Xuyên Nhanh: Thỏ Nhỏ Luôn Bị Phản Diện Truy Đuổi - Chương 345: Vả Mặt Lâm Gia
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:15
Chung An vừa thấy ánh mắt bà ta liền biết bà ta đang nghĩ cái gì, ông cười cười: “Tiểu Tình à, trên thiệp mời của chú nhưng không có tên cháu, chỉ có chú cùng vị dì này thôi. Làm người a, vẫn là không nên nói dối thì tốt hơn.”
Lâm phụ hừ lạnh một tiếng: “Lão Chung, ông sợ không phải cũng bị Phó gia mua chuộc rồi đi, nhanh như vậy liền muốn cùng chúng tôi phủi sạch quan hệ?”
Chung An bị chọc phá tâm tư sắc mặt không vui: “Lão Lâm a, người vẫn là phải chịu già, Hữu Trạch nếu không tới, các người cũng đừng hạt trộn lẫn vào làm gì.”
Nói xong ông cũng chẳng thèm để ý đến hai người kia nữa, mang theo bạn nữ đưa ra thiệp mời liền đi vào.
“Cái loại người gì vậy chứ!” Lâm Ngữ Tình xách váy đuổi theo hai bước nhưng bị ngăn lại.
Lâm phụ thật sự chịu không nổi ánh mắt đ.á.n.h giá của những người ở cửa, ngữ khí không tốt: “Ngữ Tình, chúng ta đi!”
“Ba!” Lâm Ngữ Tình lại chạy nhanh tiến lên giữ c.h.ặ.t ông ta.
Hôm nay là yến hội của Phó gia, đám chị em bình thường chơi thân đều tới, nếu cô ta không vào được, chẳng phải sẽ bị người ta chê cười c.h.ế.t sao.
Mắt thấy người xem náo nhiệt ở cửa càng ngày càng nhiều, lão quản gia kịp thời xuất hiện.
Ông ta nhưng thật ra không nhanh không chậm: “Nguyên lai là hai vị, Lâm công t.ử cùng lệnh phu nhân hôm nay không tới sao?”
Lâm phụ trong lòng có khí, ngữ khí không tốt: “Không tới! Nó hôm nay không thoải mái! Vợ tôi ở nhà chăm sóc nó.”
Lão quản gia hơi hơi gật gật đầu như suy tư gì đó: “Kia thật đúng là không khéo.”
Trên mặt ông ta đều là vẻ áy náy: “Xin lỗi, này thật đúng là ngoài ý muốn, bọn họ chỉ là làm hết phận sự công tác mà thôi, thỉnh cầu ngài đừng trách cứ.”
Lão quản gia vươn tay về phía trong, làm ra tư thái mời: “Mời ngài vào trong, hôm nay là tôi tiếp đón không chu toàn.”
Lửa giận của Lâm phụ dưới tư thái khiêm tốn hữu lễ như vậy của ông ta liền tan biến, nhân viên tạp vụ vừa rồi làm khó dễ bọn họ cũng rất có nhãn lực mà lui ra.
Ông ta chỉnh lại cà vạt, làm ra bộ dáng bao dung: “Người trẻ tuổi về sau làm việc nhìn người phải cẩn thận, đừng không chú ý liền đắc tội người không nên đắc tội.”
Lâm Ngữ Tình kéo tay ông ta, trước khi đi vào còn hừ một tiếng với nhân viên tạp vụ.
Nhân viên tạp vụ từ đầu tới cuối đều mặt mang mỉm cười, thập phần có lễ phép.
Lão quản gia vỗ vỗ vai hắn: “Hôm nay vất vả cho cậu rồi, quay đầu lại Tiên sinh sẽ không bạc đãi cậu.”
Rốt cuộc cũng vào được nơi tổ chức yến hội, Lâm Ngữ Tình quả thực bị sự xa hoa lãng phí cùng lộng lẫy bên trong làm cho lóa mắt.
Nhà cũ của Phó gia là một trang viên nằm cạnh hồ, mảng lớn cây xanh cùng t.h.ả.m cỏ, từ sảnh yến hội nhìn ra là có thể thấy được.
Vì yến hội, bọn họ bố trí trang hoàng cực kỳ xa hoa, trải dài từ bộ phận sảnh yến hội ba tầng lầu ra tới tận bên hồ.
Trên cỏ, những ngọn đèn dầu giống như tinh quang rải rác trong đó, trên mặt hồ còn thả mấy chiếc thuyền nhỏ có thể chở được mười mấy người đang dập dềnh trôi.
Sợ thời tiết bên ngoài ảnh hưởng đến khách khứa, bọn họ còn lâm thời dựng một cái vòm kính khổng lồ ở phía trên. Trên mặt kính không biết đã thêm công nghệ cao gì, từng đạo sao băng thường thường xẹt qua, rất là lãng mạn.
Nguyên bản cảm thấy nhà mình đã rất có tiền, Lâm Ngữ Tình nhìn đến tình cảnh này liền cảm thấy hoàn toàn không đủ để so sánh.
Tiệc tối còn chưa bắt đầu, việc chủ nhân Phó Thịnh Diệc không xuất hiện đảo cũng không ảnh hưởng đến không khí náo nhiệt nơi này. Người thông minh đều biết đây là một trường hợp xã giao thương nghiệp cực tốt.
Lâm Ngữ Tình không hiểu chuyện công ty, sau khi vào liền tách khỏi Lâm phụ, cô ta đi tìm đám tiểu tỷ muội quen thuộc của mình.
“Các cậu nghe nói chưa, người cầm quyền gia tộc Cassimo đêm nay sẽ mang thiên kim của mình tới tham dự yến hội đấy.”
“Tớ vừa mới nhìn thấy từ xa! Cô nương kia cực kỳ xinh đẹp, siêu cấp có khí chất, nếu tớ không phải con gái, tớ đều muốn cưới cô ấy!”
“Thôi đi cô nương, cái loại gia đình như chúng ta ở chỗ người ta nào có xếp được vào hàng ngũ gì.”
“Cậu nói xem Phó gia này cũng thật đủ thực lực, ngay cả người của gia tộc Cassimo đều quen biết.”
“Suỵt, tớ nghe nói a, Phó gia ở bên ngoài chính là có ——”
Lâm Ngữ Tình mắt sắc nhìn thấy mấy người quen, nhiệt tình gọi các nàng: “Tư Tư, Tiểu Hoan, hóa ra các cậu ở chỗ này.”
Vạn Tư Tư cùng Mạc Tiểu Hoan bị gọi tên liền cứng đờ, các nàng không nghĩ tới, trốn ở cái góc này rồi mà vẫn có thể bị Lâm Ngữ Tình phát hiện.
Tiếng nghị luận vừa rồi ngừng lại, mấy người khác dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía Vạn Tư Tư cùng Mạc Tiểu Hoan.
Qua tối hôm qua, giới thượng lưu thành phố A ai mà không biết Lâm gia bị Phó gia ghét bỏ, lúc này mà đi gần với bọn họ cũng không phải là chuyện tốt.
Lâm Ngữ Tình mẫn cảm phát hiện các nàng dừng lại: “Các cậu đang nói cái gì thế?”
Vạn Tư Tư cười gượng một tiếng: “Ngữ Tình a, mẹ tớ vừa gọi tớ đâu, tớ đi trước nhé.”
“Tớ cũng vậy.”
“Tớ cũng thế.”
Mấy người còn chưa thật sự rời đi, đám đông chung quanh liền sôi nổi từ bãi cỏ hướng về phía sảnh yến hội đi đến.
“Người cầm quyền gia tộc Cassimo - Freya tới rồi!”
Nghe thấy mọi người xung quanh nói, mấy cô gái cũng bất chấp chuyện với Lâm Ngữ Tình, vội vàng chạy đến sảnh yến hội để kiến thức một chút Freya bản nhân.
