Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 231
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:21
“Nhưng khổ nỗi bên phía cô lại rất gấp gáp chuyện giải độc, cái cảm giác đau đớn thấu xương thấu tâm như vừa rồi cô chỉ cần hồi tưởng lại thôi là đã thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cả người run rẩy, chẳng muốn nếm trải thêm một lần nào nữa cả.”
Vì vậy cô chỉ có thể kiên trì tiến tới, tự mình tạo ra cơ hội chạm mặt Quân Trạch, sau đó nghĩ cách trêu ghẹo anh ta, tranh thủ có thể sớm ngày song tu với anh ta để giải hết cái đống độc trên người này đi.
Chỉ là......
Quân Trạch liệu có tin vào sự ngẫu nhiên trùng hợp đến mức này không?
Thẩm Dao mím môi, chỉ cảm thấy tim đ-ập thình thịch, chẳng được bình tĩnh cho lắm.
Ngay sau đó cô nghĩ tới 【Dây thừng Phược Tiên】 được cô đặt trong không gian.
Nếu như......
Quân Trạch dù thế nào cũng không chịu mắc bẫy của cô, vậy có phải cô nên dùng 【Dây thừng Phược Tiên】 không?
Trước tiên giữ chân anh ta lại, sau đó mới thương lượng điều kiện với anh ta?
Làm như vậy thực ra có rủi ro rất lớn vì thực lực của Quân Trạch rất mạnh, cô mà đ-ánh cứng với anh ta thì về cơ bản là đ-ánh không lại, trừ phi giở trò bẩn dùng đạo cụ mới có khả năng địch nổi anh ta.
Cho nên nếu không phải tình huống bất đắc dĩ thì cô vẫn không nên dễ dàng nảy sinh xung đột với anh ta, cũng đừng cố gắng đe dọa anh ta, nếu không tình hình sẽ rất dễ đi đến mức mất kiểm soát.
Nghĩ tới đây Thẩm Dao nghiến c.h.ặ.t răng, quyết định vẫn là dùng chiêu mềm trước....
—————————
Quân Trạch:
“Muốn trói ta?”
Thẩm Dao:
“Không không không.”
Chương 362 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân quyến rũ tột cùng 06 Quân Trạch lúc bước vào rừng trúc này đã nhận ra một luồng khí tức khác hẳn ngày thường.
Ở đây giống như có ai đã từng tới vậy, quy luật phân bố tự nhiên của những lá trúc rụng trên mặt đất cũng không giống lúc bình thường.
Nhưng anh ta chỉ ngạc nhiên trong một thoáng liền tiếp tục đi vào trong.
Có lẽ là con mèo hoang nào đó sau núi đã lén lút chạy vào đây chăng......
Anh ta không nghĩ ngợi gì thêm nữa, bước theo con đường quen thuộc đi thẳng về phía suối nước nóng.
Chỉ là lúc sắp đi tới phía suối nước nóng kia anh ta đột nhiên dừng bước vì anh ta nhìn thấy trong suối nước nóng hơi nước mịt mù chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người.
Lúc anh ta nhìn thấy đối phương thì đối phương cũng vừa hay nhìn thấy anh ta.
Chỉ là dưới sự che chắn của làn hơi nước mờ mờ ảo ảo, dù họ có chạm mắt nhau thì cũng không nhìn rõ mặt nhau, chỉ có thể đại khái nhìn thấy một đường nét và vóc dáng mờ ảo.
Quân Trạch cảm thấy hơi kỳ lạ, sao lại có người tìm thấy cái suối nước nóng ẩn sâu trong rừng trúc này?
Lại còn vào tầm giờ này qua đây tắm rửa nữa chứ......
Tuy nhiên rất nhanh anh ta liền nhìn thấy đối phương có vẻ hoảng hốt rụt người xuống dưới suối nước nóng thêm một chút, rồi giọng hơi run rẩy chất vấn anh ta:
“Anh là...... ai......"
Quân Trạch quay người đi, giọng nhàn nhạt nói:
“Đây là suối nước nóng chuyên dùng ngày thường của ta."
Người của Huyền Kiếm tông về cơ bản đều biết đây là khu vực chuyên dụng của anh ta, nên thông thường sẽ không có ai tự tiện đột ngột xông vào cả, càng đừng nói tới việc tìm thấy cái suối nước nóng này rồi sử dụng.
Cho nên người hiện tại rất có khả năng là người mới vừa vào tông môn chưa lâu, vẫn chưa hiểu rõ lắm về những chuyện này rồi vô tình xông vào.
Quân Trạch hơi nhíu mày nhắc nhở:
“Lần này bỏ qua, lần sau không được tái phạm, con đi đi."
Lời anh ta vừa dứt, người trong suối nước nóng liền nhanh ch.óng đứng dậy, vừa xin lỗi vừa luống cuống từ trong suối nước nóng đi ra, sau đó nhặt xiêm y của mình lên, ngay cả thay cũng chẳng kịp thay đã định vội vàng rời đi, giống như xấu hổ đến mức hận không thể lập tức rời khỏi nơi này vậy.
Quân Trạch vẫn luôn quay lưng về phía cô, bóng lưng thẳng tắp hiên ngang, chẳng có một chút ý nghĩ muốn liếc nhìn xem cô là ai cả, đợi cô rời đi rồi anh ta chỉ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra là được.
Nhưng giây tiếp theo chỉ nghe thấy một tiếng “tõm", trong suối nước nóng liền b-ắn lên rất nhiều bọt nước, có một số còn b-ắn lên người Quân Trạch.
Người kia...... dường như đột nhiên trượt chân dưới chân lại ngã ngược trở lại suối nước nóng.
Quân Trạch:
...
Thôi vậy, hay là anh ta đi đi, đợi đối phương không còn hoảng loạn nữa rời khỏi nơi này hoàn toàn rồi anh ta lại quay lại.
Tuy nhiên đúng lúc anh ta định rời đi thì người con gái trong suối nước nóng bỗng nhiên phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, nhè nhẹ vỗ lên mặt nước kêu cứu:
“Cứu, cứu cứu tôi...... ng-ực đau quá......"
Bước chân anh ta khựng lại, nhanh ch.óng phân biệt một chút ngữ điệu của đối phương, sau khi xác nhận đối phương thực sự có điều cầu cứu thì mới quay người đi nhanh về phía cô.
Thẩm Dao vẻ mặt đau đớn ôm lấy l.ồ.ng ng-ực, lúc nhìn thấy bàn tay lớn mà Quân Trạch đưa ra từ trên bờ cô không chút do dự nắm lấy, sau đó mượn sức của anh ta thuận lợi lên bờ, còn vô cùng khéo léo thuận thế dựa vào lòng anh ta.
Miệng cô khẽ thở dốc, thần sắc đau đớn, giống như đang chịu đựng nỗi đau khó nói nào đó vậy.
Một lát sau cô không thể tin nổi trợn tròn đôi mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, giọng hơi run rẩy nói:
“Sư tôn, là ngài......"
“Ừm."
Quân Trạch nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó buông cô ra đúng lúc, sau khi cô đứng vững liền giữ khoảng cách thích hợp với cô, hỏi mang tính tượng trưng:
“Con vừa rồi bị sao thế?"
Thẩm Dao c.ắ.n c.ắ.n cánh môi, trước mặt Quân Trạch buông bàn tay vẫn luôn ôm lấy l.ồ.ng ng-ực ra nói:
“Chỗ này của con...... không biết vì sao vừa rồi bỗng nhiên rất đau, đau đến mức con không có cách nào đứng vững được."
Quân Trạch theo bản năng nhìn về phía chỗ cô nói, nhưng giây tiếp theo liền nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
Quân Trạch:
...
Cũng may anh ta thu hồi tầm mắt nhanh, về cơ bản chẳng nhìn rõ gì cả, chỉ đại khái......
Sau đó anh ta chẳng biết là nghĩ tới điều gì, đột nhiên nghiêng đầu nhàn nhạt nói:
“Đưa tay ra đây, bây giờ ta xem mạch cho con."
Anh ta thăm dò xem cơn đau ng-ực mà cô nói là kiểu đau nào.
Thẩm Dao phối hợp đưa tay tới trước mặt anh ta, dáng vẻ ngoan ngoãn ôn hòa.
Quân Trạch thần sắc nhàn nhạt đặt ngón tay lên mạch đ-ập của cô, sau khi thăm dò qua lại vài lượt giọng điệu sâu xa nói:
“Con trúng độc rồi."
Thẩm Dao im lặng, chỉ trợn tròn đôi mắt nhìn anh ta, không nói lời nào.
Quân Trạch buông bàn tay xem mạch ra, quan sát cô một lượt giọng điệu bình tĩnh nói:
“Con đã biết?"
Thẩm Dao do dự một lát liền khẽ gật đầu nói:
“Con biết ạ, thưa sư tôn."
Quân Trạch liếc nhìn suối nước nóng bốc hơi nóng hầm hập phía sau cô nói:
“Dựa theo mạch tượng của con mà xét thì loại độc mà con trúng này chắc hẳn là một loại nhiệt độc, không thích hợp tắm suối nước nóng đâu, nếu không sẽ kích thích độc tính phát tác gấp bội, triệu chứng phát tác cũng sẽ nghiêm trọng hơn, những điều này con có biết không?"
Nghe vậy, c-ơ th-ể Thẩm Dao đang đứng trong gió lạnh không khỏi co rúm lại, vẻ đáng thương ra sức lắc lắc đầu, mềm mỏng nói:
“Điều này con thực sự không biết ạ, sư tôn, xin ngài hãy giúp con, cứu cứu con."
Quân Trạch hờ hững liếc nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói:
“Cứu con?
Ta phải cứu thế nào đây?
Ta ngay cả loại độc cụ thể con trúng là loại nào cũng không biết."
Thẩm Dao mím mím môi, lặng lẽ tiến lại gần anh ta một bước, nhỏ giọng nói:
“Sư tôn, độc con trúng là......"
Quân Trạch trực tiếp ngắt lời cô:
“Đây là chuyện riêng tư của con, trước tiên không cần nói với ta chi tiết như vậy, ngày mai ta đưa con đi gặp tông y, lúc đó con lại nói tình hình của con với ông ấy, ông ấy sẽ biết cách cứu con thế nào."
Thẩm Dao khó khăn gật gật đầu, khuôn mặt thoáng qua một chút phức tạp khó nói, một lát sau cô ôm c.h.ặ.t lấy đống quần áo ướt nhẹp trong tay, nhanh ch.óng chào tạm biệt anh ta rồi phi thân chạy khỏi rừng trúc này, giống như chẳng muốn ở lại nhờ anh ta giúp đỡ thêm chút nào nữa vậy.
Sau khi bóng dáng cô biến mất, Quân Trạch hơi đau đầu xoa xoa thái dương, bắt đầu phản tỉnh xem thái độ của mình đối với cô đồ đệ mới đến liệu có quá khắt khe và lạnh lùng hay không.
Rõ ràng...... cô đang chịu đựng sự giày vò của nỗi đau muôn vàn mà lấy hết can đảm tìm kiếm sự hỗ trợ từ anh ta, nhưng anh ta lại...... lấy tông y ra để lấp l-iếm qua chuyện.
Cho dù cô có mang theo mục đích tới Huyền Kiếm tông thì trước khi điều tra rõ mọi chân tướng, anh ta cũng chẳng đến mức quan trọng hóa vấn đề như vậy chứ?
Hơn nữa cô mới tới chẳng hiểu gì cả, anh ta rõ ràng có thể thuận tay giúp cô một chút không phải sao?
Một lát sau anh ta thở hắt ra một hơi thật dài, liếc nhìn vầng trăng vẫn sáng tỏ, cuối cùng vẫn là nhanh ch.óng đuổi theo....
Chương 363 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân quyến rũ tột cùng 07 Thẩm Dao mặc lớp áo mỏng manh, bước nhanh trong gió lạnh, trong lòng có chút chán nản.
Mọi chuyện hôm nay chắc hẳn chẳng mảy may khiến Quân Trạch nảy sinh lòng trắc ẩn.
Anh ta quả nhiên vẫn có sự đề phòng đối với cô, là cô không chịu nổi sự giày vò đau đớn nhất thời mà đã quá nóng vội rồi.
Chỉ là hễ nghĩ tới cái dáng vẻ hờ hững của anh ta là cô lại...... tâm trạng phức tạp.
Thôi vậy...... thôi vậy...... cô vẫn nên nghĩ thêm cách nào khác hay hơn để tiếp cận anh ta đi.
Trong lúc suy nghĩ, bước chân cô không khỏi nhanh hơn, muốn rời khỏi khu vực này nhanh hơn một chút.
Tuy nhiên đúng lúc cô sắp xuyên qua rừng trúc này thì cánh tay bỗng nhiên bị một bàn tay lớn nắm lấy.
Cô cau mày, không vui nhìn về phía sau, lúc tầm mắt chạm tới thân hình và khuôn mặt của người tới thì rõ ràng là sững lại.
Không ngờ người tới lại là Quân Trạch chẳng biết đã đuổi tới từ lúc nào.
Nhưng nghĩ lại cũng bình thường, ở đây ngoài cô và anh ta ra thì còn có thể có ai nữa chứ?
Lúc này trên mặt anh ta mang theo một chút không tự nhiên, khác hẳn với vẻ mặt nhàn nhạt thường ngày, có thêm một chút hơi thở trần gian, trầm giọng nói với cô:
“Xin lỗi, ta vừa rồi...... thái độ không được tốt, hay là bây giờ ta đưa con đi gặp tông y đi, đi sớm một chút cũng có thể sớm bốc thu-ốc đúng bệnh, giải độc cho con nhanh hơn một chút mới tốt."
Thẩm Dao thần sắc nhàn nhạt gạt tay anh ta ra, giọng điệu lạnh lùng thanh khiết:
“Không phiền sư tôn nữa ạ, bây giờ trời đã tối rồi, ngày mai con tự mình đi tìm tông y là được."
Quân Trạch mím mím môi đề nghị:
“Đi sớm một chút sẽ tốt hơn, tranh thủ bây giờ khoảng thời gian sau khi con phát tác vẫn còn gần, chẩn đoán của tông y cũng có thể chính xác hơn một chút."
Anh ta chân thành đề nghị cô nên đi sớm một chút, dù sao đi tới chỗ tông y một chuyến cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Thẩm Dao nghĩ ngợi, bây giờ đi cũng không phải là không được, liền trả lời:
“Vậy được ạ, vậy bây giờ con tự mình đi qua đó, không làm phiền sư tôn nữa."
Quân Trạch liếc nhìn dáng vẻ ướt sũng của cô, lông mày khẽ cau lại, dứt khoát cởi bỏ ngoại bào định khoác lên người cô.
