Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 302
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:20
Phó Vân Chỉ không dám nhìn anh trai mình lấy một cái, chỉ ra sức gật đầu, nói:
“Được mà, được mà.”
Phó Xuyên Lâm nở nụ cười hài lòng, nắm lấy tay Thẩm Dao, nói với Phó Vân Chỉ:
“Vậy anh đưa chị dâu em đi ăn sáng trước đây, lát nữa chú Trần và các dì sẽ qua đây với em.”
Phó Vân Chỉ ngoan ngoãn đáp:
“Vâng ạ, em biết rồi.”
“Vậy bọn anh đi trước nhé, Vân Chỉ.”
“Tạm biệt ạ.”......
Sau khi Phó Xuyên Lâm dắt Thẩm Dao đi xa một chút, nhìn thấy chú thỏ nhỏ cô luôn ôm c.h.ặ.t trong lòng, liền hỏi:
“Thích cái này lắm sao?”
Thẩm Dao cúi đầu nhìn chú thỏ nhỏ trong lòng, mím môi nói:
“Khá thích ạ, vả lại, đây là Vân Chỉ đặc biệt tặng cho em.”
Phó Xuyên Lâm cười khẽ, nói:
“Con bé tặng mà em đã quý như báu vật thế này, vậy nếu là anh tặng thì sao?”
Thẩm Dao đối xử công bằng đáp:
“Nếu là anh tặng, đương nhiên em cũng sẽ trân trọng rồi.”
Phó Xuyên Lâm cười trầm thấp:
“Được.”
Nếu là anh tặng, thì không chỉ đơn giản là một con thế này đâu.
Đến lúc đó, lại cho cô một bất ngờ vậy.
Hai người cứ thế nắm tay nhau, ngọt ngào đi vào trong biệt thự.
Ngay khi Thẩm Dao tưởng rằng họ sẽ đi thẳng đến nhà ăn, Phó Xuyên Lâm lại dẫn cô rẽ sang một hướng hành lang khác.
Hửm?
Chẳng phải bây giờ họ định đi ăn sáng sao?
Anh định đưa cô đi đâu thế này?
Nghĩ vậy, cô liền trực tiếp hỏi ra miệng:
“Chúng ta đang đi đâu thế anh?
Chẳng phải định đi ăn sáng trước sao?”......
Chương 473 Tổng tài lạnh lùng x Giáo viên khiêu vũ thân thể mềm mại 23
Phó Xuyên Lâm trả lời:
“Trước khi ăn sáng……”
Anh vừa nói vừa thong thả mở cửa một căn phòng, ngay sau đó, dắt Thẩm Dao đi vào trong và thuận tay đóng cửa lại.
Nơi này giống như một phòng sách, lại giống như một phòng nghỉ tạm thời.
Ánh nắng ban mai vàng rực xuyên qua rèm cửa, chiếu nhẹ vào trong, để lại những vệt bóng mờ nhạt trên mặt đất.
Trong mắt Thẩm Dao thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, đang định hỏi Phó Xuyên Lâm đưa cô tới đây làm gì, nhưng cô còn chưa kịp hỏi đã bị anh vòng tay ôm lấy eo, ép sát vào tường.......
Hôm nay Phó Xuyên Lâm bị cô ngó lơ cả một buổi sáng, bề ngoài giả vờ như không để ý, nhưng thực tế trong lòng vẫn rất để tâm.
Vì vậy lúc này, anh giống như muốn đòi lại cả phần bị ghẻ lạnh kia vậy.
Hơn nữa, mỗi khi nhìn thấy cô thích Vân Chỉ, chiều chuộng Vân Chỉ như thế, anh luôn cảm thấy có chút ghen tị, cô dường như chưa bao giờ đối xử với anh như vậy.
Thật là điên rồ, anh lại đi ghen với cả một đứa trẻ.
Phó Xuyên Lâm tự giễu cười một tiếng, đã đến nước này rồi thì thật sự là hết thu-ốc chữa.
Thẩm Dao không biết lúc này Phó Xuyên Lâm đang nghĩ gì, nhưng cũng đại khái đoán được anh đang nén một cơn giận trong lòng.
Tuy không biết tại sao anh lại nén giận, nhưng cô vẫn ôm anh c.h.ặ.t hơn một chút.......
Sau một hồi lâu.
Thẩm Dao liếc nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, thở dài nói:
“Bây giờ đã mười giờ rồi, còn ăn sáng cái nỗi gì nữa.”
Phó Xuyên Lâm chủ động nhận lỗi:
“Trách anh, là lỗi của anh.”
Một lát sau, anh trực tiếp gọi điện thoại nội bộ, bảo dì giúp việc mang bữa sáng lên phòng.
Thẩm Dao:
......
Rất tốt, thế này chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.
Phó Xuyên Lâm còn chủ động giải thích:
“Không sao đâu, dì sẽ không nghĩ nhiều đâu.”
Vả lại, dáng vẻ hiện tại của cô sau khi vừa bị hôn xong, nếu đi ra ngoài thì càng dễ bị người ta nhận ra, chi bằng cứ ăn sáng ở đây rồi mới ra ngoài.
Đạo lý thì Phó Xuyên Lâm đều hiểu, nhưng người thì anh vẫn phải dỗ dành cho tốt.
Thế là, Thẩm Dao nhanh ch.óng được anh ôm vào lòng, dùng những lời lẽ dịu dàng thủ thỉ dỗ dành.
Anh vừa dỗ, vừa thỉnh thoảng đặt nụ hôn nhẹ lên má cô, cuối cùng cũng dỗ được cô vui vẻ trước khi dì mang bữa sáng tới.
Sau khi dì giúp việc mang bữa sáng lên, liền nhanh nhẹn rời đi, trong suốt quá trình mắt không hề nhìn ngó lung tung, có thể nói là vô cùng chuyên nghiệp.
Hơi nóng trên mặt Thẩm Dao cũng dần tản bớt, cô bình tâm ngồi xuống ăn sáng.
Phó Xuyên Lâm giúp cô khuấy cho cháo nguội bớt, lặng lẽ đặt trước mặt cô.
Những việc như thế này, đây là lần đầu tiên anh làm.
Thẩm Dao ngước mắt nhìn anh một cái, khẽ nhếch môi, lặng lẽ mỉm cười.
……
Đến khi họ bước ra khỏi phòng đã là khoảng mười một giờ trưa.
Trong nhà đã có hai vị khách nhỏ tới, chính là hai người trong số những người bạn thân mà Phó Vân Chỉ mời tới.
Họ đều mang theo những món quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đích thân tặng cho Phó Vân Chỉ.
Phó Vân Chỉ giao quà cho dì bảo mẫu, bảo dì để chung vào phòng khách riêng của cô bé, đợi đến tối mới cùng mở.
Sau đó cô bé dẫn hai vị khách nhỏ đến sớm này ra sân chơi.
Một lúc sau, những vị khách nhỏ khác cũng lần lượt tới, trong nhà bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Đến mười hai giờ trưa, tất cả khách mời nhỏ đều đã đến đông đủ.
Phó Vân Chỉ rất vui, họ không chỉ đến đông đủ mà cơ bản đều đến sớm hơn giờ hẹn.
Cô bé vui vẻ dẫn các bạn đi ăn trưa trước.
Trên đường đi, một cô bé có quan hệ thân thiết nhất với Phó Vân Chỉ đi bên cạnh, nắm tay cô bé thầm thì hỏi:
“Vân Chỉ ơi, chị gái xinh đẹp như tiên nữ đứng cạnh anh trai cậu là ai thế?
Là chị họ của cậu à?”
Phó Vân Chỉ lắc đầu, nói nhỏ:
“Chị ấy là chị dâu tương lai của tớ đấy.”
Cô bé kia kinh ngạc bịt miệng, trợn tròn mắt lén nhìn Thẩm Dao, rồi lại lén nhìn Phó Xuyên Lâm.
Cô bé đột nhiên cảm thấy thật ngưỡng mộ, Phó Vân Chỉ không chỉ có một người anh trai đẹp trai, mà sau này còn có một người chị dâu xinh đẹp như thế nữa.
“Vân Chỉ, mọi người trong nhà cậu ai cũng đẹp hết, ngay cả chị dâu tương lai cũng đẹp như tiên nữ vậy, tớ thật sự ngưỡng mộ cậu quá.”
Cô bé chân thành nói.
Phó Vân Chỉ mỉm cười, chớp chớp mắt nói:
“Nhiên Nhiên, nhà tớ đâu phải ai cũng đẹp đâu, cậu nhìn anh trai tớ kìa, chẳng đẹp chút nào.”
Từ Nhiên:
……
Nhà cô mà có một người anh trai đẹp như anh trai của Vân Chỉ, thì cô đã mong được khoe với bạn học mỗi ngày rồi.
Chẳng mấy chốc, bọn trẻ đã vào chỗ ngồi.
Vì hôm nay trẻ con đến khá đông nên được chia làm hai bàn.
Thẩm Dao và Phó Xuyên Lâm dù ngồi bàn nào thì cũng đều được coi là bàn người lớn (nhưng ngồi cùng trẻ con).
Phó Vân Chỉ trực tiếp kéo hai người ngồi cùng bàn với mình.
Sau khi ngồi xuống, Từ Nhiên ngồi bên cạnh Phó Vân Chỉ cứ chốc chốc lại lén nhìn Thẩm Dao, trong mắt như tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Phó Vân Chỉ nhìn thấy, không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở:
“Nhiên Nhiên, cậu đừng nhìn lộ liễu thế chứ, lát nữa chị dâu tớ lại tưởng có chuyện gì.”
Từ Nhiên:
“Nhưng mà chị ấy đẹp quá, tớ không nhịn được mà nhìn, cậu hiểu cho tớ mà đúng không Vân Chỉ?”
Phó Vân Chỉ:
……
Thôi xong, khuyên không được, hoàn toàn không khuyên nổi.......
Chương 474 Tổng tài lạnh lùng x Giáo viên khiêu vũ thân thể mềm mại 24
Sau khi ăn cơm xong, đã đến phần cắt bánh kem mà tất cả bọn trẻ đều mong đợi.
Khi chiếc bánh kem mười tầng sang trọng được các nữ hầu cẩn thận đẩy ra, bọn trẻ đều phát ra tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Điều chúng kinh ngạc không phải là chiều cao mười tầng của chiếc bánh, mà là trong mười tầng đó, mỗi tầng đều được thiết kế tỉ mỉ với những hình thù chú thỏ nhỏ 3D đáng yêu khác nhau, cùng những động tác ngây thơ sống động, kèm theo một số món đồ trang trí thủ công xinh đẹp và đầy mộng ảo.
Bởi vì Phó Vân Chỉ sinh năm Mão, cộng thêm chính cô bé cũng thích thỏ, nên chủ đề thiết kế tổng thể của chiếc bánh đều xoay quanh loài thỏ.
Nhưng có thể thiết kế các yếu tố loài thỏ độc đáo đến mức này thì thật sự cực kỳ hiếm thấy.
Đó là lý do vì sao bọn trẻ lại kinh ngạc đến vậy.
Thực tế, gia thế của những đứa trẻ này đều rất tốt, sinh nhật mỗi năm của chúng cũng được tổ chức rất linh đình, cha mẹ rất chịu chi và bỏ nhiều tâm huyết.
Nhưng kiểu bánh kem rõ ràng rất khác biệt thế này, chúng thật sự là lần đầu tiên được nhìn thấy.
Chưa nói đến trẻ con, ngay cả chính Thẩm Dao cũng bị một chiếc bánh kem làm cho kinh ngạc.
Cô lặng lẽ hỏi hệ thống, tò mò hỏi xem nhà họ Phó đã chi bao nhiêu tiền để đặt làm chiếc bánh này.
Sau khi hệ thống kiểm tra xong liền nói với cô:
“Tận hai triệu tệ.”
Thẩm Dao:
!!!
Xin hỏi, chiếc bánh này được làm bằng vàng sao?
Cô không kìm được mà nhìn thêm vài cái.
Phó Xuyên Lâm khoác vai cô, cúi đầu hỏi:
“Thích kiểu như thế này sao?”
Thẩm Dao đỏ mặt, bọn trẻ đều ở đây cả, cô không tiện gật đầu.
Nhưng Phó Xuyên Lâm đã thu hết phản ứng của cô vào mắt, lặng lẽ ghi nhớ.
Trước khi chia bánh, nữ hầu châm nến trên bánh trước, sau đó bọn trẻ bắt đầu ăn ý và vui vẻ hát bài chúc mừng sinh nhật cho Phó Vân Chỉ đang ước nguyện.
Hiện trường tràn ngập bầu không khí vui vẻ náo nhiệt, ngay cả Thẩm Dao cũng bị lây lan đôi phần, khóe miệng luôn trong trạng thái nhếch lên.
Phó Xuyên Lâm lặng lẽ nhìn cô, trong lòng có một cảm giác rất khác lạ.
……
Khi chia bánh, bọn trẻ nhìn chằm chằm vào từng cử động của các nữ hầu, sợ họ sơ suất một cái là làm hỏng mất một chú thỏ nhỏ nào đó.
Đừng mà, chúng không muốn những chú thỏ bị vỡ vụn đâu, muốn giữ nguyên vẹn cơ.
Nhưng chiếc bánh đắt đỏ như vậy tự có những điểm thiết kế hợp lý của nó.
Mỗi phần bánh được thiết kế sẵn đều có thể mang theo một chú thỏ nhỏ còn nguyên vẹn xuống.
Hơn nữa, đội ngũ trợ lý của nhà thiết kế cũng có mặt tại hiện trường, sớm đã giao lưu với các nữ hầu phụ trách chia bánh, nói rõ từng tầng cụ thể được chia như thế nào, cũng như kỹ thuật và những điều cần lưu ý khi chia.
Vì vậy, khi các nữ hầu chia bánh cũng đặc biệt cẩn thận, động tác trên tay đều chậm lại, sợ vô tình làm xước một chú thỏ nhỏ đáng yêu nào đó khiến bọn trẻ thất vọng.
May mắn là cuối cùng không xảy ra bất kỳ sai sót nào, chú thỏ nhỏ trên mỗi miếng bánh đều nằm nguyên vẹn bên trên, ngay cả một vết xước nhỏ cũng không có.
