[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 388

Cập nhật lúc: 12/04/2026 01:08

“Lương của anh là 18 đồng, nhưng tháng này có thể phát được 28 đồng, nửa năm đầu anh đã cố gắng thể hiện hết mình, chính là để đạt được danh hiệu nhân viên ưu tú chuyên cần, may mắn là trong đợt bình chọn tháng này đã thuận lợi giành được, có thể nhận được 10 đồng tiền thưởng, phát cùng với lương tháng này.”

Cho dù đưa cho Hứa Mãn 20 đồng, trong tay anh vẫn còn dư 8 đồng, cũng đủ cho chi tiêu trong nhà, còn khoản nợ anh chỉ còn thiếu 30 đồng nữa thôi, bên phía sư phụ thì dễ nói chuyện, khất lại một tháng cũng được.

Dù sao cô cũng là ân nhân, hơn nữa lại là một đồng chí nữ, sống cũng không dễ dàng gì, đây cũng là chút việc nhỏ mà anh có thể làm được.

Hứa Mãn không ngờ anh lại nói như vậy, nói thật là lòng cô thấy ấm áp, dù sao mang cái thân xác này, bấy lâu nay nhận được đều là những ánh mắt không mấy thiện cảm.

Trong số những người từng tiếp xúc, hình như cũng chỉ có Chu Trấn là không hề ghét bỏ ngoại hình của cô, lúc nào cũng giao tiếp bình thường, ánh mắt nhìn thẳng tự nhiên, không hề có sự chán ghét hay né tránh nào cả, coi cô như một người bình thường.

Phải biết rằng, ngay cả mẹ Chu lúc tỉnh lại lần đầu nhìn thấy cô cũng sững sờ trước, ngạc nhiên vì cô đen như vậy, mặc dù bà rất cảm kích cô, nhưng thần sắc trong mắt vẫn có sự khác biệt.

Huống hồ hai người tính đi tính lại cũng chưa gặp nhau được mấy lần, ơn nghĩa trả bằng trứng gà thì thực ra cũng coi như huề rồi, dù sao gia cảnh đối phương cũng không tốt lắm.

Hiện tại đối phương nghe tin cô gặp chuyện, chủ yếu tìm tới cô, còn đưa tiền giúp đỡ, ở cái thế đạo này quả thực không dễ dàng, đúng là một người đàn ông tốt.

Chương 519 Gái xấu quá lứa ở thập niên 60 (17)

Hứa Mãn gọi hệ thống tra cứu thông tin của anh.

Thật bất ngờ là đối phương mới 22 tuổi, bản thân trông khá chín chắn.

Chưa kết hôn?

Điều này đúng là không ngờ tới, dù sao thời đại này mọi người kết hôn sớm, cô còn tưởng anh đã lập gia đình rồi.

Tuy nhiên càng xem tiếp thông tin của anh, chân mày Hứa Mãn càng nhíu c.h.ặ.t.

Chuyện đời của người này thật gập ghềnh, có chút t.h.ả.m thương.

Mồ côi cha từ nhỏ, sau đó anh trai cũng mất, gia đình chị dâu cả như lũ hút m-áu, lợi dụng việc m.a.n.g t.h.a.i để chèn ép gia đình họ, khiến cuộc sống của hai mẹ con vô cùng khổ cực.

Khó khăn lắm mới đợi được đứa bé chào đời, Chu Trấn đã tiến hành phản kích, đoạn tuyệt quan hệ với họ.

Nhưng nhà họ Trương không cam tâm, định gả con gái cho anh, sau đó Chu Trấn không đồng ý, bọn họ liền tìm đủ mọi cách gây rắc rối ép buộc.

Thậm chí cuối cùng còn để con gái lấy cớ trông con, lẻn về nhà leo lên giường Chu Trấn, nhà họ Trương thừa cơ tìm người lan truyền đủ mọi tin đồn, nói Chu Trấn sàm sỡ con gái họ, còn kiện Chu Trấn tội lưu manh.

Chu Trấn đương nhiên là trong sạch, nhưng dính phải một nhà rắc rối như vậy, anh bị ép phải chấp nhận điều tra, cuối cùng bị quấy nhiễu đến mức mất việc.

Trương Hương Mai bị bố mẹ tẩy não, để ép Chu Trấn cưới mình, cô ta một mực khẳng định Chu Trấn đã sờ soạng cô ta, trừ phi anh muốn ngồi tù, nếu không phải cưới cô ta.

Kết quả Chu Trấn là một người cứng rắn, căn bản không bị họ đe dọa, cuối cùng bị bắt.

Mẹ Chu đi tìm Trương Hương Mai, quỳ xuống đất cầu xin cô ta đi làm chứng, con trai bà căn bản không hề giở trò lưu manh, nhưng Trương Hương Mai ngay cả mặt cũng không thèm gặp.

Đáng ghét hơn nữa là, người nhà họ Trương nhân lúc đêm tối chạy tới cướp đứa bé đi, sau đó giấu nhẹm không cho họ gặp, mẹ Chu cô độc không nơi nương tựa trực tiếp bị tức đến ngất xỉu.

Con trai bị bắt đi ngồi tù, cháu trai cũng không rõ tung tích, con dâu từng yêu thương phản bội, thông gia như lũ sói lang hổ báo, dưới đủ loại áp lực, mẹ Chu trở nên lú lẫn, cuối cùng thành bà điên trong miệng mọi người.

Chu Trấn bị giam giữ mười năm, đợi đến lúc ra ngoài, mẹ anh đã không còn trên đời nữa, con trai của anh cả thì bị nhà họ Trương nuôi dạy hỏng bét, không chịu đi học suốt ngày trộm cắp tiền bạc, cậy tuổi còn nhỏ không phải ngồi tù nên coi trời bằng vung.

Đối phương nghe nói Chu Trấn là chú mình, mỗi ngày đều kéo tới đòi tiền, không cho là liền tuôn ra đủ lời nhục mạ, Chu Trấn hoàn toàn từ bỏ đứa hậu duệ này của nhà họ Chu, cũng không muốn ở lại cái nơi khiến anh đau khổ này nữa.

Anh bán hết bất động sản trong nhà đi nơi khác, bắt đầu làm những công việc nặng nhọc cực khổ từ tầng lớp đáy xã hội, những năm 80 anh có tầm nhìn xa trông rộng đã đi vào phương nam lập nghiệp, nhờ vào hồng lợi thời đại và đầu óc kinh doanh của mình, những năm 90 anh đã sở hữu nhà xưởng riêng và khối tài sản đủ để nửa đời sau cơm áo không lo.

Anh cả đời không cưới vợ, tiền kiếm được đều đem đi quyên góp xây dựng không ít trường tiểu học.

Kết quả vào năm 49 tuổi, anh đột ngột bị bệnh tim, trực tiếp lâm vào tình trạng nguy kịch phải nhập viện.

Vậy mà nhà họ Trương lại như lũ hút m-áu vây lấy anh, đứa con của anh cả kia, cậy mình là hậu duệ duy nhất của nhà họ Chu, coi toàn bộ gia sản của Chu Trấn là của mình.

Nhưng Chu Trấn đã sớm viết di chúc, vạn nhất có một ngày anh không còn nữa, tất cả tài sản sẽ quyên góp hết cho xã hội.

Sau khi Chu Trấn qua đời, nhà họ Trương mặc dù không đạt được mục đích, nhưng đã dọn sạch toàn bộ đồ đạc trong nơi ở của Chu Trấn, hơn nữa đứa con của anh cả kia còn mượn danh tiếng của Chu Trấn, vậy mà lại phất lên như diều gặp gió.

Kết cục kiếp này của Chu Trấn chính là như vậy, một người rất tốt, chỉ là số phận không được may mắn cho lắm.

Hứa Mãn xem xong cũng thấy rất bùi ngùi, người này thật không dễ dàng gì.

Đối diện Chu Trấn mặt đầy vẻ mù mờ, gọi một tiếng:

“Đồng chí Hứa?"

Hứa Mãn hoàn hồn, nhìn anh đột ngột lên tiếng:

“Đồng chí Chu Trấn, có muốn cân nhắc kết hôn với tôi không?

Kết hôn giả ấy."

Cái mầm mống cô đang tìm chẳng phải ở ngay trước mắt sao, tình cảnh của đối phương quá đỗi phù hợp với cô.

Lần này đổi lại Chu Trấn ngây người, anh nhất thời không phản ứng kịp, há hốc miệng không biết nói gì.

Hứa Mãn thấy đối phương bị sốc, vội vàng bổ sung thêm:

“Kết hôn giả mà tôi nói là kiểu đi đăng ký thật nhưng giả làm vợ chồng ấy, tình hình nhà tôi chắc anh cũng đại khái biết rồi, tôi chủ yếu muốn chuyển hộ khẩu ra ngoài, tôi có thể trả thù lao bồi thường cho anh, sau này bất cứ khi nào anh muốn ly hôn, tôi tuyệt đối sẽ phối hợp."

Huống hồ cô muốn hợp tác với anh, đôi bên cùng có lợi, đến lúc đó còn có thể giúp thay đổi cuộc đời khổ cực kia một chút, không đến mức t.h.ả.m như vậy.

Chu Trấn cau mày, tuy cảm thấy có chút hoang đường, nhưng lại thấy đối phương có lẽ là thật sự hết cách rồi.

Anh hơi do dự lên tiếng:

“Đồng chí Hứa, hôn nhân không phải trò đùa, kết hôn ly hôn đều không tốt cho cả cô và tôi, tôi không tốt như cô nghĩ đâu, tình hình nhà chúng tôi phức tạp lắm, tôi còn có nợ bên ngoài, cũng chẳng có tiền bạc gì, trong nhà còn một đống việc nữa."

Hứa Mãn nghe anh nói vậy, cảm thấy anh khá thành thật, bèn nói:

“Đồng chí Chu, bên phía tôi cũng chẳng kém cạnh gì, người nhà lúc nào cũng muốn gả tống tôi đi, hôm nay là ông già ngày mai không chừng là người tàn tật, tôi cũng là thực sự hết cách rồi mới nghĩ ra chiêu này."

Chu Trấn nghẹn lời, há miệng nhìn cô.

Hứa Mãn thấy anh im lặng, thuận miệng nói:

“Được rồi, tôi cũng có tự trọng, đồng chí Chu anh tú thế này sao mà nhìn trúng tôi được, vậy thì bỏ qua đi, tôi đi tìm người khác vậy."

Chu Trấn theo bản năng lắc đầu, giải thích:

“Tôi không có ý đó, diện mạo là do cha mẹ cho, là do người đời so sánh mới có đẹp xấu, huống hồ cô cũng không xấu, đừng có tự ti quá."

Hứa Mãn nhìn anh, bất lực đáp lại một câu:

“Cảm ơn, đồng chí Chu đúng là người tốt, không sao đâu, nếu anh thấy khó xử thì thôi vậy."

Chu Trấn nhìn cô như vậy, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, đột nhiên lên tiếng:

“Chiều nay tôi có thời gian, mấy ngày tới đều không rảnh, nếu cô muốn kết hôn chuyển hộ khẩu thì hay là đi luôn hôm nay?"

Hứa Mãn sững người, “Hả?"

Anh đồng ý rồi?

Cô còn tưởng anh nói nhiều như vậy là muốn khéo léo từ chối, đều không ôm hy vọng gì nữa rồi, kết quả anh cứ thế mà đồng ý một cách nhẹ nhàng.

Hơi đột ngột, Hứa Mãn phản ứng lại vội vàng gật đầu, “Được thôi, hôm nay tôi cũng rảnh."

Khó khăn lắm mới vớ được một cái mầm mống thích hợp, đương nhiên không thể bỏ qua, trong đám người ở làng và trấn này, gặp được người thế này quá khó.

Vừa hay nhà anh ở trên huyện, cách làng xa hơn, tuy rằng cái nhà đó có hơi hỗn loạn, nhưng không quan trọng, anh đã dứt khoát như vậy rồi, cô cũng có thể giúp giải quyết ổn thỏa....

Để nhanh ch.óng về làng lấy hộ tịch các thứ, Hứa Mãn trực tiếp bỏ ra số tiền lớn bao một chiếc xe ngựa nhanh nhất, Chu Trấn vốn muốn đi cùng, nhưng Hứa Mãn bảo anh cứ đợi ở trấn.

Nếu Chu Trấn đi theo về, khó bảo đảm người nhà họ Hứa lại có tâm tư khác.

Hứa Tiểu Ni chẳng phải tìm cho cô một lão già sao, cứ dùng cái cớ đó là được....

Trong làng,

Hứa Mãn ngồi xe ngựa quay về, quả thực làm không ít người kinh ngạc, giá tiền xe ngựa và xe bò chênh lệch một trời một vực, cái con nhỏ xấu xí này vậy mà lại có tiền ngồi xe ngựa.

Hai vợ chồng nhà họ Hứa đang ở ngoài đồng nghe tin thì mặt mũi đen kịt, cả hai trực tiếp hằm hằm quay về tìm cô tính sổ.

Lần trước 5 đồng kia, họ đã hối hận rồi.

Kết quả hai người vừa về liền nghe Hứa Mãn nói, xe là do Tiểu Ni thuê cho cô, nói là giúp cô tìm được một mối hôn sự tốt, bản thân cô cũng hài lòng, tiền sính lễ đều đã được Tiểu Ni thu rồi.

Chủ yếu là thời gian không chờ đợi ai, sợ bên đằng trai đổi ý, nên bảo cô về lấy giấy tờ để đi đăng ký luôn.

Hai vợ chồng nhà họ Hứa đầu tiên là vừa mờ mịt vừa sững sờ, sau đó vui mừng khôn xiết.

Đây đúng là chuyện hỉ lớn, không chỉ tống khứ được cái đứa sao chổi này đi, mà còn có thể lấy được tiền sính lễ, đây đúng là chuyện tốt ngoài dự liệu.

Hứa Mãn thấy họ cười đến mức không khép được miệng thì bực mình thúc giục:

“Đừng có làm lỡ chuyện tốt của tôi, khó khăn lắm mới có người tới cầu hôn, hai người mau mang hộ tịch của tôi lên làng đóng dấu đi, sẵn tiện làm luôn thủ tục chuyển hộ khẩu ra ngoài, đỡ mất công sau này phải chạy đi chạy lại."

Bố Hứa còn chưa kịp tiếp lời, Lưu Quyên đã thiếu kiên nhẫn đi lục tìm.

Vội vàng tìm ra liền đưa cho bố Hứa, thúc giục:

“Đúng rồi, ông nó ơi, ông mau lên đại đội làng mà làm, làm cho xong xuôi hết đi, đừng có để lỡ việc của người ta."

Bố Hứa mơ mơ màng màng chạy lên đại đội làng, trưởng làng cũng mờ mịt, chưa nghe nói Hứa Mãn sắp lấy chồng bao giờ.

Ông thuận miệng hỏi:

“Con nhỏ xấu xí gả cho nhà nào thế?"

“Một nhà trên trấn ạ, Tiểu Ni nhà tôi đã kiểm tra kỹ rồi, điều kiện khá tốt, trưởng làng ông mau làm cho tôi đi, đừng để lỡ việc, ngộ nhỡ người ta đổi ý con nhỏ xấu xí nhà tôi không gả đi được, sau này làng lại phải lo cho nó đấy."

Trưởng làng vừa nghe thấy lời này thì mí mắt giật giật, vội vàng lấy công ấn ra đóng dấu.

Con nhỏ xấu xí này năm nay đã 25 rồi, nếu chuyện này mà hỏng, quay đi quay lại đến tuổi 30 là thực sự không gả đi được đâu, vạn nhất sau này già rồi thực sự không có ai lo, lại tới tìm cái ông trưởng làng này gây rắc rối cho mà xem.

Để bớt đi một cỗ phiền phức, chưa đầy 10 phút đã làm xong xuôi hết mọi thủ tục cho ông ta.

“Đi đi, thủ tục đầy đủ hết rồi đấy, đăng ký với chuyển hộ khẩu các thứ đều không thiếu gì đâu, mau đi đi, kẻo muộn mất."

Chủ yếu là đừng để đằng trai đổi ý.

Chương 520 Gái xấu quá lứa ở thập niên 60 (18)

Đợi đến khi Hứa Mãn quay lại trấn thì trời đã không còn sớm nữa.

Chu Trấn nhìn thấy cô, muốn nói lại thôi.

Hứa Mãn nhận ra, mở miệng hỏi:

“Có chuyện gì vậy?"

“Nhà họ Quách xảy ra chuyện rồi, Quách Hạo bị đưa lên bệnh viện huyện cấp cứu, đứa em gái kia của cô bị đ-ánh đến mức đầu phá m-áu chảy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.