[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 443

Cập nhật lúc: 12/04/2026 01:18

“Giọng mẹ Tưởng hơi lớn, những người bán hàng xung quanh lần lượt nhìn về phía này, ngay cả thực khách cũng tò mò ngoái đầu lại xem.”

Sắc mặt Tưởng Bành lập tức đen xì, tâm trạng tốt buổi sáng hoàn toàn tan biến.

“Mẹ!

Mẹ đừng vừa đến đã nhắm vào Tiểu Mỵ như vậy, cô ấy có t.h.a.i rồi, con chăm sóc cô ấy là lẽ đương nhiên!

Vả lại con tự nguyện, thời đại nào rồi mà mẹ còn dùng cái bộ đó.”

“Phi!

Lúc mẹ m.a.n.g t.h.a.i con bảy tám tháng còn phải xuống ruộng làm việc, nó mới ba tháng thì có gì mà kiêu kỳ?

Con gái thành phố người ta còn không kiêu kỳ bằng cái đồ nhà quê như nó.”

“Mẹ căn bản không biết đầu đuôi câu chuyện, đừng có nói bừa!

Tiểu Mỵ trước đó suýt chút nữa phải vào viện đấy...”

Tưởng Bành sợ vợ bị ảnh hưởng, mặt tối sầm lại trực tiếp kéo cha mẹ ra phía sau.

Liễu Tiểu Mỵ làm sao mà bị ảnh hưởng được, cô căn bản là nghe tai này lọt tai kia, chỉ coi như đang xem kịch vui thôi.

Những người xung quanh nhìn cô với ánh mắt đầy đồng cảm.

Người vợ trẻ này cũng không dễ dàng gì, trước đó vừa bị người ta đe dọa bắt nạt, suýt chút nữa thì mất con, khó khăn lắm mới dưỡng được mấy ngày, giờ lại có thêm một bà mẹ chồng ác nghiệt đến chỉ tay năm ngón.

Lúc này, lại có khách quen đến mua mì nước kiềm.

“Chủ quán, cho một suất mì nước kiềm.”

Liễu Tiểu Mỵ đáp một tiếng:

“Dạ có ngay.”

Cô bước tới không vội không vàng trộn mì cho khách.

Trương Phi đứng bên lề đường chứng kiến toàn bộ quá trình, sờ cằm đ-ánh giá Liễu Tiểu Mỵ từ trên xuống dưới.

Ban đầu cảm thấy cô em dâu này nội tâm nhạt nhẽo, phí mất một gương mặt đẹp, nói chuyện với anh ta còn không dám nhìn thẳng, thấp mày thuận mắt khép nép.

Nhưng hôm nay nhìn lại, ăn mặc rạng rỡ, gương mặt xinh đẹp ngẩng cao đầy sức sống, giữa đôi lông mày mang một vẻ phong tình khác biệt, đặc biệt là đôi mắt đào hoa kia thật quyến rũ.

Sao lại có chút đáng yêu thế nhỉ.

Trong đầu Trương Phi thoáng hiện lên một vài ý nghĩ hạ lưu.

Còn phía sau, Tưởng Bành không những không nói thông được cho cha mẹ, mà còn bị cha mẹ mắng cho một trận.

“Mẹ thấy con đúng là không biết trời cao đất dày là gì, đừng quên con làm sao mà đến được đây, nếu không có sự giúp đỡ của anh họ con, con vẫn còn đang lăn lộn ở dưới thị trấn đấy!”

“Thằng Phi là một đứa trẻ tốt, cũng giúp đỡ con nhiều, sao con có thể vong ơn bội nghĩa đối xử với nó như vậy...”

Tưởng Bành nghe lời cha mẹ, lòng nguội lạnh đi một nửa, anh siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm ngắt lời:

“Con mới là con ruột của cha mẹ, cha mẹ không tin con mà lại tin anh ta sao?

Rõ ràng là anh ta cố ý nhắm vào con.”

Cha Tưởng áp căn không tin, trực tiếp khiển trách:

“Mày bớt nói dối đi, thằng Phi lớn hơn mày bao nhiêu tuổi, chững chạc như một người anh lớn, nó có cái gì mà phải nhắm vào mày, chắc chắn là do mày nghịch ngợm chọc giận nó rồi.”

Mẹ Tưởng cũng giúp lời:

“Đó là cháu ruột của mẹ, con mà ngay cả người nhà cũng không tin thì còn có ai đáng tin nữa, đừng có mà bị Liễu Tiểu Mỵ xúi giục rồi sinh ra hiềm khích với người ta, sau này con không định đi lại họ hàng nữa à, nói ra để người ta cười cho thối mũi.”

Lòng Tưởng Bành rơi xuống đáy vực, anh nhếch môi cười lạnh một tiếng:

“Con nói gì cha mẹ cũng không tin, vậy cha mẹ đến đây làm gì, đi mà nhận anh ta làm con trai ấy!”

Chát!

Cha Tưởng giơ tay tát một cái:

“Thằng nghịch t.ử này, chính vì mày không ra gì nên mới gây ra bao nhiêu chuyện cho chúng tao, tao thấy mày cũng là loại không có tiền đồ, bây giờ cút về quê ngay cho tao.”

“Ôi trời, sao ông lại ra tay đ-ánh con như vậy.”

Mẹ Tưởng đối với đứa con út này vẫn khá thương yêu, lập tức kéo người lại, xót xa sờ sờ má con trai:

“Cái thằng ngốc này, cha mẹ đều là vì tốt cho con, sao con lại không hiểu cơ chứ, cứ phải để bị đ-ánh thế này.”

Tưởng Bành ngơ ngác nhìn cha mẹ, gò má đau rát, anh giơ tay gạt tay mẹ ra.

“Con có tiền đồ hay không, không phải do cha mẹ quyết định.”

“Còn nữa, cha mẹ đã chướng mắt con như vậy thì đừng nhìn nữa, sau này bớt đến đây thôi.”

Nói xong, anh không chút lưu tình quay người rời đi, đi thẳng về phía sạp hàng của mình.

“Tưởng Bành!

Thằng ranh con này mày phản rồi, ngay cả lời tao nói cũng không nghe nữa!

Có tin tao đ-ánh gãy chân mày không.”

Cha Tưởng tức đến mặt đỏ gay, định xông lên đ-ánh người, may mà được mẹ Tưởng cản lại.

Trương Phi chú ý tới phía họ, giả vờ giả vịt bước tới, giọng điệu mang theo sự bất lực:

“Haiz, dì ba, dượng ba, hai người đừng giận nữa, thằng Bành chính là cái tính đó, bao nhiêu năm rồi hai người còn không biết sao, cháu đều không chấp nó, hai người cũng đừng chấp nó nữa.”

Hai người nghe xong lời này, trên mặt càng thêm xấu hổ.

“Thằng Phi, những ngày qua làm khó cho cháu rồi.”

“Ôi, người một nhà không nói hai lời, cháu thấy thằng Bành đang lúc nóng giận, chỗ thuê nhà bên này chắc cũng không lớn lắm, dì ba dượng ba, hai người qua chỗ cháu ở đi...”

Chương 593 Cô vợ trẻ bị bỏ lại ở nông thôn 15

Vợ chồng nhà họ Tưởng làm sao dám làm phiền.

Ngay cả cha Tưởng cũng khen ngợi cảm thán:

“Đứa trẻ tốt, chúng ta làm cha mẹ không ở bên cạnh con trai mình, còn phải làm phiền cháu, nói ra thật khiến người ta cười chê, nếu thằng Tưởng Bành kia có được một nửa hiểu chuyện của cháu thì chúng ta cũng không đến mức phải lo lắng thế này.”

Mẹ Tưởng cũng vỗ vỗ lưng cháu trai:

“Thằng Phi, dì ba cảm ơn cháu, em họ cháu hiện tại bị con hồ ly tinh kia làm mờ mắt rồi, đợi dì nói thông suốt rồi, nhất định bắt nó phải xin lỗi cháu.”

Mắt Trương Phi lóe lên, lập tức nhiệt tình nắm tay dì ba nói:

“Dì ba, dì còn khách sáo với cháu làm gì, địa bàn chỗ cháu rộng lắm, cả nhà dì ở cũng không vấn đề gì.”

Cuối cùng anh ta còn hạ thấp giọng, ghé sát tai dì ba nói:

“Dì ba, thằng Bành và hai người mâu thuẫn chẳng phải là vì đứa con dâu này sao, hay là hai người cứ qua chỗ cháu ở trước đi, bên này em họ bận làm ăn, đến lúc đó gọi người qua dạy dỗ từ từ, một đứa đàn bà thì cũng không lật ngược được trời đâu.”

Mẹ Tưởng nghe đến đây có chút động lòng, dù sao lúc Liễu Tiểu Mỵ mới gả vào cửa, đối với bà ta cung kính vô cùng, bà ta càng là rèn giũa khiến cô việc gì cũng biết làm, nấu cơm có thể chăm chút được khẩu vị của cả nhà.

Muốn nói người thay đổi, thì chính là sau khi mang thai, con trai thường xuyên ở bên cạnh chăm sóc, ngược lại bà ta không quản lý mấy, lúc này mới dung túng cho cô đến mức vô pháp vô thiên.

“Thằng Phi, vẫn là cháu hiểu chuyện nhất, có thể cân nhắc đến những điều này giúp dì ba.”

“Ai bảo dì là dì ba ruột của cháu cơ chứ, thôi được rồi, không cần nói mấy lời khách sáo đó nữa, chúng ta đi thôi, vừa hay cháu mời hai người đi ăn một bữa...”

Trương Phi vừa khen vừa dỗ, trực tiếp đưa hai người đi luôn.

Cha mẹ Tưởng vui mừng khôn xiết, lúc đi áp căn không nhìn về phía con trai, một trái một phải nắm tay thằng Phi khen ngợi anh ta ưu tú thế này thế nọ.

Tưởng Bành đang làm việc liếc nhìn qua, trong lòng nói thật là không dễ chịu chút nào.

Rõ ràng là cha mẹ ruột của anh, nhưng lại bị Trương Phi dỗ cho xoay mòng mòng.

Liễu Tiểu Mỵ tai thính, cộng thêm đứng không xa, đã nghe thấy lời của những người đó từ lâu rồi.

Cô nhìn thoáng qua Tưởng Bành đang cúi đầu thất lạc bên cạnh, khóe miệng trễ xuống, trông như một quả mướp đắng nhỏ.

Cô tiện tay cầm miếng dưa hấu, múc một thìa bước tới, đưa đến bên miệng anh.

“Đừng để họ làm ảnh hưởng đến tâm trạng, người yêu anh thì anh hãy báo đáp nghìn lần, người không yêu anh thì cứ trực tiếp từ bỏ là được, chẳng phải còn có em ở bên anh sao.”

Nước mắt Tưởng Bành lập tức trào ra, anh giật phắt cái tạp dề trước ng-ực xuống, đặt chiếc thìa dưa hấu trong tay vợ sang một bên, sau đó tủi thân ôm chầm lấy cô.

“Vợ ơi, vẫn là em đối tốt với anh, họ đều không tin anh, chỉ có em tin anh thôi, hu hu hu...”

Lần này đến lượt Liễu Tiểu Mỵ cạn lời, trong lòng cứ như có một con ch.ó lớn đang phủ phục, đầu còn dụi dụi, rúc vào cổ cô khóc thút thít.

Cái này...

Liễu Tiểu Mỵ nhìn ánh mắt kinh ngạc của người qua đường, khẽ hắng giọng, giơ tay vò vò đầu anh.

“Được rồi, không sao rồi, trên đường đông người thế này, đừng khóc nữa.”

Tưởng Bành vẫn không chịu buông tay, anh thật ra là một người có nội tâm mong manh, đặc biệt là khi bị cha mẹ đ-âm sau lưng như vậy.

“Lúc nãy anh bị cha đ-ánh một cái, mặt anh đau quá...”

Liễu Tiểu Mỵ thở dài, lại bưng mặt anh lên xoa xoa, thuận tiện hôn nhẹ một cái:

“Thế này đã đỡ hơn nhiều chưa, được rồi, mau đứng dậy đi, nếu không ngày mai người ta lại cười cho đấy.”

“Ừm.”

Tưởng Bành lúc này mới đứng dậy, lau lau hốc mắt đỏ hoe, giả vờ thản nhiên đi thắt tạp dề.

Kết quả tình cờ thấy anh trai hàng xóm đang hóng hớt, da đầu anh lập tức tê dại, nhưng vẫn giả bộ trấn định cười một cái.

Đối phương vừa cười vừa giơ ngón tay cái với anh.

Tưởng Bành trấn định gật đầu, bắt đầu bận rộn công việc trên tay.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ không để tâm, nhưng thực chất trong lòng anh đã hối hận rồi.

Biết thế về nhà hãy khóc, lúc đó vợ còn có thể an ủi anh lâu hơn một chút......

Ngày hôm sau,

Tưởng Bành thức dậy từ khi trời còn chưa sáng, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu.

Liễu Tiểu Mỵ thì vẫn còn đang ngủ say sưa.

Anh nhìn gương mặt xinh đẹp của vợ trên giường, làm việc càng thêm hăng hái, không cảm thấy mệt mỏi chút nào.

Trước đây anh cứ như ếch ngồi đáy giếng, chỉ muốn ra ngoài kiếm chút tiền trả nợ, đến lúc đó xây hai gian nhà mới, cùng vợ bình yên sống qua ngày ở dưới thị trấn.

Nhưng qua những ngày rèn luyện này, anh nhận ra rằng, nơi thuộc về họ không nhất định là ở thị trấn, thành phố lớn mới có nhiều cơ hội hơn.

Bày hàng có đủ loại khách hàng, giao tiếp rất rèn luyện con người, hơn nữa mục tiêu của những chủ sạp hàng xung quanh đều là mua nhà lầu ở thành phố, muốn cung cấp cho thế hệ sau một môi trường tốt hơn.

Trước đây không dám nghĩ, là vì kiếm được ít tiền, cảm thấy khoảng cách quá lớn.

Nhưng bây giờ khác rồi, anh đã hỏi qua giá cả, thu nhập của họ cứ tích góp lại, hai năm sau là có thể mua nhà rồi.

Trước đây không có mục tiêu, nhưng hiện tại đã có mục tiêu, đương nhiên là tràn đầy nhiệt huyết.

Bận rộn đến khi mặt trời ló rạng, Tưởng Bành nhẹ tay nhẹ chân lắp ráp đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài bày hàng.

Anh thấy vợ vẫn chưa tỉnh, bèn ghé sát tai cô hôn một cái, nói nhỏ:

“Vợ ơi, anh ra ngoài bày hàng đây, em cứ ngủ thêm một lát nữa đi.”

Liễu Tiểu Mỵ sau khi m.a.n.g t.h.a.i rất hay buồn ngủ, mơ màng ừ một tiếng, xoay người ngủ tiếp.

Tưởng Bành nhìn dáng vẻ ngủ ngây ngô đáng yêu của vợ, gương mặt trắng trẻo như chiếc bánh bao, không kìm được lại lén hôn thêm hai cái, vợ nhìn thế nào cũng thấy thích.

Anh tinh thần đầy đủ ra ngoài bày hàng.

Tuy nhiên, vợ chồng nhà họ Tưởng đã sớm nắm thóp được tình hình ở đây rồi.

Thấy con trai đi ra, cha Tưởng vênh mặt định bước tới.

“Ông đợi đã, ông đừng đi, để bà đi nói với con trai.”

Mẹ Tưởng kéo chồng lại, cha Tưởng mất mặt, bực bội nói:

“Tôi mới là chủ gia đình, cái thằng ranh đó dám không nghe lời tôi, tôi coi như không có đứa con này.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 443: Chương 443 | MonkeyD