[xuyên Nhanh Thập Niên] Diệp Tô Tô Nghịch Chuyển Càn Khôn - Chương 92
Cập nhật lúc: 11/04/2026 10:11
“Nhà lầu có diện tích không đều nhau, d.a.o động từ 60 đến 80 mét vuông, đa số là căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một vệ sinh và còn có cả ban công.”
Cái lợi là nhà lầu có hệ thống sưởi bằng lò sưởi hơi, mùa đông không cần phải nhóm lò than để sưởi ấm.
So với những phòng đơn có giá thuê chỉ ba, bốn đồng, thì tiền thuê nhà ở đây cao hơn gấp mấy lần.
Ví dụ như một căn hộ 60 mét vuông đang để trống ở tầng 3, tiền thuê một tháng là 20 đồng, còn những căn hộ cán bộ lớn hơn một chút, có căn một tháng đòi tới 30 đồng.
Ở đây có vài căn đang để trống, nhưng vì giá quá đắt nên mãi vẫn không thuê được.
Dẫu sao thì tiền lương của công nhân bình thường trong nhà máy cũng chỉ khoảng ba mươi, bốn mươi đồng, ai mà nỡ bỏ ra cả tháng lương chỉ để thuê một chỗ ở.
Diệp Tô Tô ưng ý căn hộ 60 mét vuông ở tầng 3, leo cầu thang cũng không mệt, hơn nữa trong nhà rất sáng sủa, các phòng đều có cửa sổ đón ánh sáng, từ ban công có thể nhìn thấy sân vận động của trường học, trước cửa sổ không có vật che chắn, tầm nhìn tổng thể rất tốt.
Chủ nhà vừa được phân nhà xong thì đã bị điều chuyển công tác, hầu như chưa có người ở, căn nhà sạch sẽ sáng sủa, ngoài những món đồ gỗ đi kèm nhà mới thì không có đồ đạc gì khác, chỉ cần quét dọn đơn giản là có thể dọn vào ở ngay.
Diệp Tô Tô nhờ người giúp liên lạc với chủ nhà, muốn thương lượng về việc thuê phòng.
20 đồng nằm trong phạm vi chịu đựng của cô, nhưng tiết kiệm được chút nào hay chút nấy, dù sao công việc cô tìm được lương cũng chỉ có 35 đồng, thuê căn nhà 20 đồng đúng là có hơi xa xỉ.
Cậu thanh niên chỉ nghĩ là chị dâu muốn cho các con điều kiện tốt hơn nên cũng không nói gì nhiều.
Chủ nhà đến, cậu thanh niên còn giúp nói vài câu xem có thể bớt chút tiền không.
Nghe tin đối phương là vợ quân nhân, hơn nữa chồng đã mất, một mình nuôi hai đứa nhỏ.
Căn nhà để trống nửa năm nay không thuê được, chủ nhà vốn định nói một tháng lấy 18 đồng là được rồi.
Nhưng nhìn thấy cảnh mẹ góa con côi không dễ dàng gì, chủ nhà nghiến răng hạ xuống mức thấp nhất là 16 đồng một tháng, thấp hơn nữa thì không được.
Diệp Tô Tô dứt khoát chốt luôn.
Hai bên ký hợp đồng thuê nhà, vậy là việc thuê nhà đã xong xuôi.
Chương 122 Mẹ ruột phản diện thập niên 80 (15)
Cầm được chìa khóa nhà trong tay, Diệp Tô Tô mở cửa sổ cho thoáng khí trước, dù sao cũng để trống nửa năm rồi, cần phải hong khô một chút.
Cậu thanh niên còn mượn cây chổi của hàng xóm, giúp ba mẹ con Diệp Tô Tô cùng nhau quét dọn.
Căn nhà tổng thể rất sạch sẽ, chỉ cần lau qua lớp bụi là được.
Dọn dẹp xong thời gian vẫn còn sớm, Diệp Tô Tô để cảm ơn người anh em nhiệt tình này, đặc biệt mời cậu ra ngoài ăn một bữa cơm.
Cậu thanh niên tuy từ chối nhưng vẫn bị Diệp Tô Tô cứng rắn kéo vào quán cơm, ăn xong cậu còn thấy hơi ngại, tiện đường ghé vào cửa hàng cung ứng mua ít trái cây cho bọn trẻ.
“Chị dâu, trước kia em cũng ở trong quân đội, nhưng đầu năm nay chuyển ngành về làm cảnh vệ cho lãnh đạo, em ở đại viện cán bộ khu Tây trong huyện, sau này chị có gặp khó khăn gì cứ đến đó tìm em, lúc nào rảnh em cũng sẽ qua thăm mọi người..."
Cậu thanh niên này năm nay mới 22 tuổi, tên là Quan Tấn, tính tình cởi mở hoạt bát và rất nhiệt tình.
Diệp Tô Tô nghe mà thấy rất cảm động:
“Được, chị cảm ơn em."
Quan Tấn đưa ba mẹ con về khách sạn, vốn định giúp chuyển đồ, nhưng Diệp Tô Tô giải thích là không có đồ đạc gì nhiều, chỉ có một cái túi vải nhỏ, cậu mới đạp xe rời đi.
Quan Tấn về đến đơn vị liền gọi điện báo cáo cho lãnh đạo tổ chức, kể lại việc sắp xếp cho vợ quân nhân.
Sau đó nghĩ đoạn, cậu lại gọi cho Đoàn trưởng Triệu một cuộc điện thoại, giải thích rằng chị dâu sợ làm phiền người nhà nên đã tự thuê nhà ở bên ngoài rồi.
Ở đầu dây bên kia, Đoàn trưởng Triệu nhận được điện thoại cũng không truy hỏi gì thêm, chỉ nói sắp xếp ổn thỏa là tốt rồi, coi như cũng có lời ăn tiếng nói với người đồng đội đã khuất.
Mà ở bên phía nhà họ Triệu, bà Triệu đang nén một bụng lửa giận.
Ba mẹ con kia đi mà chẳng chào hỏi lấy một câu, vứt lại một tờ giấy trên bàn thì coi là cái gì chứ, coi nhà bà là nơi nào cơ chứ!
Trông thấy đã buổi chiều rồi mà vẫn chưa thấy về, bà bực bội đi ra bốt điện thoại công cộng bên ngoài, gọi điện cho Quan Tấn để phàn nàn.
“Tiểu Quan à, cháu xem xem đó là loại người gì, còn có coi con trai đoàn trưởng của ta ra gì không, thật sự coi nhà ta là quán trọ chắc, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi..."
Quan Tấn nghe mà đầu óc mơ hồ, chỉ đành nói giúp Diệp Tô Tô vài câu, cho biết tổ chức đã sắp xếp công việc và cô ấy cũng đã tìm được chỗ ở rồi.
Nghe thấy những lời này, bà Triệu càng thêm tức giận.
Hèn gì không thèm coi bà ra gì nữa, hóa ra là đủ lông đủ cánh rồi nên bay mất rồi!
Bà Triệu tức hầm hầm cúp máy....
Cùng lúc đó,
Diệp Tô Tô đang đưa hai đứa trẻ đi mua sắm rầm rộ.
Dù sao trong nhà ngoài đồ gỗ ra thì chẳng có đồ dùng sinh hoạt nào khác.
Ba mẹ con mua một hồi lâu, cũng may Diệp Tô Tô lén lút nhét bớt vào không gian, nếu không thì thật sự không mang về nổi.
Trở về nhà mới,
Hai đứa nhỏ cũng rất hào hứng và vui vẻ, giúp mẹ cùng nhau bày biện, dọn dẹp nhà cửa.
Căn nhà có hai phòng ngủ một phòng khách, Diệp Tô Tô không quen ngủ chung với người khác, vả lại đôi khi cô còn phải ra vào không gian nên cô tự ở một phòng.
Hai đứa trẻ ở phòng còn lại.
Trong phòng của hai đứa nhỏ có hai chiếc giường đơn ghép thành một chiếc giường đôi.
Diệp Tô Tô tiện tay tách chúng ra, mỗi đứa một chiếc giường ở hai bên, chính giữa ngăn cách bằng một cái bàn học.
Cô vốn định treo thêm một tấm rèm, nhưng Nhị Nha không chịu, nói con muốn nói chuyện với anh trai, ngăn rèm lại thì không nhìn thấy người nữa.
Diệp Tô Tô đành thôi, đứa lớn mới 6 tuổi, đứa nhỏ mới hơn 4 tuổi, cũng chưa cần quá khắt khe chuyện đó.
Hai đứa trẻ lần đầu tiên có chiếc giường thuộc về riêng mình, mẹ đã thay cho chúng bộ chăn ga gối đệm sạch sẽ tinh tươm, sợ muỗi đốt chúng nên còn treo cả màn tuyn.
Hai đứa nhỏ rất vui.
Cái nhà này thật tốt, chỉ có mẹ và tụi nhỏ, không còn phải sợ ông bà nội mắng mỏ, cũng không cần phải cho gà ăn, cắt cỏ lợn, quét sân hay giặt quần áo bẩn nữa.
Ngày đầu tiên đến nhà mới, bọn trẻ rất vui vẻ và phấn khích, giúp mẹ nấu cơm, ba mẹ con cùng nhau tắm rửa.
Cuối cùng Diệp Tô Tô còn đưa hai đứa vào phòng, kể chuyện cho chúng nghe để đi vào giấc ngủ.
Hai đứa trẻ từ trước đến nay chưa từng được nghe kể chuyện, càng nghe càng thấy tinh thần hăng hái, mắt sáng rực lên.
Nhị Nha giống như một vạn câu hỏi vì sao, thỉnh thoảng lại hỏi tại sao, cái đó là cái gì.
Diệp Tô Tô cũng kiên nhẫn giải đáp cho con.
Cô kể ròng rã suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, cuối cùng, mắt hai đứa nhỏ mới lim dim muốn nhắm lại.
Diệp Tô Tô đứng dậy vỗ về từng đứa một lúc, cả hai đều đã ngủ say.
Cô vươn vai một cái, bước xuống đất đi về phòng mình.
Ở bên cạnh hai bạn nhỏ thật sự rất được chữa lành.
Thời đại này lại không có điện thoại di động, bảy tám giờ tối cô căn bản là không ngủ được, kể chuyện coi như là để g-iết thời gian.
Diệp Tô Tô trở về phòng, trước tiên vào không gian tắm rửa, tiện thể uống nốt nửa viên đan phục hồi đã bẻ ra từ trước.
Chẳng mấy chốc trên da lại toát ra một lớp màng bùn mỏng, không còn bẩn và hôi như mấy lần trước, lần này mùi vị đã rất nhạt rồi.
Giống như một lớp ghét được kỳ ra vậy.
Diệp Tô Tô tắm rửa sạch sẽ, quấn một chiếc khăn tắm đi ra liền đứng lên cân, cân nặng hiển thị 139 cân (khoảng 69.5kg).
Cô vui mừng khôn xiết, vừa ngân nga hát vừa đi đắp mặt nạ dưỡng da.
Trong gương, khuôn mặt to tròn ban đầu của cô đã có những đường nét rõ ràng, lộ ra ngũ quan vốn dĩ thanh tú.
Nguyên chủ chỉ cao 1m6, trước kia mang theo đống thịt đó trông thật nặng nề và thô kệch.
Hiện tại giảm xuống còn 139 cân, không còn thuộc diện người b-éo nổi bật giữa đám đông nữa, ít nhất nhìn cũng là vóc dáng bình thường.
Đôi má phúng phính đầy đặn, tình trạng phù nề trước đó cũng biến mất hoàn toàn, lúc này ngũ quan đã rõ ràng và tươi sáng.
Bờ vai không còn thô nữa, tấm lưng đã mỏng đi một tấc, m-ỡ th-ừa trên bụng hầu như không còn bao nhiêu.
Diệp Tô Tô kiên trì dưỡng da mỗi ngày, cộng thêm sự nuôi dưỡng từ trong ra ngoài của đan phục hồi, làn da của cô trở nên trắng trẻo mịn màng, khi mỉm cười lộ hàm răng trắng, trông rất dịu dàng.
Hôm nay khi đi mua sắm, Diệp Tô Tô đã cố tình mua hai bộ quần áo kích cỡ nhỏ hơn một chút, hiện tại mặc vào chắc là vừa vặn.
Cô ném quần áo mới vào máy giặt, giặt xong sấy khô là có thể mặc được, nhân tiện cũng thay một bộ nội y sạch sẽ.
Toàn bộ quần áo cũ trước đây, từ trong ra ngoài cô đều vứt bỏ hết, vì cũng chẳng dùng đến nữa....
Ngày hôm sau,
Diệp Tô Tô dẫn hai đứa trẻ đến nhà máy báo danh trước, tiện thể hỏi thăm chuyện đi học.
Lãnh đạo nhà máy rất nhân đạo, viết cho cô một tờ giấy giới thiệu, đóng dấu vào, bảo Diệp Tô Tô cầm đến nhà trẻ và trường tiểu học là có thể làm thủ tục.
Diệp Tô Tô nói lời cảm ơn, sau đó lại đến phố phường để hỏi về việc nhập hộ khẩu.
Vì Diệp Tô Tô là nhân viên của nhà máy, thuộc diện công nhân có việc làm nên hộ khẩu có thể treo vào nhà máy để nhập tịch.
Thủ tục làm rất nhanh, Diệp Tô Tô nhân cơ hội này cũng làm hộ khẩu cho hai đứa trẻ luôn.
Hai đứa nhỏ từ lúc sinh ra đến giờ vẫn chưa có hộ khẩu.
Sắp đi học đến nơi rồi, không có hộ khẩu là không được.
Không chỉ đổi sang họ mẹ, mà cô còn đổi tên cho hai đứa nhỏ.
Anh trai tên là Diệp Như Phong, em gái tên là Diệp U Nhiên.
Tên như ý nghĩa, chỉ mong chúng có thể trưởng thành một cách tự do và vui vẻ.
Hai đứa nhỏ vô cùng thích cái tên mới của mình.
Diệp Tô Tô đưa hai đứa báo danh xong liền dẫn đi mua cặp sách và văn phòng phẩm mới.
Em gái U Nhiên mới hơn 4 tuổi, chỉ có thể học nhà trẻ.
Anh trai Như Phong đã 6 tuổi, nhưng sắp tới sinh nhật 7 tuổi rồi, cậu bé chủ động nói muốn học tiểu học nên vào thẳng lớp một luôn.
Nguyên chủ là người biết chữ, lúc nhỏ cũng thường dạy hai anh em nhận mặt chữ, hai đứa tuy còn nhỏ nhưng không phải mù chữ, những chữ đơn giản đều biết đọc, anh trai thậm chí còn tính toán rất giỏi.
Hai đứa trẻ bắt đầu đi học, Diệp Tô Tô cũng chính thức đi làm.
Công việc chia cơm ở nhà ăn không đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu, chỉ cần cầm nổi chiếc muỗng sắt là được, giờ cao điểm cũng chỉ có khoảng một tiếng đồng hồ ăn cơm, bình thường vẫn rất nhàn rỗi.
Mẫu giáo và tiểu học đều là sáng đưa đi, chiều mới đón.
Buổi trưa ăn cơm và ngủ đều ở trường.
Hai đứa trẻ vừa tan học là đến nhà ăn tìm mẹ, ba mẹ con ăn cơm xong mới về nhà, đỡ phải về nhà nổi lửa nấu nướng.
Cuộc sống của gia đình ba người cũng coi là thong thả, dễ chịu.
Chương 123 Mẹ ruột phản diện thập niên 80 (16)
Ở dưới quê,
Hai thân già đuổi được ba mẹ con đi thì coi như cũng yên tâm được phần nào.
Nhưng ngay sau đó phải đối mặt với cảnh không một xu dính túi, lương thực vơi dần theo từng ngày, hai ông bà lo lắng không biết mùa đông này làm sao mà vượt qua nổi.
Hai ông bà cũng có mang đồ đến nhà con trai cả nói lời ngon tiếng ngọt, bảo là hễ tìm thấy con nhỏ Tiểu Mai ch-ết tiệt kia nhất định sẽ bắt nó bù đắp lại tiền bạc.
Nhưng vợ chồng con trai cả đối xử với họ rất lạnh nhạt, thậm chí còn tuyên bố sau này họ đừng đến đây nữa.
Hai ông bà lại đi tìm các cháu nội lớn, đáng tiếc là hai đứa cháu trực tiếp mắng họ là lũ già sắp ch-ết, xô đẩy đuổi họ cút đi.
