Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 148
Cập nhật lúc: 12/04/2026 13:02
“Thẩm Dao vốn dĩ nghĩ con gái đã đến tuổi thích hợp để yêu đương, trải nghiệm một chút cũng tốt.”
Nhưng nghe Lục Nhạn nói như vậy bà nghĩ lại cũng thấy đúng là lý lẽ đó, thôi vậy, mặc kệ đi, con bé không muốn yêu thì thôi không yêu.
Sau này con bé không muốn kết hôn cũng có thể không kết.
Dù sao sau này họ không còn nữa thì di sản để lại cũng đủ cho con bé tiêu xài rồi, vả lại còn có hai anh trai con bé ở đó nữa, cũng có thể nương tựa lẫn nhau.
Trong lúc Thẩm Dao đang suy tư, Lục Nhạn lặng lẽ giúp bà đổi một tư thế, khàn giọng nói:
“Vợ ơi, đừng nghĩ nhiều chuyện con cái nữa, đêm khuya rồi, chúng ta đi ngủ sớm thôi."
Thẩm Dao mắng anh:
“Già rồi còn không đứng đắn."
Lục Nhạn nhướn mày:
“Già?
Dao Dao em cảm thấy anh già rồi sao?"
Thẩm Dao:
……
Sự im lặng của Thẩm Dao đã kích động hoàn toàn Lục Nhạn.
……
Ngày hôm sau.
Lúc Lục Niệm dậy ăn sáng không thấy mẹ cô đâu, nhưng cô lại nhớ mẹ cô hôm qua đã nói hôm nay sẽ cùng cô đến công ty xem một chút.
Thế là liền hỏi bố cô đang ngồi trên bàn ăn:
“Bố ơi mẹ con đâu ạ?
Mẹ nói hôm nay sẽ cùng con ra ngoài mà."
Lục Nhạn bình thản đáp:
“Mẹ con hôm qua dạo phố mệt rồi, hôm nay nghỉ ngơi trước đã, lát nữa con ăn xong thì trực tiếp đến công ty luôn đi, không cần đợi mẹ đâu."
Lục Niệm:
“Vâng ạ."
……
Khi Thẩm Dao tỉnh dậy liền mắng Lục Nhạn một câu “đồ đàn ông tồi", rồi bảo hệ thống dùng thêm cho bà ít đạo cụ xoa dịu.
Hệ thống u u nói:
“Ký chủ đại đại, hai người đều đã có tuổi rồi, phải tiết chế lại chút đi chứ."
Thẩm Dao nhíu mày:
“Ngươi đang chê ta già sao?"
Hệ thống vội vàng vả miệng:
“Không không không, ý tôi là Lục Nhạn già."
Thẩm Dao:
“Coi như ngươi phản ứng nhanh."
Hệ thống:
“Cô trong lòng tôi mãi mãi 18 tuổi."
Thẩm Dao:
“Khá lắm, cho ngươi đ-ánh giá năm sao."
……
Lúc Lục Niệm ở công ty chuẩn bị đi ăn trưa thì Thẩm Dao mới cuối cùng cũng tới.
Bà mang theo rất nhiều đồ ăn đến, chia cho văn phòng tổng giám đốc và bộ phận thư ký.
Trong đó còn có chiếc bánh kem dâu tây nhỏ ở tiệm mà Lục Niệm thích ăn nhất.
Cô lấy hai chiếc, một chiếc ăn bây giờ, một chiếc ăn buổi chiều.
Lục Sâm cũng lấy theo hai chiếc, khiến Thẩm Dao liếc nhìn anh thêm mấy cái, thắc mắc hỏi:
“Con học theo em gái con à?"
Lục Sâm giải thích:
“Không phải đâu mẹ, chiều nay bạn con đến tìm con, con nhớ cậu ấy thích ăn cái này."
Thẩm Dao gật gật đầu, lại lấy thêm mấy chiếc nữa cho anh, nói:
“Thích ăn thì lấy thêm mấy chiếc nữa đi."
Lục Sâm:
“Vâng ạ."
……
Thẩm Dao ngồi cùng Lục Niệm ăn cơm, lại xem xem một ngày Lục Sâm sắp xếp cho cô toàn là những công việc như thế nào xong liền hỏi:
“Chỗ anh trai con con có làm quen được không?
Nếu không quen được thì có thể sang công ty mẹ, hoặc công ty bố con cũng được."
Lục Niệm:
“Con làm quen được ạ, đồng nghiệp ở đây đều rất dễ nói chuyện, bầu không khí cũng sôi nổi hơn một chút."
Thẩm Dao nghĩ ngợi cũng thấy đúng, bên phía Lục Nhạn thì hơi trầm mặc, bên phía công ty bà thì lại chuyên môn quá, một cô gái hoạt bát như Lục Niệm chắc là thực sự thích ở lại bên này hơn.
Thế là bà nói:
“Vậy được rồi, vậy con cứ theo anh trai thực tập đi, sau này sắp khai giảng rồi thì chơi cho đã, đến lúc đó bố mẹ dắt con đi du lịch."
Lục Niệm gật đầu lia lịa:
“Vâng vâng, bố mẹ cứ bận trước đi ạ, đến lúc đó mọi người đều có thời gian rồi chúng ta đi chơi sau."
Thẩm Dao mỉm cười xoa đầu cô nói:
“Được rồi, vậy mẹ đi trước đây."
Lục Niệm:
“Mẹ đi thong thả ạ."
……
Không lâu sau khi Thẩm Dao đi khỏi, Diệp Tầm đã tới.
Lục Niệm liếc nhìn bóng dáng anh, thầm nghĩ trong lòng, dạo gần đây tần suất anh xuất hiện hình như hơi cao thì phải?
Chương 240 Thiên kim giả xinh đẹp sa sút vs Trúc mã lạnh lùng 36
Trong văn phòng tổng giám đốc.
Diệp Tầm chú ý thấy chiếc bánh kem dâu tây trên bàn Lục Sâm, thuận miệng hỏi:
“Loại bánh kem này bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi sao?"
Lục Sâm:
“Đúng thế, tớ nhớ hồi trước cậu thích cái này nên đặc biệt để phần cho cậu đấy."
Diệp Tầm cười nhạt:
“Cảm ơn nhé, đúng là rất thích."
Lục Sâm:
“Nói tới mới nhớ, em gái tớ cũng thích cái này, bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi."
Diệp Tầm:
“Trùng hợp quá, tớ cũng vậy."
Lục Sâm:
“Đúng là trùng hợp thật."
Diệp Tầm mở hộp bánh kem dâu tây ra, không biết là nghĩ tới chuyện gì mà đột nhiên dừng động tác trong tay lại, nói với Lục Sâm:
“Đúng rồi, dự án đấu thầu lần này hãy để em gái cậu cùng tham gia luôn đi."
Lục Sâm:
“Hả?"
Diệp Tầm:
“Có vấn đề gì sao?"
Lục Sâm:
“À, không có vấn đề gì."
Chỉ là sẽ khiến em gái tớ bận đến mức muốn mắng người thôi.
……
Hơn một tháng sau, vào một ngày nọ.
Lục Niệm lái xe trực tiếp mang những thứ quan trọng đến công ty Diệp Tầm.
Khi cô mang đồ đi đến quầy lễ tân tầng một, lập tức có một cô nàng lễ tân thái độ thân thiện chủ động chào một tiếng:
“Lục tiểu thư, cô tới rồi ạ, vẫn là tầng 20 đi thẳng phải không ạ?
Để tôi quẹt thẻ cho cô."
Lục Niệm:
“Cảm ơn nhé."
Hơn một tháng nay thường xuyên chạy qua đây nên ngay cả cô nàng lễ tân cũng nhẵn mặt cô rồi, lần nào cũng chủ động quẹt thẻ cho cô vào, hơn nữa thái độ còn đặc biệt tốt nữa.
Lục Niệm như thường lệ bước vào thang máy đi thẳng lên tầng 20, nhưng tâm trạng của cô hôm nay so với thường lệ thì hoàn toàn khác hẳn.
Lý do chủ yếu nhất vẫn là, hôm nay là ngày thực tập cuối cùng của cô rồi!
Vì vậy đợi sau khi cô mang những thứ này đến chỗ Diệp Tầm xong là coi như được giải phóng hoàn toàn rồi.
Lát nữa cô đặt đồ xuống, chào hỏi Diệp Tầm một tiếng, sau này không cần phải qua đây nữa, nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
Trên mặt Lục Niệm đã không giấu nổi vẻ vui sướng, thang máy vừa mở cửa là cô bước ra với những bước chân có vẻ tung tẩy.
Đi một mạch không chút trở ngại đến văn phòng tổng giám đốc, cô đặt đồ xuống trước mặt Diệp Tầm rồi mở miệng nói:
“Diệp tổng, công việc bên phía tôi sau này sẽ do trợ lý Trương phụ trách, anh có việc gì thì cứ trực tiếp tìm cô ấy là được."
Diệp Tầm khựng lại, ngước mắt nhìn cô:
“Kỳ thực tập của em kết thúc rồi sao?"
Lục Niệm gật gật đầu nói:
“Vâng ạ."
Rồi cô đột nhiên sực nhớ ra vẫn còn một chuyện suýt chút nữa quên làm, thế là vội vàng từ trong túi xách lấy ra mấy hộp trang sức, đặt từng hộp một lên bàn làm việc của Diệp Tầm, nói:
“Diệp tổng, đây là những món đồ trang sức anh tặng em trước đây, đều quá quý giá rồi, em nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên để đến ngày cuối cùng mang trả lại cho anh hết, những thứ này em không thể nhận được."
Những món quà này là quà tặng do Diệp Tầm tặng mỗi khi hoàn thành xong một giai đoạn dự án, nói là phần thưởng vì tiến độ dự án tiến thêm một bước, những thành viên khác trong nhóm dự án cũng có nhận được phần thưởng, nhưng phần thưởng của mỗi người nhận được đều khác nhau.
Lúc đầu Lục Niệm tin vào cách nói này.
Nhưng theo những món đồ trang sức được tặng ngày càng quý giá, cô bắt đầu nhận ra có gì đó sai sai, thế là lặng lẽ hỏi một thành viên khác trong nhóm dự án, khi hoàn thành xong một giai đoạn nhiệm vụ thì sẽ như thế nào?
Người đồng nghiệp đó nói là có tiền thưởng.
Lục Niệm lúc này mới nhận ra sự khác biệt trong đãi ngộ của mình, thế là nghĩ sau này sẽ trả lại toàn bộ trang sức cho Diệp Tầm, vì thế mới có cảnh tượng như hiện tại.
Diệp Tầm gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chầm chậm hỏi Lục Niệm:
“Tại sao không thể nhận?
Những thứ này đều là do em làm việc vất vả đổi lấy mà có, cho dù có quý giá thì cũng là thứ em xứng đáng được nhận."
Lục Niệm:
“Hay cho một câu xứng đáng được nhận, trực tiếp khiến cô không biết phải tiếp lời thế nào luôn.”
Đầu não cô bắt đầu vận hành nhanh ch.óng, nghĩ ra những lời lẽ từ chối.
Ai mà ngờ được ——
Giây tiếp theo đột nhiên nghe thấy Diệp Tầm nói:
“Huống hồ sau này tôi còn sẽ tặng em nhiều hơn nữa."
Lục Niệm ngây người:
“Diệp tổng, câu này có ý gì ạ?"
Diệp Tầm:
“Tôi đang theo đuổi em, em không nhìn ra sao?"
Lục Niệm:
???
Lục Niệm:
!!!
Lục Niệm:
……
Anh ấy đang theo đuổi cô??
Chuyện này là từ bao giờ thế?
Diệp Tầm nhìn Lục Niệm với vẻ mặt ngơ ngác trước mặt, có chút không tự nhiên thú nhận:
“Xin lỗi nhé, lần đầu tiên theo đuổi người khác nên có lẽ có nhiều chỗ làm chưa tốt, theo đuổi chưa đủ rõ ràng……"
Lục Niệm:
“Không sao đâu ạ."
Hả?
Cô đang nói cái gì vậy?
“À, ý em là ai cũng có lần đầu tiên mà."
Hả?
Sao càng nói càng thấy kỳ quặc thế này?
Diệp Tầm đột nhiên mỉm cười:
“Vậy tôi tiếp tục nhé."
Lục Niệm:
……
……
Tiếp theo sau đó Diệp Tầm bắt đầu con đường truy thê dài đằng đẵng của mình.
Cho đến khi Lục Niệm vào một ngày nọ đột nhiên cảm thấy hứng thú với cái thứ gọi là tình yêu này mới cuối cùng đồng ý với Diệp Tầm là sẵn lòng thử một chút với anh.
Cái thử này ấy mà, cô cảm thấy cũng khá tốt.
Diệp Tầm mặc dù lớn hơn cô mấy tuổi, nhưng đẹp trai, dáng người cực chuẩn, tâm lý ổn định lại hào phóng nhiều tiền, còn rất biết quan tâm đến cảm xúc và sở thích của cô, hai người ở bên nhau vô cùng hài hòa.
Cứ thế dần dần Lục Niệm ngày càng thích anh hơn.
Người thuộc kiểu người “nóng chậm" chính là như vậy, cần có thời gian thúc đẩy.
Sau này nữa……
Lục Niệm bắt đầu thử tiếp xúc thân mật hơn với anh.
Cái tiếp xúc này thì thực sự không thể coi thường được rồi.
Vì cô phát hiện ra Diệp Tầm này đúng là có vài miếng võ phòng thân thật đấy.
……
Năm Lục Niệm tốt nghiệp, Diệp Tầm cuối cùng cũng cầu hôn cô thành công.
Lục Niệm đeo trên tay chiếc nhẫn cầu hôn to cỡ hạt lựu, vui vẻ về nhà nói với bố mẹ.
Ai mà ngờ được cô nói xong bố cô liền đỏ hoe mắt.
Lục Nhạn:
“Tuế Tuế, không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, chớp mắt con đã đến tuổi phải rời xa gia đình rồi……"
Lục Niệm nhìn mà thấy xót xa trong lòng, an ủi:
“Bố ơi, vậy con không kết hôn nữa, con mãi mãi ở nhà bầu bạn với bố và mẹ."
Thẩm Dao:
“Anh đừng có dọa con gái đến mức không dám kết hôn nữa, em thấy cậu Diệp Tầm đó khá tốt mà, so với đám công t.ử bột ở vùng này thì tốt hơn nhiều, vả lại còn đối xử tốt với Tuế Tuế nhà mình nữa."
Lục Nhạn không vui nói:
“Cái thằng nhóc Diệp Tầm đó chắc chắn là có mưu đồ từ sớm rồi, nếu không hồi trước sao cứ hay lởn vởn quanh nhà mình thế?
Nhưng mà cũng coi như nó có mắt nhìn, biết con gái tôi tốt thế nào."
