Xuyên Nhanh: Thỏ Nhỏ Luôn Bị Phản Diện Truy Đuổi - Chương 391: Lâu Đài Cổ & Bóng Ma Bí Ẩn
Cập nhật lúc: 14/01/2026 19:02
A Nhạc còn đang lải nhải dặn dò bọn họ những việc cần chú ý đêm nay, Tang Ngư lại thoáng nhìn thấy qua khe hở rèm cửa lầu hai, giống như có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nàng.
Nàng ngẩn người, dùng tay chỉ vào khối bóng đen kia: "Tổ trưởng, chỗ đó, có phải có người hay không a..."
A Nhạc sửng sốt một chút, hai tay vỗ một cái: "Đúng! Chính là như vậy! Cái ta muốn chính là hiệu quả tiết mục này! Các cậu đều học tập trợ lý của chúng ta đi, nghe hiểu không?"
Hắn nhịn không được nhìn Tang Ngư thêm hai lần, khuôn mặt nhỏ nhắn này của cô nương làm streamer khẳng định sẽ hot, thế mà cứ phải đi theo bọn họ thám hiểm làm loại công việc cực nhọc này, cũng không biết đang nghĩ cái gì.
Mọi người sôi nổi phụ họa, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Tang Ngư lại có chút trắng bệch.
Nàng nhìn thấy rõ ràng, kia rõ ràng chính là một người, còn làm mấy cái khẩu hình giống như đang nói gì đó với nàng.
Nhưng nàng nhớ rõ A Nhạc nói nơi này rõ ràng là một tòa lâu đài hoang phế trăm năm, bởi vì từng có rất nhiều lần nháo quỷ, vị trí địa lý lại kém, cho nên không có chủ đầu tư nào nguyện ý mua.
A Nhạc vỗ vỗ tay, kéo lại sự chú ý của bọn họ: "Được rồi, đêm nay mọi người đều nỗ lực, tranh thủ một lần thành công!"
Đây là công việc chính thức đầu tiên Tang Ngư tìm được sau khi rời khỏi nhà, nàng cũng không dám cản trở, chỉ có thể căng da đầu nghe A Nhạc hô: "Ba, hai, một! Bắt đầu!"
"Cả nhà ơi, đêm nay A Nhạc bắt đầu livestream thám hiểm rồi, các bạn nhỏ có hứng thú có thể vào phòng livestream của các thành viên tổ ta xem nhé..."
"Cả nhà ấn theo dõi đi nào, hiện tại chúng ta sẽ mở ra tòa lâu đài cổ bí ẩn từng nháo quỷ và có hơn mười đội thám hiểm bỏ mạng này ——"
"Trong truyền thuyết, chủ nhân lâu đài cổ sau khi người vợ yêu dấu bị quân phản loạn g.i.ế.c c.h.ế.t, đau đớn muốn c.h.ế.t, đã đem t.h.i t.h.ể nàng giam cầm tại đây, để thê t.ử của hắn đời đời kiếp kiếp đều có thể tìm trở về."
Tang Ngư nghe A Nhạc kể sinh động như thật, chính mình đều hối hận khi tới nơi này.
"Kẽo kẹt ——"
Cửa lớn lâu đài cổ bị dùng sức đẩy ra, cánh cửa lâu năm thiếu tu sửa cọ xát trên mặt đất phát ra âm thanh rất dày nặng.
Không khí nặng nề rốt cuộc cũng lưu động, dường như phát ra tiếng thở dài cổ xưa ——
Nhân loại.
Nhân loại xinh đẹp.
Thật xinh đẹp.
Ở lại, bồi ta.
A Nhạc sửng sốt một chút: "Các cậu, có nghe thấy tiếng gì không?"
Lý Khải Phàm thoáng nhìn người bên cạnh sắc mặt trắng bệch, chủ động nhích lại gần: "Tôi không chú ý, chắc là tiếng gió đi."
Tang Ngư hít sâu một hơi, tự cổ vũ bản thân trong lòng, không sao đâu, nàng chỉ là trợ lý, chỉ cần đi theo streamer là được rồi.
Tốt xấu gì cũng là hai người, Lý Khải Phàm vẫn là một người cao to, không sợ.
Loại tiết mục này bất quá chỉ là làm màu thôi, sao có thể thực sự có quỷ.
A Nhạc dựa theo kế hoạch tiếp đón mọi người: "Được rồi, từ giờ trở đi, chúng ta tách ra hành động, hai giờ sau, chúng ta tập hợp ở trung đình tòa nhà thứ nhất."
Lâu đài cổ này chiếm diện tích rất rộng, trừ bỏ khu sinh hoạt chủ yếu còn có khu vui chơi, khu lâm viên, bọn họ thật muốn đi hết từng tấc đất thì phải mất một hai ngày.
Cho nên công ty mới phái toàn bộ tổ người bọn họ đi.
Sau khi tách khỏi A Nhạc, nguồn sáng xung quanh chỉ còn lại đèn pin trên tay Lý Khải Phàm.
Tang Ngư cố gắng đến gần Lý Khải Phàm trong phạm vi không lọt vào ống kính, sau lưng nàng đeo ba lô, trên tay còn cầm một ít công cụ thám hiểm.
Lý Khải Phàm đưa cho nàng một ánh mắt cổ vũ, liền bắt đầu tương tác với người xem: "Hiện tại, chúng ta đi tới nơi nổi tiếng nhất của lâu đài cổ này, hành lang dài 10 mét..."
Có người thêm can đảm, Tang Ngư liền bắt đầu quan sát chung quanh.
Tòa lâu đài cổ này xây cất thật sự kỳ quái, vào cửa đại sảnh đặt một cái bàn tròn, một trái một phải hai cái cầu thang xoắn ốc kiểu La Mã, ở giữa là năm cái cổng vòm hình tròn, thông hướng những nơi khác nhau.
Nàng nhỏ giọng lầm bầm: "Không biết người xây cất cái này lúc trước nghĩ thế nào, chút nào cũng không giống nhà ở a, cảm giác càng giống mê cung."
Cái gọi là hành lang dài 10 mét, hai bên vách tường cứ cách vài bước liền treo một bức tranh sơn dầu, trên tranh có bức vẽ hoa cỏ phong cảnh, có bức là hình người.
Tang Ngư dừng lại trước một bức chân dung khổng lồ, người trong tranh mặc dù phủ bụi trần, cũng nhìn ra được phong tư khi còn sống.
Nàng nhìn Lý Khải Phàm, hắn đang đứng thuyết minh trước một bức tranh khác cách đó vài bước, liền to gan chạm tay lên.
Tang Ngư không cấm cảm thán: "Tranh sơn dầu xúc cảm chân thật như vậy sao? Giống làn da thật vậy."
Trừ bỏ có chút lạnh, xúc giác giống người thật y hệt a.
"Thích không?"
Giọng nam trầm ấm gợi cảm vang vọng trong hoàn cảnh u tĩnh này, Tang Ngư sửng sốt nhìn về phía Lý Khải Phàm.
Nàng nhìn Lý Khải Phàm cũng đang vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, hắn không quá xác định mà thử hỏi một câu: "Vừa rồi, là cô đang nói chuyện?"
