Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 190

Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:10

“Thẩm Dao:

...”

Cô mặt không đổi sắc kiểm kê số lượng hành lý xem còn món đồ nào bị bỏ sót không.

Hạ Cảnh Khiêm giống như một chú ch.ó nhỏ bám người vậy, cứ bám lấy cô không buông, mặc cho Thẩm Dao đẩy anh thế nào anh cũng không chịu buông tay....

Cùng thời khắc đó, trong ký túc xá tập thể của khu 6.

Có vài người đàn ông đang tụ tập lại một chỗ, nói chuyện với vẻ khá khinh khỉnh, mà nhân vật chính họ bàn tán chính là Thẩm Dao đang chuẩn bị dọn tới khu 6.

“Này, các cậu nói xem khu 6 chúng ta dù thế nào đi nữa cũng không đến mức để một người phụ nữ quản chứ?"

“Đúng vậy, nói không chừng người phụ nữ đó ngay cả tôi cũng đ-ánh không lại, đùa gì vậy?"

“Tôi đây là vất vả lắm mới chạy tới được căn cứ này, đừng để đến cuối cùng còn không bằng lúc đang chạy trốn đâu."

“Cũng không biết người phụ nữ đó làm sao ngồi được vào cái vị trí này, đợi cô ta tới tôi nhất định phải hội ngộ cô ta cho tốt."

“Tính cả tôi một suất."

“Được, vậy đến lúc đó chúng ta cùng thử thực lực của cô ta xem sao, nếu cô ta mạnh chúng ta phục, nếu cô ta không mạnh ấy mà thì sớm ngày nhường ngôi cho người hiền thôi."

“Ý hay đấy, nhưng chúng ta phải thử thế nào?"

“Tôi thì có một ý tưởng..."...

Hạ Cảnh Khiêm cuối cùng vẫn ngoan ngoãn giúp Thẩm Dao chuyển hành lý lên xe, sau đó lái xe đưa cô tới khu 6.

Trên đường đi họ đột nhiên gặp phải Hứa Gia, cậu ta không ngừng vẫy tay muốn họ dừng xe.

Hạ Cảnh Khiêm hết cách đành phải đạp phanh.

Hứa Gia vòng qua bên Thẩm Dao, sau khi cô quay cửa kính xe xuống, cậu ta đột nhiên đưa một món quà cho cô, nói là chúc mừng niềm vui thăng tiến của cô.

Thẩm Dao rất kinh ngạc, vừa định từ chối liền nghe Hứa Gia hào phóng nói đây chỉ là món quà nhỏ đơn giản tặng giữa bạn bè với nhau thôi, không có ý nghĩa gì đặc biệt cả.

Lời đã nói tới mức này cô đành phải nhận lấy rồi nói một tiếng cảm ơn.

Hứa Gia vẫy vẫy tay, ra hiệu họ có thể tiếp tục đi rồi, cậu ta không làm lỡ thời gian dọn nhà của cô nữa.

Hạ Cảnh Khiêm hầu như lập tức nhả phanh sau đó đạp ga, còn không quên chua loét nhỏ giọng nói:

“Đúng là chỗ nào cũng có cậu ta, không nhìn ra được nha, cũng khá biết cách đấy."

Thẩm Dao:

...

Đúng là nồng nặc mùi giấm.

Sau khi xe lái tới khu 6, Thẩm Dao quay cửa kính xe xuống, tùy ý quan sát cảnh tượng của khu vực này.

Người của khu 6 có rất nhiều người là vượt qua muôn vàn thử thách mới cuối cùng tìm tới được đây, nghị lực và năng lực đó tự nhiên không cần nói nhiều, sau này nếu phải đ-ánh tang thi họ chắc chắn có thể góp một phần sức lực.

Thẩm Dao hiện tại vẫn chưa tìm hiểu rõ tình hình cụ thể của nhân viên khu 6 nhưng đại khái biết là có hơn trăm người, và những người có thực lực không tầm thường không phải là số ít.

Điều này cũng có nghĩa là trong đó chắc chắn sẽ có người không muốn phục tùng cô, thậm chí nghi ngờ cô là “con ông cháu cha" nhảy dù tới.

Những cái khác còn chưa nói, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi Hạ Cảnh Khiêm giúp cô chuyển hành lý từ trên xe xuống, cô đã nghe thấy những tiếng bàn tán thấp thoáng.

“Hóa ra là cô ta à, trông xinh đẹp như vậy, nhìn vừa kiều vừa mị, dáng người còn mảnh khảnh như thế, có đ-ánh nổi tang thi không?"

“Đúng vậy, tôi cảm giác tôi chỉ cần gạt nhẹ một cái là cô ta ngã rồi, như thế này mà còn có thể dẫn dắt chúng ta đi đ-ánh tang thi sao?"

“Cũng đừng để chúng ta trực tiếp lên nộp mạng đấy nhé?

Mẹ nó chứ."

“Người đàn ông bên cạnh cô ta đang chuyển hành lý là ai vậy?

Trông có vẻ rất mạnh rất biết đ-ánh nha, tóm lại là có chỗ dựa chứ gì?"

“Người đó à, nghe nói là người đàn ông của cô ta, đội trưởng khu 1 Hạ Cảnh Khiêm."

“Khu... khu 1?

Cái khu 1 có thực lực mạnh nhất trong cả căn cứ đó sao?"

“Đúng vậy."...

Thẩm Dao nhướng mày, đôi khi tai quá thính thực ra cũng rất phiền não, những lời người khác xì xào bàn tán riêng tư này cô đều có thể nghe thấy rõ mồn một.

Cái dị năng hệ Âm cô thức tỉnh lúc trước mặc dù kỹ năng tấn công chính là loại sóng âm nhưng một năng lực đính kèm trong đó chính là thính lực kinh người, cho nên mới dẫn tới việc thính lực hiện tại của cô cực tốt, khác hẳn người thường....

—————————

Ước chừng còn vài chương nữa là kết thúc thôi, nhân loại đại chiến tang thi sau đó chiến thắng, rồi tới chuyện kết hôn sinh con sau này.

Hửm?

Tôi bây giờ là đang “spoil" sao?

Chương 304 Tận thế:

Đại mỹ nhân vừa tàn nhẫn vừa quyến rũ 34

Thẩm Dao nhìn về phía vài người đàn ông trong đám đông đang xì xào bàn tán, trong ánh mắt ít nhiều mang theo ý tứ dò xét.

Hạ Cảnh Khiêm nhạy bén nhận ra sự bất thường của cô liền cũng nhìn qua bên đó, sau khi nhìn thấy ánh mắt đ-ánh giá lộ rõ vẻ không có ý tốt của vài người đàn ông đó liền khó chịu cau mày.

Ngay lúc này vài người đàn ông đó trực tiếp mỉm cười đi về phía họ, giả vờ như một bộ dạng nhìn có vẻ rất hữu nghị.

Hạ Cảnh Khiêm theo bản năng chắn trước mặt Thẩm Dao, sau khi họ đi tới gần liền lạnh giọng hỏi:

“Sao vậy?

Có việc gì?"

Một người đàn ông trong số đó nhanh ch.óng đáp lời:

“Đội trưởng Hạ, chúng tôi không có việc gì cả, chỉ là đơn thuần tò mò về đội trưởng Thẩm mới nhậm chức của khu 6 thôi, nên mới mạo muội tới làm phiền."

Một người đàn ông vạm vỡ bên cạnh anh ta tiếp lời:

“Đội trưởng Thẩm, mấy người chúng tôi từ sớm đã nghe nói thân thủ của cô rất cừ, trong lòng cũng rất kính phục, cộng thêm ấy mà tôi là người bình thường khá thích tìm người khác đấu tay đôi để luyện tay chân nha, cho nên lúc này muốn hỏi cô một chút xem cô có bằng lòng so vài chiêu với tôi không?

Cứ coi như làm quen một chút cũng được."

Thẩm Dao nhướng mày, nhìn nhìn đám người vây xem xung quanh càng ngày càng nhiều, xác nhận với anh ta:

“Bây giờ?"

Người đàn ông vô cùng tự tin:

“Đúng, chính là bây giờ."

Thẩm Dao bước ra, chỉ vào một khoảng đất trống trước mặt nói:

“Được thôi, vậy anh trước đi, hoặc các anh còn ai muốn qua đây nữa thì trực tiếp cùng anh ta lên là được."

Người đàn ông khẽ cười một tiếng xong nói:

“Không cần, phụ nữ ưu tiên, đội trưởng Thẩm cô trước đi."

Thẩm Dao mỉm cười, đã như vậy:

“Vậy được thôi."

Lời cô vừa dứt, những khối băng do dị năng hệ Băng trên tay tụ thành liền xoát một cái “vụt vụt vụt~" bay ra ngoài, không ngoại lệ chút nào đều đ-ánh trúng vào đầu gối của những người đàn ông này.

Giây tiếp theo những người đàn ông này đồng loạt quỳ rạp trên mặt đất một cách chỉnh tề.

Họ:

???

Thẩm Dao giả vờ kinh ngạc nói:

“Ái chà, đ-ánh tang thi quen tay rồi, một cái không cẩn thận là đ-ánh gục cả đám luôn, các anh chắc là không để tâm chứ?"

Vài người đàn ông đó lập tức đỏ mặt, chật vật đứng dậy từ trên đất, xua tay lắp bắp nói:

“Không, không để tâm, không để tâm..."

Thẩm Dao thu tay lại, nhìn nhìn biểu cảm kinh ngạc và trêu chọc vài người đàn ông đó của đám người vây xem xung quanh xong liền thu hồi tầm mắt hỏi họ:

“Còn muốn tiếp tục không?

Lần này hay là tôi nhường các anh một chiêu nhé?"

“Không tới nữa không tới nữa, đội trưởng Thẩm cô tiếp tục dọn nhà đi, chúng tôi đi trước đây."

Nói xong họ liền giống như bôi dầu vào chân mà chuồn mất, nhanh tới mức Thẩm Dao và Hạ Cảnh Khiêm đều sững sờ.

Thẩm Dao nghe thấy tiếng họ vừa đi vừa lẩm bẩm xì xào, không để tâm lắm chỉ nhướng mày cùng Hạ Cảnh Khiêm tiếp tục bận rộn, không thèm quản họ nữa....

Sau khi Hạ Cảnh Khiêm chuyển từng món hành lý vào nhà liền mở từng cái ra, bắt đầu phân loại lần lượt.

Thẩm Dao muốn cùng giúp sức còn bị anh ngăn lại:

“Dao Dao, em chỉ cần nhìn là được rồi, cứ coi như cho anh cơ hội thể hiện đi."

Thẩm Dao mỉm cười nói:

“Được, vậy anh làm đi."

Hạ Cảnh Khiêm ừ một tiếng xong tùy tay rạch cái thùng đồ gần tay nhất ra, Thẩm Dao ghé sát vào nhìn, đôi mắt hơi trợn to.

Giỏi thật, đây chẳng phải là đầy một thùng cái đó sao...

Hạ Cảnh Khiêm đây là đem toàn bộ số hàng tồn bên kia tới chỗ cô rồi phải không?

Nhưng mà anh ấy âm thầm thu dọn từ lúc nào vậy?

Cô thế mà lại hoàn toàn không biết?

Thẩm Dao khóe miệng giật giật nói:

“Những thứ này, sao anh lại mang nhiều tới đây vậy?

Một mình em ở riêng cũng hoàn toàn không dùng tới mà."

Hạ Cảnh Khiêm:

“Để cho anh dùng, sau này mỗi ngày... anh thường xuyên tới."

Thẩm Dao khẽ nuốt nước miếng, không nói gì.

Một lúc sau cô đột nhiên tò mò hỏi:

“Vậy anh lấy đâu ra nhiều hộp thế này vậy?

Em nhớ trước đây còn lại không bao nhiêu mà?"

Hạ Cảnh Khiêm thản nhiên nói:

“Lấy từ kho vật tư của khu 1, trong đó vẫn còn không ít, trước đây lúc phát có người không muốn lấy, rồi không phát ra được, cứ luôn xếp ở đó để không."

Thẩm Dao đã hiểu.

Lúc Hạ Cảnh Khiêm bận rộn chạy lên chạy xuống một hồi lâu, cô từ không gian hái ít anh đào mới chín, sau khi rửa một đĩa xong bảo anh nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục, còn thuận tay đút cho anh một quả.

Hạ Cảnh Khiêm:

“Thật ngọt."

Thẩm Dao mỉm cười, lại đút cho anh một quả....

Cuối cùng tất cả hành lý đều được thu dọn xong, ngay cả ga trải giường vỏ chăn trong phòng cũng đều được trải xong rồi.

Thẩm Dao và Hạ Cảnh Khiêm đơn giản tắm rửa một cái, nằm trên giường nghỉ ngơi một lát.

Nhưng không được bao lâu Hạ Cảnh Khiêm đã bắt đầu bế Thẩm Dao đi đi lại lại trong phòng......

Cũng không biết qua bao lâu sau, thiết bị liên lạc ở đầu giường đột nhiên vang lên.

Lần này thiết bị liên lạc của cả Hạ Cảnh Khiêm và Thẩm Dao đều vang lên.

Hai người lập tức dự cảm chắc là có chuyện không hay xảy ra rồi nên vội vàng bắt máy thiết bị liên lạc.

Quả nhiên đầu dây bên kia của hai thiết bị lần lượt là nhân viên đứng gác của khu 1 và khu 6 đang nói chuyện.

Nhân viên đứng gác khu 1:

“Không xong rồi đội trưởng Hạ, tang thi đột nhiên tấn công tới cổng căn cứ chúng ta rồi."

Nhân viên đứng gác khu 6:

“Đội trưởng Thẩm, ở cổng có rất nhiều tang thi tới..."

Hạ Cảnh Khiêm hỏi:

“Máy móc giám sát không cảm ứng được trước sao?"

Nhân viên đứng gác khu 1:

“Không có."

Hạ Cảnh Khiêm:

“Tôi bây giờ qua đó ngay, các cậu lập tức kéo còi báo động khẩn cấp."

Nhân viên đứng gác khu 1:

“Rõ."

Ngay sau đó tiếng còi báo động khẩn cấp của khu 1 vang lên.

Các khu khác cũng lần lượt kéo còi báo động khẩn cấp.

Thẩm Dao và Hạ Cảnh Khiêm đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải đàn tang thi tấn công tới cổng căn cứ, nhận thức được tính chất nghiêm trọng của sự việc, họ nhanh ch.óng mặc quần áo vào, còn đeo cả hộ giáp, sau đó khoác áo khoác ngoài động tác nhanh nhẹn ra khỏi cửa.

Hạ Cảnh Khiêm trực tiếp lái xe về khu 1, Thẩm Dao thì trực tiếp đi về phía cửa ra vào của khu 6.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.