Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 140

Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:09

Trên WeChat của Thẩm Dao:

【Lục Ngạn:

Dao Dao, vẫn chưa xong sao?】

【Lục Ngạn:

Thật sự không cần anh lái xe qua đón em sao?】

【Lục Ngạn:

Anh đợi em.】

【Lục Ngạn:

Ngoan ngoãn ở nhà đợi em.】

【Lục Ngạn:

Đã tắm rửa sạch sẽ.】

【Lục Ngạn:

Phim cũng chọn xong rồi, chỉ đợi em về cùng xem thôi.】

【Lục Ngạn:

Hình ảnh】

【Lục Ngạn:

Khắp nhà đều rải đầy cánh hoa rồi, đây đều là những loài hoa tươi mà em thích nhất, đợi em về.】

【Lục Ngạn:

Khoảng mấy giờ về thế?

Anh làm chút đồ ngọt trước cho em ăn nhé.】

【Lục Ngạn:

“Dao Dao, bên em thế nào rồi?

Biểu cảm hèn mọn.jpg】...”

Thẩm Dao:

“Đôi khi cũng thật khó lựa chọn nhỉ.”

Tuy nhiên chưa đợi cô nghĩ xong nên ở lại thêm lát nữa hay đi ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới những tiếng động lạ không hề nhỏ.

Chương 227 Thiên kim giả tuyệt mỹ sa sút vs Thanh mai trúc mã lạnh lùng 23

“Xin chào, ở đây không được vào, này này, cô định làm gì thế?

Định xông vào à?"

Bên ngoài biệt thự nhà họ Cố, Thẩm Thiến Nhu mặt mày đầy vẻ giận dữ cố gắng xông vào trong sân, miệng không ngừng kêu gào:

“Mau cho tôi vào, ai cũng không được cản tôi, tôi muốn tìm mẹ tôi!"

Giọng cô ta vang dội vô cùng, nhóm Thẩm Dao trong nhà đều nghe thấy cả.

Trình Uyển Thanh cau mày, trực tiếp đứng dậy bảo dì bảo mẫu trông chừng Cố Minh cho tốt rồi mới bước ra ngoài.

Thẩm Dao đi cùng bà.

Họ bước ra khỏi biệt thự, cách hàng rào đã nhìn thấy Thẩm Thiến Nhu đang như phát điên.

Thẩm Thiến Nhu dùng sức lắc mạnh hàng rào, trừng mắt dữ tợn nhìn Thẩm Dao vừa xuất hiện và Trình Uyển Thanh bên cạnh – người đã trở nên khác xưa đến mức cô ta sắp không nhận ra nữa.

Cố Tiêu Lâm cũng bước ra theo, Cố Hoài ở lại trong nhà bầu bạn an ủi Cố Minh vì sợ cậu bé sẽ bị dọa sợ.

Trình Uyển Thanh nhìn Thẩm Thiến Nhu đang đầy vẻ bất bình, trong lòng ngập tràn những cảm xúc phức tạp.

Cố Tiêu Lâm bước tới ôm lấy bà, an ủi:

“Không sao đâu, rồi cũng sẽ có một ngày như thế này mà, cứ từ từ xử lý là được, anh ở bên em."

Trình Uyển Thanh gật đầu, dường như càng thêm kiên định hơn, bình tĩnh hỏi Thẩm Thiến Nhu:

“Cô tới tìm tôi sao?

Là lấy thân phận gì tới tìm tôi?

Tôi thấy cô đối với con gái ruột của tôi ác ý không nhỏ đâu nhé, sao nào, cô tưởng mình còn có thể vượt mặt con bé sao?"

Trình Uyển Thanh ngay cả cửa cũng không muốn mở cho cô ta, vì sợ cô ta vừa vào sẽ phát điên gây ra tổn thương gì cho Thẩm Dao.

Thẩm Thiến Nhu nghiến răng nghiến lợi nói:

“Sao nào?

Có con gái ruột rồi là mặc kệ đứa con gái không phải ruột thịt này luôn sao?"

Trình Uyển Thanh cười lạnh:

“Nói đi, là ai cho cô cái địa chỉ này để tới đây gây chuyện."

Thẩm Thiến Nhu khựng lại, không ngờ Trình Uyển Thanh lại nhạy bén đến thế.

Đúng vậy, bản thân cô ta vốn không có địa chỉ hiện tại của Trình Uyển Thanh, là lấy được từ chỗ người khác.

Nói ra cũng thật mất mặt, sau khi cô ta bị Thẩm Viễn Châu và Điền Vy ghẻ lạnh và mỉa mai, liền muốn quay về cái nhà cũ của mình lánh nạn đợi tới khi trường cao đẳng đã trúng tuyển khai giảng.

Ở cái nhà cũ đó dù có mẹ kế và con của mẹ kế, họ không thích cô ta nhưng cũng sẽ không quản cô ta muốn làm gì, xét theo một góc độ nào đó thì còn tự tại hơn ở bên cạnh Thẩm Viễn Châu và Điền Vy.

Chỉ là sau khi quay về cô ta tình cờ biết được một chuyện kinh thiên động địa, đó chính là Trình Uyển Thanh nghèo rớt mồng tơi mà cô ta từng chê bai năm đó, bây giờ lại thay đổi một cách ch.óng mặt, tái hôn có sự nghiệp lớn, lại còn ở biệt thự.

Thế là cô ta không thể kìm nén được sự kích động và phức tạp trong lòng, vội vội vàng vàng lấy địa chỉ bên này của Trình Uyển Thanh từ chỗ Thẩm Minh Huy rồi chạy tới đây ngay.

Thẩm Minh Huy đương nhiên là sẵn lòng đưa địa chỉ cho cô ta rồi, dù sao ông ta cũng muốn cô ta tới đây gây chuyện, coi như là xem kịch vui thôi.

Còn về việc tại sao lại có địa chỉ thì thực ra cũng rất tình cờ, là do Thẩm Minh Huy tự mình theo dõi mà ra.

Tóm lại địa chỉ là ông ta đưa cho Thẩm Thiến Nhu rất dứt khoát.

Thẩm Thiến Nhu nhìn những con người hào nhoáng trước mắt này, trong mắt thoáng qua một tia u ám.

Hóa ra ai nấy đều sống tốt hơn cô ta sao?

Đặc biệt là Thẩm Dao...

Rõ ràng người nên nhếch nhác phải là Thẩm Dao mới đúng, sao cuối cùng người sống một cách nát bét lại vẫn là Thẩm Thiến Nhu cô ta?

Tuy nhiên lúc này cô ta chỉ có thể giữ vững tâm lý trước đã, tìm cách đ-ánh vào đòn tâm lý tình cảm với Trình Uyển Thanh xem sao.

Nếu có thể ở lại bên cạnh Trình Uyển Thanh thì tốt quá rồi, cô ta hiểu rõ nhất tính cách thiện lương ôn hòa của Trình Uyển Thanh rồi, trong điều kiện kinh tế dư dả thì sống cùng Trình Uyển Thanh là lựa chọn tối ưu nhất.

Nghĩ tới đây cô ta lại đổi sang một bộ mặt ôn hòa hơn một chút, nói với Trình Uyển Thanh:

“Mặc dù con không phải con gái ruột của mẹ nhưng dù sao con cũng đã gọi mẹ bao nhiêu năm trời như vậy, tình nghĩa mẹ con chúng ta vẫn còn đó, không phải ruột thịt thì cũng còn hơn cả ruột thịt..."

Trình Uyển Thanh trực tiếp ngắt lời cô ta:

“Thẩm Thiến Nhu, từ vài năm trước cô đã đưa ra lựa chọn rồi, lúc đó tôi đã xác nhận lại với cô, cô bảo mình sẽ không hối hận."

Thẩm Thiến Nhu chột dạ, tránh nặng tìm nhẹ nói:

“Đó đều là chuyện quá khứ rồi, lúc đó con còn nhỏ thì hiểu cái gì chứ."

Trình Uyển Thanh:

“Cô hiểu hay không hiểu thì đều đã chẳng còn liên quan gì tới tôi nữa rồi, để tôi gọi điện cho cha mẹ cô bảo họ tới đón cô về vậy."

Thẩm Thiến Nhu hét lên:

“Đừng, không được!"

Trình Uyển Thanh cau mày, theo những gì bà biết về Thẩm Thiến Nhu thì chuyện này chẳng giống cô ta chút nào.

Chẳng lẽ cha mẹ ruột của Thẩm Thiến Nhu – cha mẹ nuôi của Dao Dao – đối xử không tốt với đứa trẻ sao?

Nghĩ tới đây Trình Uyển Thanh lại càng cảm thấy xót xa, Dao Dao bảo bối của bà bao nhiêu năm qua đã phải sống những ngày tháng như thế nào chứ?

Năm đó bà đã phải cực khổ biết bao nhiêu mới sinh được con bé ra, vậy mà chỉ vì một sự nhầm lẫn tai hại mà khiến con bé phải chịu khổ suốt mười mấy năm trời.

“Cô về đi, sau này đừng tới nữa."

Bà thản nhiên nói.

Thẩm Thiến Nhu ăn vạ:

“Không, con không đi, hôm nay con cứ đứng đây đợi mãi cho tới khi mẹ đồng ý dẫn con theo cùng chung sống sau này mới thôi."

Trình Uyển Thanh:

...

Thẩm Dao:

...

“Tôi không đồng ý, vả lại cô có cha mẹ ruột của mình, họ vẫn còn đó, điều kiện kinh tế cũng không tệ, cái chuyện cô nói muốn cùng tôi chung sống thật sự là quá đỗi nực cười rồi.

Thế nên cô muốn đứng đây thì cứ đứng đi."

Trình Uyển Thanh nói xong liền dẫn Thẩm Dao đi vào trong luôn, Cố Tiêu Lâm đưa mắt ra hiệu cho nhân viên bảo vệ rồi cũng đi theo Trình Uyển Thanh vào nhà.

Vài phút sau tại biệt thự nhà họ Thẩm.

Thẩm Viễn Châu nhận được một cuộc điện thoại.

Sau khi đối phương giới thiệu mình là ai, mặt ông ta thoáng qua một tia cuồng nhiệt, lập tức vồn vã:

“Cố tổng, thật làm phiền ngài đích thân gọi điện cho tôi, đây là số cá nhân của ngài sao?

Để tôi lưu..."

Đối phương lạnh lùng ngắt lời ông ta:

“Con gái ông Thẩm Thiến Nhu đang gây chuyện trước cửa nhà tôi đấy, mau tới đón con gái ông về đi."

Thẩm Viễn Châu:

???

Ông ta không nghe nhầm đấy chứ?...

Một tiếng sau Thẩm Viễn Châu và Điền Vy sa sầm mặt mày xuất hiện trước biệt thự nhà họ Cố.

Vừa thấy Cố Tiêu Lâm và Trình Uyển Thanh, Thẩm Viễn Châu liền vội vàng xin lỗi:

“Thật vô cùng xin lỗi Cố tổng, Cố phu nhân, thật sự đã làm phiền tới hai người rồi."

Trình Uyển Thanh cười lạnh:

“Quản cho tốt con gái của các người đi, còn nữa đừng có tới làm phiền Dao Dao của tôi thêm lần nào nữa, nếu không tôi nhất định sẽ không để các người được yên đâu."

Mặt Thẩm Viễn Châu sượng trân, vội vàng đáp:

“Vâng vâng vâng, chúng tôi sẽ không tới làm phiền mọi người nữa đâu ạ."

Điền Vy có chút không vui, dù sao họ cũng đã nuôi nấng con gái ruột của người phụ nữ quý phái trước mặt này suốt mười mấy năm trời, vậy mà cuối cùng thái độ của bà ta đối với họ lại như thế này sao?

Hơn nữa chẳng phải bà ta cũng chỉ dựa vào việc có một ông chồng tốt nên mới dám nói năng ngang ngược thế sao?

Nếu không phải vì họ có chuyện cần cầu cạnh thì bà ta đã sớm quăng sắc mặt cho xem rồi.

Thẩm Thiến Nhu đứng ngoài cửa cũng đã được một lúc lâu rồi, lúc này người cũng đã xìu xuống, trong lòng cô ta biết rõ lần này chắc chắn là công dã tràng rồi.

Thế nên khi Thẩm Viễn Châu và Điền Vy dắt cô ta về, cô ta chẳng hề phản kháng lấy một lời, phối hợp vô cùng mà lên xe.

Chương 228 Thiên kim giả tuyệt mỹ sa sút vs Thanh mai trúc mã lạnh lùng 24

Trên đường đưa Thẩm Thiến Nhu về nhà, Thẩm Viễn Châu lại cảnh cáo cô ta lần nữa:

“Cô cũng nên biết dùng cái não của mình một chút đi, biết người nào có thể chọc vào, người nào không thể chọc vào, hiểu chứ?"

Thẩm Thiến Nhu nghiến răng:

“Chọc?

Tôi chẳng qua chỉ là chủ động đề nghị muốn chung sống cùng họ thôi mà, tính là chọc cái gì chứ?

Vả lại cứ tiếp tục sống cùng các người như thế này thì sớm muộn gì tôi cũng phát điên mất."

Thẩm Viễn Châu:

...

Điền Vy:

...

Thẩm Viễn Châu:

“Nếu cô đã chán ghét chúng tôi đến thế thì cô tự mình dọn ra ngoài mà ở đi, tiền sinh hoạt cũng đừng có hỏi chúng tôi nữa."

Thẩm Thiến Nhu:

“Dọn ra ngoài thì được nhưng tiền thì vẫn phải lấy."

Thẩm Viễn Châu:

......

Sau khi màn kịch kết thúc Thẩm Dao thấy thời gian cũng đã hòm hòm liền rời khỏi nhà họ Cố quay lại trường học.

Là Trình Uyển Thanh bảo tài xế lái xe cùng đưa cô quay về.

Họ vừa mới đi khỏi thì Lục Ngạn ở cách đó không xa đã lái xe tới:

“Dao Dao đi thôi."

Tới chỗ Lục Ngạn xong hai người ăn ý đi tắm rửa trước rồi mới cùng nhau xem phim.

Khắp nhà đều rải đầy cánh hoa tươi dưới sàn, không khí vừa vặn, Lục Ngạn bế Thẩm Dao lên, kéo c.h.ặ.t toàn bộ rèm cửa trong nhà lại rồi sau đó...

Mỗi một ngóc ngách đều lưu lại dấu vết họ cùng nhau qua lại....

Thời gian trôi qua thật nhanh, học kỳ một năm nhất của Thẩm Dao đã kết thúc, bắt đầu một kỳ nghỉ đông rất dài.

Để Thẩm Dao đồng ý ở bên cạnh mình trong suốt kỳ nghỉ đông, Lục Ngạn đặc biệt hứa với cô rằng sẽ dạy cô viết rất nhiều đoạn mã thú vị và những thuật toán không có trong sách giáo khoa.

Thẩm Dao nửa đẩy nửa thuận mà đồng ý, dù sao mùa đông thật sự là quá lạnh rồi, cô cũng muốn... khụ khụ...

ấm áp một chút.

Lục Ngạn nói dạy cô thì quả thực cũng đang dạy thật, chỉ là...

đôi khi phương thức sẽ có chút khác biệt....

Những chuyện tương tự như vậy mỗi ngày đều diễn ra trong căn chung cư lớn, mùa đông này quả thực là rất nóng nực....

Sắp tới Tết Nguyên Đán, Thẩm Dao phải qua nhà họ Cố ở một thời gian ngắn.

Không ngờ Lục Ngạn vừa nghĩ tới việc cô phải ở cùng dưới một mái nhà với cái gã gọi là Cố Hoài kia là tự nhiên lại bắt đầu ghen tuông.

Lục Ngạn:

“Dao Dao em đừng có tiếp xúc quá nhiều với anh ta nhé được không?"

Thẩm Dao:

“Anh nghĩ nhiều quá rồi."

Lục Ngạn đáng thương:

“Có người đàn ông nào có thể chấp nhận bạn gái mình ở cùng dưới một mái nhà với người khác đâu chứ... chỉ cần anh nghĩ tới cảnh tượng đó là trong lòng lại chua xót không chịu được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 140: Chương 140 | MonkeyD