Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 240
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:23
“Cũng không biết bình thường anh ta toàn nghĩ cái gì trong đầu nữa.”
Khúc Tĩnh còn cố tình chuyển chủ đề, hỏi Quân Trạch:
“Đúng rồi, ông ở đây đợi đồ đệ ông bao lâu rồi?"
Quân Trạch:
“Chắc cũng được nửa canh giờ rồi."
Khúc Tĩnh:
“Lâu thế á?
Vẫn chưa xong sao?
Thế thì xem ra thanh kiếm cô ấy lấy chắc chắn không hề đơn giản, giống như ông năm xưa vậy."
Quân Trạch:
“Hy vọng cô ấy có thể sớm chọn xong mà ra ngoài, kiếm tốt hay không không liên quan đến thời gian chọn."
Khúc Tĩnh:
“Cũng đúng, năm xưa tôi cứ thế vào nhanh ra nhanh, loáng cái là lấy xong kiếm rồi, nhưng không ảnh hưởng đến việc thanh kiếm đó của tôi rất dễ dùng."
Quân Trạch không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên nói:
“Ừm, là khá dễ dùng, lúc c.h.ặ.t mấy cái cành lá sắp héo trên đỉnh núi Thiên Ngu ấy, khá là dứt khoát."
Khúc Tĩnh:
...
Anh ta còn dám nhắc lại nữa à?
Mỗi lần nhờ anh ta giúp canh chừng, anh ta đều không thể ngăn được sư tôn đột nhiên xuất hiện, và rồi...
Sư tôn cứ thế véo tai anh ta mắng, bảo anh ta không được dòm ngó mấy cây bách của ông nữa.
Rõ ràng mỗi lần anh ta đều rất hiểu chuyện, chỉ chạm vào những cành sắp héo và mấy cành mọc hơi đột ngột sau này cần phải cắt tỉa xử lý, tuyệt đối không chạm vào thân chính và mấy cành khỏe mạnh.
Nhưng dù vậy sư tôn vẫn không yên tâm về anh ta, cứ sợ anh ta lỡ tay một cái là c.h.ặ.t nhầm chỗ nào đó trên cây bách báu vật của ông.
Thực tế anh ta chưa từng lỡ tay bao giờ, thậm chí còn giúp sư tôn đỡ tốn bao công sức, đỡ phải nhọc lòng đi cắt tỉa một chuyến nữa.
Hơn nữa sau này anh ta còn khôn ra, âm thầm lôi Quân Trạch ra phía trước làm b-ia đỡ đ-ạn, dù sao lão già đó luôn không nỡ mắng đứa đồ đệ cưng nhất của mình.
Nhưng khi anh ta chuyển hết mâu thuẫn lên người Quân Trạch thì sư tôn vẫn cứ tiếp tục chỉ véo tai anh ta, nói:
【Quân Trạch trông không giống hạng người tham ăn, sao có thể vì mấy miếng thịt sấy mà chạy lên đỉnh núi này vặt trộm cây báu của ta được.】
Mỗi lần vào lúc đó Quân Trạch đều sẽ chủ động đứng ra thành thật nói:
【Sư tôn, con thực sự có tham gia, hơn nữa thịt sấy bằng những cành khô này con cũng có ăn ạ.】
Sau đó sư tôn vẫn cứ tiếp tục chỉ véo tai anh ta không buông.
Hồi tưởng lại chuyện xưa, Khúc Tĩnh chỉ thấy thật là bất công mà, tại sao Quân Trạch chưa bao giờ bị véo tai chứ?
Nhưng điều anh ta không biết là Quân Trạch chỉ trong mấy ngày nay đã bị Thẩm Dao véo tai mấy lần rồi.
Chương 373 Kiếm Tôn Thanh Tâm Quả Dục vs Đại Mỹ Nhân Mê Hoặc Tột Cùng 17
Thẩm Dao bắt đầu cảm thấy mình càng đi càng sâu trong Kiếm Trủng này, cũng càng đi càng thấy mệt.
Nhưng bất kể đi bao xa, nơi này dường như đều không có điểm dừng vậy.
Ngay khi cô vừa dừng lại định nghỉ ngơi một lát thì bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng “đinh đinh" trong trẻo.
Cô lập tức hướng tầm mắt về phía nguồn âm thanh, và rồi nhìn thấy một thanh bảo kiếm mang theo hàn quang sắc lẹm đang đột ngột rung động thân kiếm trong một mảnh trầm lặng, mang theo khí thế sắp phá đất mà ra.
Đôi mắt cô lập tức sáng lên, trong lòng đã ẩn ẩn có dự cảm, thanh kiếm này rất có thể chính là thanh kiếm phù hợp với mình.
Nghĩ đến đây cô liền không chần chừ nữa, tay nhanh ch.óng triển khai thuật pháp lấy kiếm hướng về phía thanh kiếm đó.
Một lát sau thanh kiếm đó liền thoát khỏi sự trói buộc dưới thân, nhanh ch.óng bay về phía Thẩm Dao.
Thẩm Dao gần như chỉ nhẹ nhàng đỡ một cái, thanh kiếm đó liền vững vàng rơi vào trong tay cô.
“Đây là... thanh kiếm ta đã lấy được..."
Đôi mắt cô sáng lên, không nhịn được giơ thanh kiếm lên ngắm tới ngắm lui, còn kinh ngạc sờ vào thân kiếm sắc bén đó.
Một lát sau trước mặt cô tự động mở ra một lối đi, ở cuối lối đi đó chính là lối ra tỏa ra sương trắng và ánh sáng, giống hệt lối ra mà Quân Trạch đã nói với cô.
Thẩm Dao lúc này mới thực sự cảm thấy an tâm, lập tức nắm c.h.ặ.t thanh kiếm, bước chân nhẹ nhàng đi về phía lối ra đó....
Quân Trạch vẫn luôn lặng lẽ đợi ở bên ngoài, từ lúc mặt trời mới mọc đợi cho đến lúc mặt trời xế bóng, mới cuối cùng đợi được bóng dáng Thẩm Dao.
Chỉ thấy trong tay cô đang cầm thanh trường kiếm một cách gọn gàng, bước đi kiên định, trên mặt tràn đầy nụ cười vui sướng, giống như một vị nữ tướng quân thắng trận trở về vậy.
Quân Trạch nhìn mà tim dường như hẫng mất một nhịp.
Khúc Tĩnh đã rời khỏi đây từ sớm nên lúc này ở đây chỉ còn một mình Quân Trạch đứng đợi.
Anh không hề kiêng dè mà nhìn thẳng vào Thẩm Dao, lên tiếng nói:
“Dao Dao, c.o.n c.uối cùng cũng ra rồi."
Thẩm Dao đi đến trước mặt Quân Trạch, đầy hứng khởi khoe thanh kiếm của mình với anh, nói:
“Sư tôn, thầy xem giúp con thanh kiếm này thế nào?
Chọn có tốt không ạ?"
Quân Trạch đưa ngón tay ra khẽ chạm vào thân kiếm, sờ tới sờ lui mấy cái rồi cười nói:
“Đây là một thanh kiếm tốt, con chọn rất giỏi, vô cùng có mắt nhìn."
Thẩm Dao vui mừng nói:
“Nói ra thì vẫn là thanh kiếm này chọn con trước đấy ạ, sư tôn, con nói thầy nghe..."...
Trên đường về hai người vẫn luôn nói cười vui vẻ.
Quân Trạch một tay dắt tay Thẩm Dao, một tay dò đường ở phía trước, còn nghiêm túc nghe cô nói chuyện.
Một lúc sau Quân Trạch đột nhiên nghĩ đến chuyện Phệ Tâm Mị nên hỏi cô:
“Kẻ hạ độc mà con nói lúc trước, T.ử Nguyệt của Hợp Hoan Tông, còn nhớ không?"
Thẩm Dao gật đầu:
“Con nhớ ạ, sao thế sư tôn?
T.ử Nguyệt có chuyện gì ạ?"
Quân Trạch liền nói chuyện hiện giờ trong tay anh có độc d.ư.ợ.c Phệ Tâm Mị cho cô nghe, còn hỏi Thẩm Dao:
“Con có muốn báo thù không?"
Thẩm Dao tất nhiên là muốn rồi.
Từ lần đầu tiên cô cảm nhận một cách chân thực nỗi đau đớn tột cùng mà Phệ Tâm Mị mang lại, trái tim muốn báo thù của cô đã lên đến đỉnh điểm.
Vì vậy đối mặt với câu hỏi của Quân Trạch, cô không hề do dự trả lời:
“Con muốn báo thù, vô cùng muốn."
Quân Trạch:
“Được, vậy mối thù này ta sẽ báo thay con."
Thẩm Dao tò mò hỏi:
“Sư tôn, vậy thầy định bao giờ mới đi ạ?
Có thể mang con theo cùng được không?
Con muốn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của T.ử Nguyệt."
Quân Trạch suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là đợi sau khi Thẩm Dao tu luyện ra được chút thành quả đã rồi mới mang cô theo cùng, như vậy cũng sẽ chắc chắn hơn một chút.
Thế là anh đáp lại:
“Khoảng một tháng sau, lúc đó chúng ta cùng đi."
Thẩm Dao đồng ý:
“Vâng ạ."
Thời gian một tháng chắc hẳn độc trên người cô cũng nên giải được hòm hòm rồi nhỉ?
Thật tốt....
Quân Trạch đưa Thẩm Dao quay về nơi ở của mình trước để nghỉ ngơi một lát, rồi sau đó anh mới bắt đầu hỏi cô về vấn đề nơi ở sau này:
“Con có muốn sau này cứ ở luôn bên phía ta không?"
Thẩm Dao mở to mắt nói:
“Như vậy không hay lắm đâu ạ..."
Quân Trạch liền bắt đầu liệt kê những cái lợi khi cô ở bên phía anh:
“Phòng ốc chỗ ta rộng rãi thoải mái hơn một chút, con ở chắc hẳn sẽ thấy dễ chịu hơn bên kia."
“Hơn nữa điều kiện tắm rửa chỗ ta rất tốt, không giống như con ở bên kia còn phải tự tay đun nước này nọ."
“Đồ ăn thức uống bên ta cũng đảm bảo đầy đủ, đủ để con ăn ngon uống tốt mà không phải vất vả."
“Quan trọng nhất là con ở lại bên này nếu đột nhiên phát độc ta có thể kịp thời giúp con."
Nói đến đây mặt anh bỗng chốc nóng bừng lên.
Đây đâu có giống lời một vị sư tôn nói chứ?
Mấy lời này chính anh nói ra còn thấy không tự nhiên.
Thẩm Dao lại càng phì cười thành tiếng, đôi mắt sáng quắc nhìn anh, nói:
“Sư tôn, nếu thầy muốn con ở lại bên phía thầy thì thầy phải chịu trách nhiệm chăm sóc con đấy nhé, nếu không con vẫn thấy mình ở một mình thì tự tại hơn."
Dù sao khi cô ở một mình thì hệ thống sẽ giúp cô thu xếp ổn thỏa mọi việc trong ngoài, không cần cô phải làm gì cả.
Nếu Quân Trạch không thể làm được việc chăm sóc cô thì cô thà ở một mình, tận hưởng sự chăm sóc chu đáo của hệ thống còn hơn.
Qua thời gian tiếp xúc này Quân Trạch cũng đã có hiểu biết nhất định về cô, tất nhiên biết trạng thái cuộc sống cô thích là như thế nào.
Thế là anh cười hứa hẹn nói:
“Được, ta sẽ chăm sóc con thật kỹ lưỡng, đảm bảo con ở bên này sẽ thấy thoải mái.
Ngoài ra bình thường chúng ta cũng có thể tu luyện ở gần đây, linh khí vùng này khá nồng đậm, có thể nâng cao tốc độ tu luyện của con."
Thẩm Dao:
“Được ạ, vậy cứ thử một thời gian xem sao."...
Đến lúc trời sắp tối Quân Trạch cùng Thẩm Dao quay về nơi ở bên kia của cô một chuyến, giúp cô đóng gói một số đồ đạc rồi cùng mang về bên phía anh.
Đêm đến khi Thẩm Dao đang đơn giản sắp xếp lại quần áo mình mang theo trong phòng Quân Trạch, đột nhiên phát hiện bên trong có trộn lẫn mấy bộ nội y rất khác biệt mà trước đây cô chưa hề chú ý tới.
Những thứ này rõ ràng khi cô đóng gói quần áo không hề xếp vào mà?
Vậy tại sao chúng lại xuất hiện ở đây?
Hơn nữa cô nhớ mấy thứ này cơ bản đều vứt trong không gian mà?
Vậy chúng làm sao từ trong không gian chạy vào hành lý của cô được chứ?...
—————————
Thẩm Dao:
“Thật là lạ, đồ trong không gian sao lại chạy ra ngoài được chứ?”
Hệ thống chột dạ:
“Em không biết nha, có lẽ là chính ngài lấy ra lúc nào đó rồi chẳng may quên mất chăng...”
Thẩm Dao nheo mắt:
“Thành thật khai báo mau!”
Chương 374 Kiếm Tôn Thanh Tâm Quả Dục vs Đại Mỹ Nhân Mê Hoặc Tột Cùng 18
Trong khoảng thời gian một tuần tiếp theo, Thẩm Dao và Quân Trạch dốc lòng tu luyện trong ngôi nhà gỗ này.
Cứ như vậy trôi qua một tuần, hệ thống vui mừng nói với Thẩm Dao:
“Ký chủ đại nhân, độc Phệ Tâm Mị trong c-ơ th-ể ngài đã giải được một nửa rồi ạ, nửa độc còn lại chắc chắn sẽ sớm giải sạch thôi."
Thẩm Dao rất kinh ngạc, nhanh vậy sao.
Tóm lại đây là chuyện tốt.
Buổi chiều cô liền trực tiếp nói với Quân Trạch chuyện muốn đi tìm Hứa tông y giúp cô chẩn mạch xem tình hình thế nào.
Quân Trạch gật gật đầu nói:
“Vừa hay chúng ta trực tiếp ngự kiếm bay qua đó, ta thuận tiện kiểm tra tình hình tu luyện ngự kiếm của con luôn."
Thẩm Dao đáp lại:
“Vâng ạ."
Thời gian này cô gần như đang tranh thủ từng giây từng phút để tu tập thuật pháp.
May mà khả năng lĩnh ngộ và học hỏi của cô khá tốt nên học cũng khá nhanh, lúc tu luyện không hề thấy vất vả lắm.
Lúc cô tu luyện Quân Trạch cũng sẽ ngồi thiền tu luyện ở bên cạnh, thỉnh thoảng sẽ dừng lại kiểm tra tiến độ của cô rồi sau đó mới tiếp tục nhắm mắt ngồi thiền.
