Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 11
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:03
Giang Cẩn Xuyên kinh ngạc:
“Cô đều biết hết rồi sao?"
Thẩm Dao nhàn nhạt ừ một tiếng:
“Là Phó Thành nói với tôi, ông ta còn nói lúc đó hai người đều uống tới mức nôn thốc nôn tháo."
Giang Cẩn Xuyên gật đầu:
“Cho nên đó thư ký Thẩm, chính vì tôi đã từng trải qua nỗi đau như vậy nên mới không muốn cô phải trải qua một lần nữa, cô có hiểu không?"
Thẩm Dao bĩu môi:
“Bây giờ anh nói thì nghe hay lắm, vậy vừa nãy lúc đe dọa nói muốn trừ tiền thưởng của tôi sao không thấy anh nói câu nào hay ho một chút?"
Giang Cẩn Xuyên:
......
“Thư ký Thẩm, vừa nãy lúc tình thế cấp bách tôi quả thực đã quá đáng một chút, xin lỗi cô, tôi xin lỗi cô."
Giang Cẩn Xuyên vẫn là lần đầu tiên xin lỗi người khác, trên mặt có chút không tự nhiên.
Thẩm Dao liếc nhìn anh một cái:
“Giang tổng, vì anh đã gây ra tổn thương tâm lý to lớn cho tôi nên anh cần phải bồi thường cho tôi một khoản phí tổn thất tinh thần cực lớn."
Giang Cẩn Xuyên rất dứt khoát:
“Được, tiền thưởng dự án sau này tôi sẽ phát gấp đôi cho cô."
Thẩm Dao đột nhiên cảm thấy không còn giận như vậy nữa, đồng ý với anh:
“Được."
Giang Cẩn Xuyên nhìn thời gian, đã không còn sớm nữa.
“Thư ký Thẩm, vậy bây giờ tôi đưa cô về nhé."
Thẩm Dao gật đầu, sau đó Giang Cẩn Xuyên liền gọi điện thoại cho tài xế.
Chương 17 Thư ký gợi cảm của tổng tài cấm d.ụ.c 17
Nơi ở của Thẩm Dao nằm ở khu vực tương đương với khu ổ chuột của thế giới này.
Giang Cẩn Xuyên sau khi đưa cô tới đích cũng không bảo tài xế đ-ánh xe đi ngay mà dừng lại tại chỗ.
Anh mang theo ánh mắt đ-ánh giá nhìn quanh một lượt kiến trúc, đường sá, đám đông gần đó, lông mày dần dần nhíu lại.
Thư ký Thẩm bình thường cư trú ở môi trường như vậy sao?
Thẩm Dao vừa xuống xe liền cảm nhận được những ánh mắt đ-ánh giá từ xung quanh, những người đang nhìn chằm chằm vào cô đó có những bà thím cả ngày chỉ thích buôn chuyện, có những đứa trẻ tò mò, có những cô gái trạc tuổi cô, có những tên lưu manh vẻ mặt dâm tà.
Cả người Thẩm Dao bất kể là ngoại hình, khí chất hay trang phục trông đều lạc lõng với nơi này, cô giống như một người ngoài vô tình lạc vào khu ổ chuột, khắp người đều toát ra khí chất không hề tương xứng.
Trong số những người đang đ-ánh giá cô đó thì phải kể đến mấy tên lưu manh đang tụ tập cười cợt bẩn thỉu kia là phóng túng nhất.
Ánh mắt họ nhìn cô mang theo sự đ-ánh giá dâm tà, tầm mắt quanh quẩn trên ng-ực, eo, m-ông của cô như thể Thẩm Dao là món đồ họ có thể dễ dàng có được vậy.
Thẩm Dao cố nén sự khó chịu trong lòng, hơi siết c.h.ặ.t ngón tay, chân mày cau lại, môi trường cư trú ở đây chẳng lẽ lại kém tới vậy sao?
Cô còn chưa đi được vài bước thì trong số mấy tên lưu manh đang thản nhiên đ-ánh giá cô đó đã có một tên chủ động tiến lên phía trước chặn đứng bước chân tiến về phía trước của Thẩm Dao.
“Ơ kìa em gái, sao trước kia không thấy em ở khu này nhỉ?"
Mấy tên phía sau thấy vậy đều đi theo tới, từng người một cười để lộ hàm răng vàng khè vừa bẩn vừa hôi, Thẩm Dao nhìn mà buồn nôn tới mức chỉ muốn bịt mũi rời khỏi đây ngay lập tức.
Mấy tên đó rõ ràng là nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Thẩm Dao nhưng họ cũng không mấy để tâm, dù sao sự tồn tại như tiên nữ của Thẩm Dao thì việc chán ghét những kẻ phàm phu tục t.ử như họ cũng là chuyện rất bình thường.
Hơn nữa sự chán ghét của Thẩm Dao cũng không gây ra ảnh hưởng gì cho họ, thậm chí cũng không ảnh hưởng tới việc họ bắt chuyện.
“Em gái, nói anh nghe xem, em là mới chuyển tới đây sao?
Là ở tòa nhà nào, hộ nào thế?"
“Có tiện đưa mấy anh em tụi anh lên nhà em uống chén nước không?"
“Thằng nhóc này, mầy nói thẳng thế làm người ta sợ đó."
“Được, được, được, để tao từng bước một, em gái nhỏ, vậy chúng ta dùng cách thức thời thượng bây giờ để làm quen trước đi nào, tới đây, thêm Wechat của anh cái."
Thẩm Dao không thèm để ý tới lời họ nói mà bịt mũi, chán ghét lùi lại vài bước.
Chỉ là không ngờ cô vừa lùi một bước bọn chúng lại càng tiến tới gần hơn.
Thẩm Dao cũng không quá hoảng hốt mà bình tĩnh hỏi hệ thống trong lòng:
“Có đạo cụ nào có thể giúp tôi xử lý mấy tên r-ác r-ưởi xã hội này không?"
Hệ thống còn hoảng hơn cả cô, nó đã tăng tốc độ tìm kiếm các đạo cụ tấn công rồi, nó tuyệt đối không thể để ký chủ xảy ra chuyện được!
Trong lúc chờ đợi Thẩm Dao thỉnh thoảng sẽ ngửi thấy mùi hôi thối như mấy năm không tắm phát ra từ mấy tên lưu manh trước mặt, suýt chút nữa không nhịn được mà nôn mửa tại chỗ.
Cô lại nhanh ch.óng lùi lại vài bước nữa, cố gắng nới rộng khoảng cách với họ.
Lúc cô lùi tới bước cuối cùng thì Giang Cẩn Xuyên đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, đưa cánh tay ra chắn cô ở phía sau mình.
“Giang tổng?"
Cô còn có chút kinh ngạc vì anh vậy mà vẫn chưa đi, sau đó liền nhìn thấy Giang Cẩn Xuyên cau c.h.ặ.t mày, khuôn mặt đầy vẻ lạnh lẽo ch-ết ch.óc.
“Cô ở đây đợi đi, để tôi xử lý."
Hầu như là giây tiếp theo sau khi anh dứt lời Thẩm Dao liền nghe thấy một tiếng “bộp", đồng thời kèm theo tiếng kêu la đau đớn “oai oái" của tên lưu manh đang nằm vật xuống đất.
Hiệu suất của Giang Cẩn Xuyên rất cao, hầu như là một cú đ-á dứt khoát hạ gục một tên, rất nhanh mấy tên đó đều đã nằm rạp dưới đất ôm bụng vật vã.
Trong mắt Giang Cẩn Xuyên mang theo vẻ hung hãn mà chính anh cũng không nhận ra, đi tới bồi thêm vài cú đ-á không hề khách khí vào mấy tên lưu manh đang vật vã đó, mím c.h.ặ.t môi không nói một lời.
Mấy tên lưu manh đó nhanh ch.óng không chống đỡ nổi mà xin tha.
Giang Cẩn Xuyên dừng động tác, lạnh lùng và chán ghét nhìn họ, đôi môi mỏng khẽ mở:
“Cút."
Sau đó Thẩm Dao liền nhìn thấy mấy tên lưu manh đó lập tức hành động nhanh ch.óng chạy trốn mất dạng như thể sợ ở lại đây thêm một giây nữa thôi là sẽ mất mạng vậy.
Chương 18 Thư ký gợi cảm của tổng tài cấm d.ụ.c 18
Thẩm Dao đứng một bên lặng lẽ nhìn tất cả những chuyện này nhưng trong lòng vẫn dấy lên một gợn sóng không dễ nhận ra.
Giang Cẩn Xuyên nheo mắt nhìn mấy tên lưu manh đã chạy xa, sắc mặt âm trầm rút điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.
“Tra một chút mấy tên du côn ở đường Tân Nguyên bên này, tên tóc vàng, cao khoảng 1m70, dưới cằm có nốt ruồi lớn, tên tóc đen đầu đinh, cao khoảng 1m72, khóe mắt có vết sẹo d.a.o mờ......"
Vài phút sau Giang Cẩn Xuyên cúp điện thoại đi về phía Thẩm Dao.
“Giang tổng, cảm ơn sự giúp đỡ của anh."
Thẩm Dao chủ động cảm ơn.
“Tiện tay thôi."
Giang Cẩn Xuyên nhàn nhạt nói.
“Được, vậy tôi vào trước đây, anh cũng về sớm đi nhé."
Vì sự xuất hiện và giúp đỡ đột ngột của anh nên Thẩm Dao không hề đối xử với anh như trước kia.
Giang Cẩn Xuyên:
“Ừm, đi thôi, tôi đi cùng cô vào."
Thẩm Dao tưởng anh là ý tốt lần cuối nên đưa tiễn mình thêm một đoạn nên cũng không nghĩ nhiều mà chủ động đi phía trước.
Hai người một trước một sau đi tới trước một căn nhà thuê cũ nát vô cùng, Thẩm Dao nhìn môi trường cư trú trước mắt có chút chán ghét rút chìa khóa trong túi xách ra, sau đó mở cửa.
Trước khi tới tiểu thế giới này gia cảnh Thẩm Dao vốn rất tốt, môi trường cư trú tồi tàn trước mắt này là thứ cô chưa từng trải qua nên nhất thời trong lòng cũng có chút thấp thỏm.
Nhưng khi cô mở cửa ra, nhìn thấy bên trong mặc dù đơn giản nhưng lại được thu dọn rất sạch sẽ thì không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất không tệ hại như cô tưởng tượng.
Thẩm Dao mải mê đ-ánh giá môi trường trong nhà mà quên mất bên cạnh mình còn có một Giang Cẩn Xuyên.
Cho tới khi Giang Cẩn Xuyên lên tiếng nhắc nhở cô:
“Thư ký Thẩm, sao cô không vào?"
Thẩm Dao lúc này mới phản ứng lại Giang Cẩn Xuyên vẫn còn ở đó, thế là cô vội vàng khách sáo nói với anh:
“Giang tổng, hôm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều, bây giờ tôi đã về tới nhà rồi, thời gian không còn sớm nữa, anh cũng mau về nhà đi ạ."
Nói xong cô liền mở cửa bước vào trong.
Giang Cẩn Xuyên ừ một tiếng rồi đi theo cô vào trong.
Thẩm Dao:
???
“Giang tổng, anh đây là?
Muốn vào uống chén nước rồi mới đi sao?"
Thẩm Dao hỏi.
Khách tới nhà rồi, uống chén nước hình như cũng rất bình thường, Thẩm Dao nghĩ tới đây liền định đi lấy nước cho anh.
Giang Cẩn Xuyên:
“Không cần phiền phức đâu thư ký Thẩm, tôi không uống nước."
Thẩm Dao thắc mắc:
“Vậy anh......"
đi vào là định làm gì?
Nhưng cô không hỏi ra miệng.
“Thư ký Thẩm."
Giang Cẩn Xuyên nhìn về phía Thẩm Dao, nghiêm túc nói:
“Môi trường cư trú ở đây của cô quá kém, tính an toàn cũng không được đảm bảo, hơn nữa cô hiện tại vẫn là trạng thái sống một mình."
Thẩm Dao gật đầu, nói với anh:
“Tôi biết ạ, Giang tổng."
Giang Cẩn Xuyên mím môi, hỏi cô:
“Vậy cô có cân nhắc chuyển đi nơi khác sống không?"
Thẩm Dao im lặng.
Cô cũng muốn chứ, nhưng hiện tại cô từ trên xuống dưới chỉ có tám trăm tệ, chuyển đi thì chuyển đi đâu được?
Giang Cẩn Xuyên tiếp tục nói:
“Mấy tên du côn gặp trên đường lúc nãy trông không phải là hạng hiền lành gì, tâm lý trả thù chắc là khá mạnh đấy, nói thật lòng tôi rất lo lắng đêm nay chúng sẽ tới tìm cửa gây hấn......"
Thẩm Dao:
......
Hóa ra anh ta đặc biệt tới nhà cô để hù dọa cô một chuyến sao?
Anh ta nói như vậy Thẩm Dao cũng bắt đầu thấy căng thẳng, vạn nhất lúc cô đang ngủ say mấy tên lưu manh đó cạy cửa xông vào......
Chỉ mới nghĩ tới đó thôi Thẩm Dao đã bắt đầu thấy rùng mình rồi.
Giang Cẩn Xuyên:
“Thư ký Thẩm, rất xin lỗi, nói đi cũng phải nói lại chuyện này cũng có nguyên nhân từ tôi."
Thẩm Dao ngước mắt nhìn anh:
“Không trách anh đâu, là bản thân mấy tên đó có vấn đề."
Giang Cẩn Xuyên đề nghị:
“Để đảm bảo an toàn, hay là thời gian này cô tạm thời chuyển đi nơi khác ở đi?"
Thẩm Dao ngỡ ngàng:
“Chuyển đi sao?"
Giang Cẩn Xuyên rất nghiêm túc:
“Ừm."
Môi Thẩm Dao mấp máy, có chút khó khăn mở lời:
“Giang tổng, tôi......"
Giang Cẩn Xuyên nhìn ra sự túng quẫn của cô, sau khi trầm ngâm một lát liền nói:
“Khách sạn?
Hoặc là tạm thời tới một căn nhà trống để không của tôi để ở tạm?"
Ở khách sạn hình như có rất nhiều chỗ bất tiện, Giang Cẩn Xuyên nghĩ tới căn hộ bên cạnh căn hộ mình đang ở mà mình đã mua nhưng vẫn để trống không ai ở bèn thêm vào các phương án lựa chọn.
Ánh mắt Thẩm Dao sáng lên, có chút ngại ngùng nói:
“Vậy thì làm phiền anh quá, Giang tổng."
