[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 355

Cập nhật lúc: 12/04/2026 00:23

Thủ đô,

Cha Tưởng vẫn chưa quay về, nhưng ba ngày sau những người canh gác trước cửa nhà đã rút đi.

Cả gia đình cuối cùng đã có thể tự do ra vào, mẹ Tưởng lập tức về nhà ngoại nghe ngóng tình hình, bảo Tưởng Mục Vân dắt theo Tô Ly cùng đi, dù sao hai đứa đã lập gia đình, phải để người nhà mình nhận mặt đã.

Mẹ Tưởng họ Tống, lần này tới nhà họ Tống, chưa nói đến chuyện khác, Tô Ly đã nhận hồng bao và quà cáp mỏi cả tay.

Ông bà ngoại của Tưởng Mục Vân vẫn còn khỏe mạnh, còn có ba người cậu, các cậu, mợ, anh chị em họ đông đúc, cả một đại gia đình rất nhiều người.

Phái nữ kéo Tô Ly ra nói chuyện, mẹ Tưởng sợ con dâu không thích ứng được nên ở bên cạnh bầu bạn.

Phái nam thì vào thư phòng của ông cụ để bàn bạc đại sự.

Tưởng Mục Vân mới nghe được từ miệng cậu cả lý do tại sao cha lại vội vã bắt anh đăng ký kết hôn với người nhà họ Tô như vậy.

Nguyên nhân là đối thủ cạnh tranh của cha, không biết từ đâu nghe được chuyện của Tô Đình và nhà họ Tô, đã thừa cơ viết thư tố cáo để thêm dầu vào lửa, tố cáo con trai út nhà họ Tưởng phạm tội lưu manh.

Cậu cả đã chặn được bức thư đó ngay lập tức và báo tin cho cha Tưởng, cha Tưởng lúc này mới tìm thuộc hạ cũ, ủy thác người ta đốc thúc việc đăng ký kết hôn càng sớm càng tốt.

Cha Tưởng đang bị điều tra, có không ít đối thủ nhân cơ hội dìm hàng, ông sợ con trai út căn bản không có sức chống đỡ, thời buổi này tội lưu manh là rất nặng.

Kết hôn dù sao cũng tốt hơn là ngồi tù.

Tưởng Mục Vân nghe xong những chuyện này, trong lòng thấy có lỗi vô cùng.

Lúc đầu anh còn có chút oán trách cha, nhưng nghe mẹ và cậu cả giải thích mới biết mình đã hiểu lầm rồi.

Cậu cả Tống thấy cháu trai như vậy, còn vỗ vỗ vai anh:

“Yên tâm đi, phía cha cháu chắc là không có vấn đề gì lớn đâu, còn về cô gái nhà họ Tô kia, tuy nói là con nhà nghèo nhưng vừa rồi bác nhìn thấy cũng rất chân thành chất phác, diện mạo cũng không tệ, không tính là làm nhục cháu đâu, cháu hãy chững chạc một chút mà đối xử tốt với người ta."

Tưởng Mục Vân mím môi gật đầu:

“Vâng, con biết rồi ạ."...

Từ nhà ngoại về, tâm trạng mẹ Tưởng rõ ràng là tốt hơn hẳn.

Tô Ly lôi ra một đống hồng bao và trang sức đồ dùng mà các trưởng bối tặng, cũng chẳng thèm xem là bao nhiêu tiền, tất thảy đều đưa cho Tưởng Mục Vân.

“Đây đều là những thứ nhà họ Tống tặng hôm nay, anh tự giữ lấy đi, lúc anh không ở nhà, sau này còn phải quà cáp qua lại với người ta nữa."

Tưởng Mục Vân không nhận:

“Đã cho cô thì cô cứ giữ lấy, lúc tôi không ở nhà, cô thấy cần quà cáp thế nào thì cứ làm thế đó."

Tô Ly nhướng mày:

“Chỗ này không ít tiền đâu đấy."

Ý tứ trong lời nói là:

“Anh yên tâm giao cho một người ngoài như tôi sao.”

Tưởng Mục Vân nhìn cô một cái:

“Hôn nhân không phải trò đùa, chứng nhận đã lĩnh, người nhà cũng đã gặp, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn, trừ phi cô có ý định đó."

“Vừa rồi, cô không cần coi mình là người ngoài, cứ yên tâm ở lại nhà đi, bắt đầu từ tháng này tôi sẽ nộp tiền sinh hoạt, lúc tôi không có ở nhà, có việc gì cần lo toan thì cô cứ làm."

Tô Ly nghe xong những lời này thì ngẩn người ra, sau đó cố ý tỏ vẻ kinh ngạc nói:

“Làm như vậy có bất công với anh quá không, tôi chẳng có gì nổi bật cả, lỡ như sau này anh gặp được cô gái phù hợp hơn..."

Tưởng Mục Vân trực tiếp ngắt lời cô:

“Sẽ không có chuyện đó đâu, tôi không phải loại người không có trách nhiệm, vả lại tôi cũng chẳng tài giỏi gì, học hành chưa xong, cũng chưa từng đi làm, càng không có tích góp gì, hiện tại vẫn chỉ là một lính mới, tiền phụ cấp cũng không nhiều, nếu không nhờ cha mẹ thì chắc tôi cũng chẳng lấy nổi vợ."

Tô Ly thực sự không ngờ anh lại nói như vậy, nhịn không được mà bật cười thành tiếng.

Sau đó, cô lấy tay che miệng theo kiểu “giấu đầu hở đuôi", chớp chớp mắt nói:

“Đồng chí Tưởng, anh đúng là thật thà quá."

Tưởng Mục Vân thấy cô như vậy, cũng không nhịn được mà mỉm cười:

“Cho nên ai cũng chẳng cần chê bai ai cả, tôi cũng chẳng xuất sắc gì cho cam, cha tôi cũng là người nông thôn, tôi chưa bao giờ coi thường người nông thôn, xuất thân không quyết định tất cả, chỉ cần không làm chuyện vi phạm pháp luật là được."

Thiện cảm của Tô Ly đối với anh tăng vọt, không nói tới chuyện khác, chỉ cần nói ra được những lời này là có thể thấy được phẩm chất của con người anh rồi,

“Cảm ơn anh đồng chí Tưởng, nửa đời trước của tôi tuy cực khổ, nhưng có thể gặp được anh là điều may mắn, dựa vào những lời anh nói hôm nay, sau này tôi nhất định sẽ đối xử tốt với anh."

Lời nịnh nọt thì vẫn phải nói một chút, dù sao ai mà chẳng thích nghe lời hay ý đẹp chứ.

Tưởng Mục Vân nghe thấy lời nói giống như tỏ tình, còn có chút không tự nhiên mà nhẹ nhàng ho một tiếng, tùy miệng nói:

“Tính chất công việc của tôi đặc biệt, thường xuyên không ở nhà, cô cứ chăm sóc tốt cho bản thân là được rồi."

“Vâng vâng."

Cuối cùng hồng bao và đống trang sức đó đều được Tô Ly tự mình thu cất.

Tổng cộng có 9 cái hồng bao, ông bà ngoại cho 666 tệ, ba người cậu mỗi người 300 tệ, còn lại hồng bao của các anh chị họ đã kết hôn đều là 100 tệ.

Chỉ tính riêng tiền mặt đã nhận được hơn 2000 tệ, có thể thấy nhà họ Tưởng coi trọng Tưởng Mục Vân thế nào, cô chính là người được hưởng sái.

Ông bà ngoại còn tặng một bộ trang sức vàng, khuyên tai dây chuyền, nhẫn vòng tay đủ cả bốn món, không chỉ tinh xảo đẹp mắt mà trọng lượng còn rất nặng nữa.

Hai chị họ của cậu hai còn tặng cô mỹ phẩm hàng hiệu và nước hoa son môi...

Tô Ly lại một lần nữa cảm thán, cuộc đời làm sao có chuyện chung sống với ai cũng giống nhau được chứ....

Ngày hôm sau, anh cả nhà họ Tưởng là Tưởng Mục Sinh cũng được thả về.

Anh không nhận được tin bị cách chức, nên quay lại làm việc bình thường, đây có thể coi là một điềm báo tốt.

Tưởng Mục Sinh không kịp chuẩn bị quà, cũng dùng hồng bao tiền mặt lớn làm quà gặp mặt cho em dâu, anh trò chuyện đơn giản với em trai, ăn cơm xong liền vội vàng đi sang tỉnh bên cạnh đón vợ con, nói là sợ vợ lo lắng, xem ra cũng là một người thương vợ thương con.

Sau khi không khí căng thẳng trong nhà được giải trừ, việc nhập hộ khẩu của Tô Ly cũng phải nhanh ch.óng làm xong.

Lúc đầu Tưởng Mục Vân định chuyển hộ khẩu của cô cùng với anh vào trong bộ đội, nhưng giờ trong nhà đã không sao rồi, so với bộ đội thì hộ khẩu thành phố vẫn thuận tiện hơn.

Các giấy tờ để Tô Ly chuyển hộ khẩu đều đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, chiều hôm đó hai người cầm giấy chứng nhận kết hôn trực tiếp đến văn phòng đường phố để đóng dấu, sau đó đến đồn công an khu vực để làm thủ tục nhập hộ khẩu.

Bận rộn xong những việc này, kỳ nghỉ của Tưởng Mục Vân đã quá hạn một ngày, anh vội vàng quay về bộ đội ngay trong đêm.

Tô Ly bắt đầu những ngày tháng thong thả, hàng ngày ở bên mẹ chồng, làm cho bà vài món ăn nhẹ lạ mắt, vài ngày sau cha chồng cũng được thả về.

Cha Tưởng vốn dĩ còn lo lắng không biết ăn nói thế nào với người trong nhà, dù sao cái cô Tô Đình kia ông cũng đã gặp mặt rồi, còn người cháu gái Tô Ly mà ông Tô nói tới thì ông chưa từng gặp, cũng chẳng biết nhân phẩm diện mạo thế nào.

Ông vội vàng ép con trai cưới người ta, thực ra trong lòng cũng sợ con trai oán hận mình.

Kết quả về đến nhà thấy vợ mình cười không khép được miệng, mở miệng ra là toàn khen cô con dâu, còn âm thầm nói con trai đối xử với người ta khác hẳn, chắc hẳn là trong lòng có thích.

Ngay cả đám đàn em bên nhà ngoại cũng tới tìm Tô Ly chơi, mọi người đều rất thích cô gái này.

Ông quan sát vài ngày, phát hiện cô gái này tuy học vấn không cao nhưng cử chỉ phóng khoáng, nói năng có lý lẽ, chung sống với ai cũng có một bộ, làm cho mọi người đều vui vẻ phục tùng.

Xem ra là người thông minh tài giỏi, không đến nỗi làm vướng chân con trai, ông lúc này mới thấy yên tâm.

Tô Ly cũng là người có mắt nhìn, thấy thái độ của cha Tưởng đối với mình tốt hơn, bèn nhân lúc bắt chuyện trò chuyện với ông, kể không ít chuyện trước đây của mình.

Tóm lại là người nhà họ Tô ức h.i.ế.p cô đủ kiểu, và cả những hành vi tiểu nhân của Tô Kiến Cường.

Điều này khiến cha Tưởng nghe xong mà nhíu c.h.ặ.t lông mày, không thể tưởng tượng được lão Tô lại là người như vậy, lúc đầu có chút không tin lắm, nhưng Tô Ly nói năng có lý có cứ, ông lại có chút cảm thán.

Tô Ly biết người nhà họ Tô sớm muộn gì cũng tìm tới, bởi vì cha Tưởng trong tương lai không xa sẽ được thăng chức, trong mắt bọn họ thì đó chính là một miếng thịt b-éo bở, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách để nịnh bợ.

Cha Tưởng lại là người tin tưởng sâu sắc vào người khác, cho nên cô mới nhân cơ hội này mà phá hủy hình tượng của người nhà họ Tô.

Đợi sau này người nhà họ Tô thực sự tới, cô tự có cách khiến bọn họ phải xám xịt cuốn gói đi về.

Chương 475 Nữ phụ thế gả 20

Quả đúng như Tô Ly dự đoán, cha Tưởng một tuần sau đã được thăng liền hai cấp, nhất thời nhà họ Tưởng có rất nhiều khách khứa, ai nấy đều xách theo quà cáp hậu hĩnh tới bái phỏng.

Phía nhà họ Tô cũng nhanh ch.óng nhận được tin tức, còn nhận được bằng cách nào thì Tô Kiến Cường vẫn là người rất đầu óc, mãi không nghe thấy tin nhà họ Tưởng bị đi lao động, ông ta liền gọi điện đến đơn vị để hỏi thăm.

Năm đó ông ta cậy mình có giao tình với cha Tưởng nên đã giữ lại s-ố đ-iện th-oại bàn ở đơn vị của cha Tưởng.

Cứ cách vài ngày lại gọi một cuộc, kết quả là nghe nói cha Tưởng phục chức, hơn nữa còn thăng liền hai cấp, từ phó lên chính trở thành nhân vật số hai, lúc này đang vô cùng vẻ vang.

Ông ta kích động khôn xiết, gọi điện liên lạc với cha Tưởng, nhưng khổ nỗi mẹ Tưởng lại là người nghe máy, trực tiếp lấy cớ cha Tưởng bận công việc rồi cúp máy luôn.

Mẹ Tưởng trước đây đối xử với người ta vẫn rất khách sáo, nhưng từ khi nghe Tô Ly kể về đức hạnh của đám người nhà họ Tô, bà vô cùng chán ghét, hoàn toàn không muốn dính dáng gì tới hạng người này.

Tô Kiến Cường cũng không ngốc, đương nhiên nghe ra được sự thoái thác và không muốn đếm xỉa của người ta, nghiến răng chuẩn bị lên thẳng thủ đô một chuyến, xem rốt cuộc cái con ch-ết tiệt Tô Ly kia là thế nào, cũng chẳng biết đã đăng ký kết hôn với người ta chưa.

Kết quả là trong nhà không gom nổi tiền lộ phí, Tô Kiến Cường nghiến răng lên thị trấn tìm Tô Đình, bảo cô ta gom cho ông 100 tệ tiền lộ phí.

Tô Đình mấy ngày trước mới cùng một tên giàu có ít tiền đi đăng ký kết hôn, hơn nữa để lấy lòng cha mẹ chồng, cô ta còn chủ động từ bỏ sính lễ, người nhà họ Tô chẳng được một đồng nào, còn phải bồi thêm mấy cái chăn nữa.

Tô Đình chê người nhà kéo chân sau mình, sau khi kết hôn căn bản không hề về nhà, một lòng ở trên thị trấn để chuẩn bị mang thai, định sinh cho người ta một đứa con trai để vững chắc địa vị.

Cho nên khi cha đến tìm cô ta, cô ta còn có chút không kiên nhẫn:

“Chuyện gì vậy, có tiền hay không, con còn đang bận đây này."

Tô Kiến Cường thấy đứa con gái nghịch ngợm này có đức hạnh như thế, tức giận mắng xối xả:

“Năm đó cha bảo con đợi thêm một chút, con cứ nhất quyết đi câu dẫn cái thằng già đã qua một đời vợ kia, giờ nhà họ Tưởng không những phục chức mà còn thăng quan tiến chức, con cứ ở đó mà hối hận đi!"

Lời này vừa nói ra, chẳng khác nào sét đ-ánh ngang tai, Tô Đình cả người đờ đẫn ra.

“Cha nói cái gì cơ..."

Tô Kiến Cường hừ lạnh một tiếng:

“Cha nói nhà họ Tưởng không những không bị đi lao động, mà còn thăng quan nữa!

Chính vì con hối hôn không gả, kéo theo việc người ta giờ đây đối với người ân nhân cứu mạng như cha cũng chán ghét luôn rồi."

Sắc mặt Tô Đình trắng bệch, đầu óc quay cuồng, nói năng lộn xộn:

“Không... không thể nào, còn Tô Ly đâu?

Cái con khốn đó cướp mất nhân duyên tốt của con, tất cả là tại cha!

Ai mượn cha đưa Tô Ly đi làm gì!"

“Cái con ch-ết tiệt đó mất liên lạc rồi, phía nhà họ Tưởng không nói gì, chắc là chưa gả vào đó đâu, cha tìm con mượn tiền lộ phí là muốn lên nhà họ Tưởng xem rốt cuộc chuyện là thế nào."

Đầu óc Tô Đình bỗng tỉnh táo lại, nắm c.h.ặ.t lấy tay cha nói:

“Cha, con muốn gả cho Tưởng Mục Vân, chẳng phải lúc đầu đã nói thế rồi sao, con đi cùng cha."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.