Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 201
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:12
“Khu rừng vùng này xanh mướt bạt ngàn, mỗi một cái cây đều mọc san sát nhau, lại vừa cao vừa lớn, muốn ở trong khu rừng như thế này mà tìm thấy Thung lũng Ánh trăng bằng thân rồng khổng lồ hiện tại chắc chắn là không làm được, e là ngay cả băng qua cũng rất khó khăn, thế là hắn liền hóa thành hình người.”
Sau khi hóa thành hình người hắn trực tiếp đi vào trong rừng, rồi bắt đầu dựa theo gợi ý và phương hướng mà ông ngoại để lại cho hắn để tìm kiếm lối vào Thung lũng Ánh trăng.
Muốn ở trong khu rừng rậm rạp cao lớn như thế này mà tìm một lối vào không lớn thực ra không phải là chuyện đơn giản, hơn nữa bên trong này còn ẩn chứa đủ loại thú loại, không biết khi nào sẽ thực hiện tập kích đột ngột.
Thính giác và khứu giác của Mặc Lâm đều rất linh mẫn, cho nên cũng không quá để tâm đến những động tĩnh nhỏ có thể phát ra sự tập kích đột ngột.
Chẳng bao lâu sau từng đợt gió thổi qua người hắn.
Rất nhanh hắn đã bắt được một tia hơi thở không quá bình thường trong đó.
Trong rừng rậm thấp thoáng thấy được một đôi mắt đang phát ra ánh sáng u uẩn ẩn nấp sau khúc gỗ khô quấn đầy dây leo.
Chúng đang cảnh giác dò xét bóng dáng kẻ xâm nhập xa lạ là Mặc Lâm này để suy đoán lực tấn công và khả năng phòng ngự của hắn.
Khu vực này vì kẻ ngoại lai không nhiều nên chúng sớm đã coi nó là của riêng, giờ đột nhiên có một kẻ xâm nhập thuộc ch-ủng t-ộc không rõ tên tuổi xông vào, hơn nữa còn đơn thương độc mã bước tới.
Một cảm giác nguy cơ vô hình dâng lên trong lòng chúng, chúng chỉ muốn nhanh ch.óng xử lý hắn trước rồi tính sau.
Mặc Lâm không để ý đến những động tĩnh nhỏ thỉnh thoảng truyền đến sau lưng, chỉ thần sắc thản nhiên tiếp tục bước tới, dù sao hắn cũng chỉ đi ngang qua, không cần thiết phải xảy ra xung đột trực diện với chúng kẻo...
đến lúc đó không nương tay được.
Tuy hắn nghĩ như vậy nhưng không ngăn được đối phương không nghĩ như thế.
Giờ đây Mặc Lâm còn chưa đi được bao xa đám lợn rừng sau lưng đã không nén nổi mà đuổi theo, chia làm hai đội trước sau bao vây lấy hắn.
Động tác của chúng quả thực khá nhanh ch.óng, chẳng mấy chốc đã ép bước chân tiến tới của Mặc Lâm phải dừng lại.
Mặc Lâm hơi nhíu mày nhìn đám lợn rừng bao vây hắn thành một vòng, cảm thấy chúng trông có vẻ như vẫn chưa khai trí, nói như vậy nghĩa là... chúng thực chất đều là con mồi của thú nhân?
Có lẽ là vì hắn che giấu long uy nên chúng mới như thế này, tự tin tràn đầy xông lên muốn bắt lấy hắn.
Mấy con lợn rừng cường tráng đứng trước mặt hắn trực tiếp nhe răng trợn mắt xông về phía hắn, miệng còn phát ra những tiếng kêu hung tợn muốn khiến hắn cảm thấy sợ hãi.
Mặc Lâm nhướng mày, thần sắc thản nhiên nói với chúng:
“Ta chỉ đi ngang qua, nếu các ngươi cứ nhất quyết chủ động tấn công, vậy thì...”
“Bộp —”
“Bộp bộp —”
“Bộp bộp bộp —”
Hết tiếng này đến tiếng khác, những tiếng vật nặng ngã xuống đất liên tiếp vang lên.
Mặc Lâm thần sắc tự nhiên thu chân lại:
“Thì đừng có trách ta không khách khí.”
Đám lợn rừng:
!!!
Đám lợn rừng may mắn thoát được một kiếp không bị đ-á bay gần như chạy thục mạng rời khỏi hiện trường.
Mặc Lâm không quản chúng nữa, chỉ bước tiếp về phía trước.
Tuy nhiên để tránh gặp phải cảnh tượng tương tự vừa rồi, hắn dứt khoát biến trở lại thân rồng, và tỏa ra một chút long uy để răn đe những con thú nhỏ muốn lại gần hắn.
Thân rồng hắn biến lần này là phiên bản thu nhỏ siêu cấp, cả c-ơ th-ể chỉ to bằng cánh tay, mục đích làm như vậy là vừa không quá nổi bật, vừa tiện lợi để di chuyển giữa những cành cây đan xen chằng chịt.
Chỉ là...
Thân rồng phiên bản thu nhỏ như thế này trông dường như hơi non nớt quá mức nhỉ?
Hắn đã quen với thân hình đồ sộ của mình rồi, đột nhiên biến nhỏ như thế này cứ như thể quay trở lại thời kỳ rồng con vậy, thật không quen chút nào....
Cứ như vậy di chuyển suốt hai ngày.
Mặc Lâm cuối cùng cũng tìm thấy lối vào Thung lũng Ánh trăng, men theo lối vào đi vào trong cũng rất nhanh tìm thấy hồ nước nông hình vầng trăng tròn.
Hắn làm theo lời dặn dò của ông ngoại đặt viên Nguyệt Quang Châu mang theo vào trong hồ nước nông, rồi thầm ghi nhớ thời gian trong lòng.
Sau đó hắn trực tiếp nhảy lên một tảng đ-á lớn bên hồ nước nông, nằm trên đó nghỉ ngơi.
Hai ngày nay hắn gần như đều đang lên đường, chưa được nghỉ ngơi t.ử tế lấy một lần, giờ khó khăn lắm mới tới được đích, thế nào cũng phải lim dim mắt nằm tắm nắng một lát đã....
Bộ lạc tộc cáo.
Thẩm Thanh khoác tay Thẩm Dao và Thẩm Quân, hứng hởi đi về phía nhà họ Bạch.
Cô không giấu nổi sự vui vẻ nói:
“Không ngờ nhà Bạch Diệp họ lại có thể đồng ý nhanh như vậy, em còn tưởng phải nài nỉ rất lâu họ mới chịu mang ba chị em mình cùng đi Thung lũng Ánh trăng chứ.”
Mang theo giống cái ra ngoài vốn dĩ là một chuyện có rủi ro, gia đình thú nhân thông thường đều sẽ không mạo hiểm mang theo giống cái ra ngoài săn b-ắn, huống hồ hiện tại Thẩm Dao bọn họ còn là giống cái nhà người khác, vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì thì lại càng khó nói rõ hơn.
Hơn nữa Thẩm Dao còn là giống cái cần được bảo vệ trọng điểm trong cả bộ lạc của họ, lại càng không dễ mang ra ngoài, tránh gặp phải tình huống ngoài ý muốn.
Cho nên nhà họ Bạch đồng ý nhanh như vậy quả thực có chút ngoài dự liệu của ba chị em nhà họ Thẩm.
Tuy nhiên sau khi họ đi đến nhà họ Bạch thì cũng coi như biết được lý do tại sao họ lại đồng ý nhanh như vậy.
Chỉ nhìn đám đông giống đực của nhà họ Bạch đang đứng hiên ngang kia thôi là biết chuyến đi lần này khí thế hùng hậu đến mức nào rồi.
Lại nhìn sang hai người anh trai của Bạch Diệp là Bạch Nghị và Bạch Thành đang đỏ mặt lặng lẽ dò xét thần sắc của Thẩm Dao thì lại càng biết rõ tại sao nhà họ Bạch lại đồng ý nhanh đến thế.
“Ba chị em đến rồi à.”
Chủ gia đình họ Bạch chủ động chào hỏi Thẩm Dao bọn họ.
Thẩm Quân cảm ơn:
“Chuyến đi này thực sự làm phiền mọi người quá.”
Những giống đực được nhà họ Bạch gọi qua cùng đi lần lượt xua tay nói:
“Không phiền, không phiền, tôi cũng nhân tiện hái ít hoa T.ử Lạc mang về nhà cho mẹ và em gái luôn.”
“Không sao, mấy anh em chúng tôi nhân tiện qua đó săn b-ắn cùng luôn, còn có thể mang chút con mồi về nhà.”
“Bảo vệ tốt giống cái là trách nhiệm chung của giống đực toàn tộc chúng ta, đây thảy đều là việc chúng tôi nên làm.”...
Theo tiếng người này một câu người kia một câu, thần sắc của ba chị em nhà họ Thẩm cũng dần thả lỏng.
Lúc xuất phát Bạch Diệp đi tới cùng Thẩm Dao bọn họ.
Cô tuy rất thân với Thẩm Thanh nhưng với Thẩm Quân và Thẩm Dao thì đều không mấy quen thuộc, cho nên lúc này liên tục quây lấy họ, miệng không ngừng bắt chuyện.
Hai người anh trai của cô là Bạch Nghị và Bạch Thành lặng lẽ theo sau lưng họ, giữ im lặng.
Thỉnh thoảng họ sẽ lén nhìn Thẩm Dao đang tươi cười rạng rỡ, kiều diễm động người một cái, thầm đỏ mặt....
Chương 318 Thú thế:
Hắc long lạnh lùng vs Hồ ly yêu kiều (08)
Đoàn thú nhân sau khi đến Thung lũng Ánh trăng liền chia làm hai đội đi về các hướng khác nhau.
Đội thứ nhất tập hợp toàn bộ giống đực, họ phải đi vào sâu hơn trong rừng để săn b-ắn, đợi khi thu hoạch đủ con mồi mới quay lại chỗ cũ hội hợp với mọi người.
Đội thứ hai là giống đực và giống cái cùng đi, giống đực đóng vai trò chủ yếu là bảo vệ giống cái, để họ thuận lợi hái hoa T.ử Minh và các loại thực vật khác mà không bị các loài thú nhỏ khác làm hại.
Cứ như vậy chia làm hai đội xuất phát, bên đội giống đực họ mang theo công cụ săn b-ắn liền trực tiếp khởi hành.
Bên đội giống cái thì giống đực lần lượt đứng bảo vệ ở hai đầu trước và sau, những giống cái như Thẩm Dao bọn họ liền vừa hay được bảo vệ ở giữa, tránh được những rủi ro có thể gặp phải ở phía trước và phía sau.
Trong đội ngũ này chỉ có Bạch Diệp là người trước đây có số lần đến Thung lũng Ánh trăng hái hoa T.ử Minh nhiều nhất, cho nên đối với vị trí cụ thể của hoa T.ử Minh ở vùng này cô đương nhiên thông thạo hơn các giống cái và giống đực khác rất nhiều.
Vì vậy lúc này do cô dẫn dắt giống đực đóng vai trò dẫn đường và bảo vệ ở phía trước nhất tiến về phía trước.
Hiện tại họ phải đi tìm hoa T.ử Minh trước.
Trong trí nhớ của cô chỉ cần băng qua vùng lân cận một hồ nước nông hình vầng trăng tròn là đi tiếp không xa có thể thấy được những cánh đồng hoa T.ử Minh bạt ngàn rồi....
Dưới sự dẫn dắt của Bạch Diệp, suốt dọc đường đi mọi chuyện đều khá thuận lợi.
Nhưng ngay khi sắp đi đến trước hồ nước nông hình vầng trăng tròn Bạch Diệp lại đột nhiên kinh hô một tiếng:
“A!
Mọi người mau nhìn kìa, đằng kia có một con rắn đen!
Đây là lần đầu tiên tôi thấy con rắn đen như vậy đấy!
Toàn thân nó từ trên xuống dưới chỗ nào cũng màu đen hết, thật hiếm thấy.”
Tất cả thú nhân tức khắc đều dừng bước chân, thuận theo tầm mắt của Bạch Diệp bắt đầu tìm kiếm con rắn đen mà cô nói.
“Ở đâu vậy?
Sao tôi chẳng thấy gì hết?”
Thẩm Thanh nghi hoặc quét mắt nhìn quanh một vòng, không thấy con rắn đen nào như cô nói.
“Ngay, ngay đằng kia kìa, nó đang nằm trên tảng đ-á lớn tắm nắng đó.”
Bạch Diệp chỉ về phía Mặc Lâm phiên bản mini đang nghỉ ngơi nói.
Đám giống đực cũng nhìn theo, tuy nhiên sau khi thấy con rắn đen lười biếng đến mức chẳng thèm động đậy lấy một cái kia họ cũng không quá để tâm mà nói với Bạch Diệp:
“Không sao đâu, nó chỉ là nghỉ ngơi tắm nắng thôi, chúng ta không cần quản, tiếp tục đi tới thôi.”
Bạch Diệp lắc đầu nói:
“Đợi đã, mọi người chờ chút đã mà, để tôi nhìn thêm lát nữa, trước đây tôi chưa từng thấy bao giờ, giờ nhìn thêm vài cái cho biết.”
Đám giống đực nghĩ một lát, chỉ cần họ không chủ động tấn công thì con rắn đen kia sẽ không làm sao cả, liền xua tay nói:
“Được rồi, vậy cô nhìn đi, chúng tôi đợi cô ở đây.”
Bạch Diệp mỉm cười gật đầu.
Thẩm Dao cũng chú ý đến con rắn đen kia, nó trông quả thực rất đen, hơn nữa không hiểu sao còn mang lại một cảm giác không dễ chọc vào, tỏa ra bầu không khí lạnh lùng không muốn để ý đến ai.
Tiếng nói của họ như thể làm thức tỉnh hắn đang nghỉ ngơi, hắn nhíu mày mở mắt ra, hung quang trong mắt đều ẩn hiện lộ ra.
Thẩm Dao cảm nhận rất rõ ràng địch ý đến từ Mặc Lâm, không hiểu sao lại càng tò mò nhìn hắn thêm một cái.
