Xuyên Nhanh: Thỏ Nhỏ Luôn Bị Phản Diện Truy Đuổi - Chương 247: Chờ Đợi
Cập nhật lúc: 14/01/2026 06:16
Hắn buồn cười lau mặt: "Thỏ con, chân chạy nhanh thật."
Một ngày nọ, Tang Ngư thật sự nhịn không được, chạy tới căn cứ nghiên cứu hỏi Tiền Lâm: "Thật sự không thể giúp hắn cai cái này sao?"
Cố Trầm Tích gặm lòng bàn tay nàng thì cũng thôi đi, hắn còn nghiên cứu ra cách dùng dị năng của nàng, toàn làm mấy chuyện không biết xấu hổ.
Tiền Lâm vẻ mặt bất đắc dĩ: "Cái này vốn dĩ đâu có tính gây nghiện, là do chính ngài ấy thích mới..."
Tang Ngư bị hắn nói đến đỏ mặt, hậm hực rời đi.
Không quá mấy năm, Nam Bắc không còn phân chia, tất cả nhân loại đều chuyển biến thành Tân nhân loại, t.a.i n.ạ.n kia dần dần qua đi, mọi người đều hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn.
Mà Tang Ngư ở lần thứ không biết bao nhiêu bị Cố Trầm Tích bắt về trói trên giường, rốt cuộc nổi giận.
Nàng múa may đôi tay bị cành cây trói vào đầu giường: "Tất Thiên Thành! Tên hỗn đản này!"
Cố Trầm Tích gãi gãi hõm eo nàng, sau khi đuôi mắt nàng đỏ lên liên tục xin tha, mới cười nói: "Rốt cuộc không diễn nữa?"
Đồ ngốc, một chút chuyện đều giấu không được.
Lúc mới trở về, mỗi ngày đều nhìn chằm chằm mặt hắn.
Cái bộ dáng muốn nói lại thôi kia rất khó để hắn không chú ý tới.
Tang Ngư khụt khịt, giọng nói ủy khuất: "Anh làm gì cứ bắt nạt em?"
Cố Trầm Tích không trả lời nàng, chỉ là động tác thô bạo đến hận không thể đem nàng khảm vào trong lòng n.g.ự.c.
Hệ thống thế giới.
Tang Ngư vừa thoát ly ra, lập tức chạy như bay về phòng mình.
"0521! 0521!" Nàng lén lút ngồi xổm ở cửa sổ căn phòng đơn sơ của mình nhìn chằm chằm tình huống bên ngoài, gọi 0521 đã mất tích suốt một thế giới.
0521 lập tức nhảy ra: "Ở đâu ở đâu, ký chủ!"
Tang Ngư lật xem vòng tay trên tay: "Xong rồi, cái này là thật sự bị quấn lên rồi."
0521 giống như không hiểu nàng nói gì, rất nghi hoặc: "Cái gì quấn lên? Ký chủ cô nói cái gì thế? Cái này không phải đạo cụ cộng thêm tích phân chúng ta đạt được trước đó sao?"
Tang Ngư lắc lắc cái thể ảo của nó: "Ngươi tỉnh táo lại đi, này rõ ràng chính là liên kết giữa ta và hắn a!"
0521 càng nghe càng hồ đồ: "Liên kết gì? Ký chủ cô có phải bị nhiễm virus gì không?"
Ông nói gà bà nói vịt, hai người đi đến trung tâm kiểm tra hệ thống.
Sau khi đi ra, 0521 ngữ khí hiểu rõ: "Cô xem, tôi đã nói là do cô áp lực quá lớn mà."
Tang Ngư hốt hoảng đi ra: "Phải, phải không?"
Sao nàng lại nhớ rõ, nàng trước đó dùng thứ này kéo lại Tất Thiên Thành, còn bị hắn theo tới trong thế giới kia.
Hơn nữa, bộ dáng của 0521 sao lại giống như hoàn toàn không nhớ gì về chuyện của Tất Thiên Thành vậy.
Nhìn ánh mắt Tang Ngư càng ngày càng kỳ quái, 0521 từ ái cọ cọ nàng:
"Được rồi ~ ký chủ, lần này cầm được hơn một vạn tích phân, cô cũng là một ký chủ trưởng thành rồi! Chúng ta đi ăn mừng cho đàng hoàng nào!"
Quyết định tạm thời ấn chuyện này xuống không nhắc tới, tự mình chậm rãi điều tra, Tang Ngư đi theo 0521 tiêu sái rời đi.
Tất Thiên Thành đứng ở góc xa xa, nhìn nàng rời đi.
001 theo ánh mắt hắn nhìn lại: "Không đi theo chào hỏi một cái sao?"
Trước đó rõ ràng đều rất sốt ruột muốn bắt được người ta, thật sự thấy mặt rồi lại không qua đó.
"Thôi." Tất Thiên Thành nhìn bóng dáng nhảy nhót kia, ánh mắt ôn nhu, "Cô ấy sợ ta."
001 trầm mặc một thoáng, hỏi hắn: "Vậy ngài muốn từ bỏ sao?"
Tất Thiên Thành cạn lời nhìn nó một cái: "Ngươi cảm thấy trong từ điển của ta có hai chữ này sao?"
Theo hắn lâu như vậy, hỏi câu gì không có não thế này.
001 cười cười, cũng phải, ký chủ của nó từ trước đến nay muốn cái gì thì dùng hết thủ đoạn cũng phải đoạt được.
Mà hắn cũng xác thật đều có thể làm được.
Vì thế 001 tò mò hỏi hắn: "Vậy ngài định làm thế nào?"
Tất Thiên Thành sờ sờ vòng cổ của mình: "Chờ."
Hắn nhìn Tang Ngư biến mất khỏi tầm mắt mình: "Chờ đến khi cô ấy trưởng thành, chờ đến khi cô ấy yêu ta, chờ đến khi trong sự tự do của cô ấy có vị trí của ta."
001 nghi hoặc, nghe có vẻ không giống tác phong của hắn lắm.
Tất Thiên Thành hạ thấp đuôi lông mày, ngữ khí nhất định phải có được: "Chờ đến khi cô ấy ở mỗi một thế giới đều yêu ta."
.
Huyền Chân Đại Lục, trong một khu rừng rậm.
Tang Ngư hì hục khiêng một túi lớn đặc sản Hồ tộc đi về phía trước.
Nàng thở hồng hộc dùng giọng nói nãi thanh nãi khí hỏi 0521: "Cái này phải đi tới khi nào oa?"
Rừng cây rậm rạp che khuất đại bộ phận ánh nắng, Tang Ngư chỉ có thân thể cỡ năm sáu tuổi, chân thấp chân cao đi trong rừng, rất là tốn sức.
0521 quả thực bị hình thái này của nàng làm cho tan chảy, tim đều mềm nhũn:
[Ngoan nào, đi về phía Bắc thêm hai km nữa là thấy đường cái, đến lúc đó tìm người cho đi nhờ một đoạn là đến thành Vân U rồi.]
Tang Ngư đặt mạnh cái bọc trên vai xuống đất, đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống: "Mấy cái ngọc thạch này nặng quá đi, ta nghỉ một lát."
0521 thấy động tác thô bạo của nàng, vội vàng dặn dò: [Ái chà! Cẩn thận cái đuôi của cô!]
Hiện tại xung quanh không có ai, để thoải mái, nàng đều giữ nguyên hình thái nửa người nửa yêu, đuôi và tai đều lộ ra ngoài.
