Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 251
Cập nhật lúc: 12/04/2026 14:27
“Càng nghĩ càng thấy lúc này có nằm xuống cũng chẳng tài nào ngủ tiếp được nữa.”
Rất nhanh hệ thống đã kiểm tra xong dữ liệu hậu đài về c-ơ th-ể của Thẩm Dao, báo cáo:
“Ký chủ đại nhân, em thấy dữ liệu hiển thị ở hậu đài hệ thống cho thấy trừ việc trong một khoảng thời gian vừa rồi nhịp tim của người hơi cao ra thì những cái khác đều không có vấn đề gì cả.
Ngoài ra em cũng xem dữ liệu não bộ của người, không có tình huống bất thường nào, tổng thể là hoàn toàn ổn ạ.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Được rồi, vậy có lẽ là ảo giác trong mơ của ta thôi, để ta xem sau vậy.”
Hệ thống:
“Vâng, em cũng sẽ giúp người theo dõi sự thay đổi dữ liệu c-ơ th-ể người kịp thời ạ.”
Thẩm Dao quấn c.h.ặ.t chăn nói:
“Được.”
……
Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, khi cuối cùng cô lại bắt đầu thấy buồn ngủ, lơ mơ ôm chăn nhắm mắt chuẩn bị ngủ tiếp lần nữa thì bên ngoài lều đột nhiên vang lên tiếng mở cửa sột soạt quen thuộc.
Quân Trạch hành động nhẹ nhàng đi vào trong lều, vô cùng cẩn thận để tránh làm phiền Thẩm Dao.
Nhưng hắn không hề biết rằng lúc này cơn buồn ngủ của Thẩm Dao đã hoàn toàn tan biến, cô đang mở mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm mọi hành động của hắn mà không thốt ra lời nào.
………
—————————
Quân Trạch:
“Vợ ơi, anh ra ngoài là để làm việc chính sự mà, và không phải cố ý chuồn đi sau khi em ngủ đâu.”
Thẩm Dao:
“Về cái lều của anh đi.”
Quân Trạch:
“Không muốn đâu, muốn dính lấy vợ cơ.”
Chương 387 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ (31)
Quân Trạch vừa từ ngoài vào, trên người còn mang theo hơi lạnh của đêm khuya, hắn dùng thuật pháp làm cho c-ơ th-ể ấm áp lên trước rồi mới chui vào trong chăn, từ từ tiến lại gần Thẩm Dao.
Khi ôm cô vào lòng hắn mới nhận ra có chút gì đó không đúng, cô tỉnh dậy từ bao giờ vậy?
“Xin lỗi vì đã làm nàng thức giấc.”
Quân Trạch trầm giọng nói.
Thẩm Dao nghe ra được sự mệt mỏi nhàn nhạt trong giọng nói của hắn bèn đảo mắt, đại khái đoán ra được chắc là hắn đã ra ngoài điều tra chuyện gì đó nên mới tiêu hao tinh lực như vậy.
Hiểu ra điều này thái độ của cô trở nên ôn hòa hơn một chút, hỏi:
“Sư tôn, lúc nãy người đi đâu thế?”
Quân Trạch thẳng thắn nói:
“Ta tới gần nhà trưởng làng xem có chuyện gì bất thường xảy ra không, vô tri vô giác ở lại đó hơi lâu một chút.”
Thẩm Dao lại hỏi:
“Vậy có phải Sư tôn rời đi ngay sau khi con vừa ngủ say không?”
Quân Trạch nghẹn lời, cứng người một lúc mới khẽ đáp:
“Ừ, chuyện khẩn cấp, ta nghĩ đi sớm về sớm cũng tốt.”
Nói đoạn hắn kể cho Thẩm Dao nghe toàn bộ quá trình những chuyện gặp phải ở nhà trưởng làng tối nay.
“Ta và Khúc Tĩnh trước hết phát hiện ra bố cục của một cái cây mấy trăm năm tuổi trong sân nhà trưởng làng có chút quái dị, sau đó lên điều tra một hồi thì phát hiện ra trận pháp được bố trí quanh gốc cây.”
“Đang lúc chúng ta định điều tra kỹ hơn xem cái cây đó còn có chỗ nào không ổn không thì trưởng làng đột nhiên thức giấc bước ra khỏi nhà, bọn ta đành phải tìm chỗ ẩn nấp tạm thời.”
“Sau đó bọn ta nghe thấy trưởng làng cứ một mình lẩm bẩm trước cây đại thụ đó, từ lời lẩm bẩm của ông ta chúng ta cũng biết được một vài chuyện xảy ra quanh ông ta.”
Hắn nói tới đây thì đột ngột dừng lại không kể tiếp nữa.
Thẩm Dao chớp chớp mắt, tò mò hỏi:
“Sau đó thì sao?
Sư tôn sao người không kể tiếp nữa?”
Quân Trạch mím môi nói:
“Giờ ta ngẫm lại thấy đột nhiên không chắc lắm liệu có phải ông ta đã phát hiện ra ta và Khúc Tĩnh rồi cố tình nói những lời đó cho bọn ta nghe không.”
Thẩm Dao bị gợi trí tò mò:
“Lời gì ạ?”
Quân Trạch tổng kết:
“Ý đại khái trong lời ông ta là cả cái làng này đã cùng nhau hại ch-ết đứa cháu nội đáng thương của ông ta, giờ đây là lúc bọn họ bị địa phủ thu mạng, phải nhận báo ứng.”
Thẩm Dao ngẩn người, nghĩ thầm chắc hẳn chuyện ẩn chứa trong đó nhất định không đơn giản, hèn gì ban ngày hôm nay họ nhìn thần thái của trưởng làng đều thấy có chỗ không ổn.
Quân Trạch suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy đợi ngày mai họ đi thăm hỏi thêm nhiều dân làng để tìm hiểu thêm tình hình rồi hãy kết luận thì tốt hơn.
Hiện giờ vẫn nên ưu tiên nghỉ ngơi thật tốt, mọi chuyện cứ đợi tới ngày mai có kết quả rồi tính tiếp.
Vì thế hắn nói với Thẩm Dao:
“Dao Dao, ngày mai chúng ta cùng đi tới nhà dân làng xem sao, giờ muộn quá rồi cứ nghỉ ngơi trước đã.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Vâng, vậy Sư tôn nghỉ ngơi cho tốt nhé, giờ con vẫn chưa thấy buồn ngủ, lát nữa mới ngủ.”
Quân Trạch nhướng mày, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Không buồn ngủ sao?”
Thẩm Dao không nghĩ nhiều, đáp:
“Vâng.”
Quân Trạch mỉm cười nói:
“Không buồn ngủ thì đúng lúc lắm.”
Thẩm Dao:
???
……
Bên ngoài lều, Hứa Phái và Liễu Trấn Vân đang chuẩn bị đổi ca trực cho người tiếp theo, đột nhiên tinh mắt nhìn thấy trong đám lều quây quần có một cái lều trông đặc biệt nổi bật.
Nguyên nhân là cái lều đó hình như đang rung rinh nhè nhẹ.
Y kinh ngạc một hồi, miệng thốt lên tiếng kinh hô, có chút không thể tin nổi mà dụi dụi mắt, lẩm bẩm:
“Cái gì thế?
Đêm hôm khuya khoắt thế này mà quái đản quá vậy?”
Đồng đội bên cạnh nghe thấy y lẩm bẩm không rõ ràng bèn thắc mắc:
“Sao thế?
Huynh đang nói cái gì vậy?”
Hứa Phái định chỉ cho người đó xem nhưng trong nháy mắt cái lều đó đã trở lại dáng vẻ bình lặng như cũ.
Hứa Phái:
???
Liễu Trấn Vân:
“Sao thế?
Huynh nhìn thấy gì à?”
Hứa Phái nhíu mày, dụi mắt lần nữa, sau khi xác nhận cái lều đó vẫn đang bình lặng như thường bèn xua tay nói:
“Không có gì, chắc ta trực đêm nên buồn ngủ hoa mắt rồi, thực tế chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”
Liễu Trấn Vân vỗ vỗ vai y nói:
“Không sao, đúng lúc đổi ca rồi, huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tinh thần sảng khoái thì sẽ không bị ảo giác nữa đâu.”
Hứa Phái gật đầu nói:
“Được, vậy ta đi ngủ đây.”
Các đồng đội khác:
“Ừ ừ, vất vả rồi, nghỉ ngơi đi nhé.”
Hứa Phái ngáp một cái, nhìn cái lều đó lần cuối, sau khi xác nhận cuối cùng vẫn không có động tĩnh gì mới tin là mình nhất thời ảo giác do mệt mỏi, lắc đầu đi vào lều của mình nghỉ ngơi.......
Chương 388 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ (32)
Lúc rạng sáng.
Quân Trạch bước ra khỏi lều, đổi ca cho người trực đêm.
Đối phương thấy chỉ có mình hắn tới đổi ca bèn nhanh nhảu hỏi một câu:
“Sư tôn, tiểu sư muội đâu ạ?
Sao không thấy tiểu sư muội cùng tới đổi ca?”
Họ trực đêm đều là hai người đi cùng nhau để nhắc nhở nhau tránh giữa chừng buồn ngủ quá mà ngủ quên mất.
Mà Sư tôn thì đúng lúc đi cùng cặp với tiểu sư muội, cho nên lúc này chỉ thấy mình hắn xuất hiện họ mới thuận miệng hỏi vậy.
Quân Trạch:
“Không sao, một mình ta canh chừng là được rồi, không cần sư muội các con đâu, các con mau về nghỉ ngơi đi, lát nữa trời sáng rồi.”
Sau khi trời sáng sẽ có rất nhiều việc phải làm.
Họ thực ra cũng đã mệt rã rời bèn không ở lại thêm nữa, đáp lời một tiếng rồi đi thẳng về lều của mình.
……
Khi Thẩm Dao mở mắt lần nữa thì trời đã sáng hẳn.
Bên ngoài lều lờ mờ có tiếng động mọi người thức dậy và nói chuyện.
Thẩm Dao cũng thức dậy, cầm lấy bộ y phục bị ném sang một bên, chậm rãi mặc lên người.
Lúc cô ngủ hệ thống đã tự giác dùng đạo cụ để làm dịu và phục hồi cho cô……
đủ các loại thao tác.
Cho nên lúc này trạng thái của cô khá tốt, trên người cũng không thấy quá khó chịu.
Sau khi cô mặc quần áo xong Quân Trạch liền mở cửa lều đi vào trong.
“Dao Dao nàng tỉnh rồi à, không ngủ thêm một lát nữa sao?”
Quân Trạch vừa nói vừa thấy cô lắc đầu bèn tiện tay gấp gọn chăn gối lại.
Thẩm Dao ngồi trong lều dùng thuật làm sạch cho mình rồi hỏi Quân Trạch:
“Sư tôn, khi nào chúng ta xuất phát tới nhà dân làng ạ?”
Quân Trạch mở cửa lều cho thoáng khí, đáp:
“Nếu mọi người đều dậy rồi thì khoảng một khắc nữa sẽ xuất phát.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Vâng con biết rồi ạ.”
Quân Trạch nhìn cô một cái, đột nhiên hắng giọng hỏi:
“Dao Dao…… nàng hiện giờ còn chỗ nào khó chịu không?
Tranh thủ lúc còn thời gian hay là ta vận khí xoa bóp cho nàng một chút nhé.”
Thẩm Dao nhướng mày.
……
Không lâu sau Quân Trạch và Thẩm Dao cùng bước ra ngoài lều.
Lúc này trời đã sáng rõ, đống lửa bên ngoài lều cũng đã tắt lịm từ lâu.
Trong làng thấp thoáng có tiếng gà gáy ch.ó sủa, và một vài ngôi nhà của dân làng đã bắt đầu bốc khói bếp.
Quân Trạch kiểm tra quân số các đệ t.ử thì phát hiện thiếu mất một người bèn hỏi:
“Giang Kỳ đâu?
Các con có ai thấy nó không?”
Đám đệ t.ử có mặt đều lắc đầu nói:
“Không ạ Sư tôn, sáng nay chúng con dường như đều không thấy Giang Kỳ đâu cả.”
Quân Trạch khẽ nhíu mày, hỏi Vệ Minh là người cùng ở chung lều với y:
“Con ở chung lều với Giang Kỳ, con có biết nó đi đâu không?”
Vệ Minh nhớ lại một hồi rồi nói:
“Tối qua sau khi đổi ca trực đêm về chúng con rõ ràng cùng nhau về lều, nhưng sáng nay lúc con dậy thì lại thấy trong chăn bên cạnh trống không, Giang Kỳ không có ở đó.
Con cũng không nghĩ nhiều chỉ tưởng là nó dậy sớm hơn con thôi, nhưng giờ mới nhận ra là dường như từ lúc dậy tới giờ con chưa hề gặp y.”
Nói xong những lời này Vệ Minh cũng lờ mờ cảm thấy có chỗ không ổn, nhưng Giang Kỳ rốt cuộc đã đi đâu thì y thực sự không biết.
Quân Trạch mím môi bảo Vệ Minh vào lều lấy một món đồ mang hơi thở của Giang Kỳ ra, sau đó lấy từ trong ng-ực ra một cái la bàn, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Giang Kỳ.
Chương 389 Kiếm tôn thanh tâm quả d.ụ.c vs Đại mỹ nhân cực kỳ quyến rũ (33)
May mắn thay lần theo hướng chỉ của la bàn, không lâu sau họ đã tìm thấy Giang Kỳ trong một khu rừng gần đó.
Chỉ có điều rất kỳ lạ là Giang Kỳ lại đang tựa vào một cành cây lớn, nhắm c.h.ặ.t mắt, đang trong trạng thái ngủ say, và quái dị hơn là trên mặt y vẫn mang theo một nụ cười nhàn nhạt, cứ như thể đang mơ thấy giấc mộng đẹp nào đó vậy.
