thế nào.
Trong phòng mẹ Tưởng, bà đang ôm bức ảnh chụp cả gia đình mà thở dài.
So với Tô Đình tinh ranh khéo miệng, thì Tô Ly phóng khoáng điềm đạm này bà đương nhiên là hài lòng hơn.
Mặc dù nói là một cô gái nông thôn, nhưng từ lời nói cử chỉ cho đến cách trò chuyện với bà đều không hề rụt rè, trông có vẻ là người thông minh.
Nhưng bà vẫn có chút cảm thán, con trai dù sao cũng mới gặp người ta lần đầu, chưa kịp tiếp xúc gì đã bị người cha ép buộc đi đăng ký kết hôn một cách hồ đồ.
Mục Vân là con út trong nhà, từ nhỏ tính tình đã bướng bỉnh, ghét nhất là bị người khác ép buộc làm việc, chuyện này đúng là có chút làm khó anh rồi.
Kết hôn lập gia đình là chuyện trọng đại cả đời, thực ra bản tính con trai rất lương thiện, cô gái Tô Ly kia cũng rất tốt, nếu có thể tương kính như tân thì tốt nhất, nhưng chỉ sợ cuối cùng không có nền tảng tình cảm, rồi sinh ra chán ghét nhau thì lại thành một đoạn nghiệt duyên.
Hại con trai, mà cũng hại cả cô gái đó.
Mẹ Tưởng rầu rĩ thở dài:
“Tất cả là tại lão Tưởng hồ đồ kia, không biết làm cái gì mà vội vàng thế..."
Két.
Tưởng Mục Vân đẩy cửa đi vào, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng thở dài này của mẹ,
“Mẹ."
Mẹ Tưởng không ngờ con trai sẽ qua đây, vội vàng đặt bức ảnh gia đình xuống rồi đứng dậy:
“Sao con lại qua đây?
Chẳng phải đã nghỉ ngơi rồi sao."
“Con không ngủ được, mẹ, con muốn hỏi xem chuyện nhà họ Tô là thế nào, cha rõ ràng biết nhà họ Tô tráo Tô Đình thành Tô Ly, tại sao ông ấy còn hối thúc để con kết hôn."
Mẹ Tưởng nghẹn lời, vẫy vẫy tay bảo con trai ngồi xuống.
“Còn không phải tại lão cha hồ đồ của con sao, mẹ đã bảo là cứ chờ xem thế nào, kết quả Tô Kiến Cường gọi một cuộc điện thoại tới nhận lỗi, khóc lóc t.h.ả.m thiết kể lể về những chuyện sinh t.ử có nhau ngày trước, còn nói gì mà gia đình chúng ta dù có sa sút thì ông ta có miếng ăn thì tuyệt đối không để chúng ta bị đói, người làm ruộng như bọn họ không thiếu nhất là lương thực, nghìn trùng xa xôi cũng phải tiếp tế, cha con nghe xong thì đỏ cả mắt."
Tưởng Mục Vân nhíu mày:
“Chỉ vì vậy thôi?
Cha con liền đồng ý để con cưới một cô gái xa lạ sao?"
Mẹ Tưởng nghẹn lời:
“Cũng không hẳn, lúc đầu cha con cũng thấy không ổn, nhưng Tô Kiến Cường lấy danh nghĩa ân nhân cứu mạng ra cầu xin, lời ra tiếng vào nhất định phải kết thông gia với nhà mình, cha con chỉ bảo là để cân nhắc, chứ không trả lời dứt khoát với người ta."
“Kết quả là buổi chiều nhận được điện thoại của cậu cả con, cũng không biết cậu cả nói gì với cha con, cha con cúp máy xong liền vội vàng liên lạc với cấp trên ở bộ đội của con luôn."
Tưởng Mục Vân cau mày, xem ra chuyện này phải hỏi cậu cả:
“Ông ngoại và các cậu vẫn bình an chứ ạ?"
“Ông ngoại con tuổi đã cao, không ai dám đến hỏi chuyện đâu, các cậu con nói bảo mẹ đừng lo, không ảnh hưởng đến họ, tình hình cụ thể mẹ cũng không biết, bị mấy người này canh chừng, mẹ đến một cuộc điện thoại cũng không gọi được."
Mẹ Tưởng nói đoạn lại không kìm được mà lau nước mắt:
“Con xem đây là chuyện gì cơ chứ, đang yên đang lành lại gặp phải bao nhiêu tai ương vô cớ, anh cả con bên kia cũng không biết tình hình thế nào, cũng may là chị dâu con đưa con về ngoại thăm thân rồi, nếu không cũng phải thấp thỏm lo âu theo."
Tưởng Mục Vân an ủi vỗ vỗ vai mẹ:
“Không sao đâu mẹ, không có tin tức tức là tin tốt, chắc chỉ là điều tra thôi, nhà mình đâu có làm chuyện gì trái lương tâm đâu,"
