Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 31
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:09
“Thẩm Dao chỉ thể hiện vài giây là đặt xuống, sau đó nhìn về phía Văn lão phu nhân đang kinh ngạc đến mức không nói nên lời và một Văn Tranh đang tỏ vẻ trầm tư.”
Sở dĩ cô chọn chiếc bàn trà này để nhấc là vì nó là thứ nhẹ nhất trong số tất cả những thứ tiện lợi để thể hiện sức lực tại hiện trường rồi.
Nhấc nó lên vừa không quá phô trương cao điệu lại vừa thể hiện tốt sức lực của mình.
Cứ như chiếc bàn trà trước mắt này nếu một người đàn ông trưởng thành có sức lực lớn một chút nhấc lên thì cũng có thể nhấc được, cô trông chỉ là lợi hại hơn họ một chút mà thôi.
Tóm lại Thẩm Dao vẫn giữ lại phần lớn thực lực không thể hiện ra hết, đạo lý khiêm tốn cô vẫn biết mà.
Chương 50 Cô giúp việc nhỏ quyến rũ của đại lão lãnh d.ụ.c vô tự 02.
Văn lão phu nhân thực sự cảm thấy kinh ngạc là Thẩm Dao một cô gái mà sức lực lại có thể lớn đến thế!
Bà sống đến tuổi này rồi cũng mới chỉ thấy đàn ông có sức lực lớn thôi chứ chưa bao giờ thấy cô gái nhỏ nào có sức lực lớn như vậy, hơn nữa lại còn là một cô gái xinh đẹp linh lợi như thế này nữa.
Văn lão phu nhân càng nghĩ càng bắt đầu quan sát kỹ Thẩm Dao hơn.
Ánh mắt đầu tiên là dừng lại trên gương mặt xinh đẹp của cô, càng nhìn càng thấy đẹp và cuốn hút, cứ như thể tiên nữ trên trời vậy.
Lại nhìn kỹ hơn...... nhìn đến mức Văn lão phu nhân không kìm được mà thầm tặc lưỡi.
Cái vòng eo lá liễu kia thật sự là một vòng tay ôm không hết.
Xuống thấp hơn chút nữa là bờ m-ông tròn trịa đầy đặn cùng đôi chân dài thon thả phối hợp vô cùng ăn ý.
Cô gái trước mặt này đúng chuẩn là dung mạo cực phẩm lại còn dễ sinh nở nữa, ý định muốn giữ cô lại của Văn lão phu nhân lập tức càng mãnh liệt hơn.
Thẩm Dao đi ngược về trước mặt họ, lặng lẽ đợi các câu hỏi phỏng vấn tiếp theo.
Không ngờ lúc này Văn Tranh đột nhiên lên tiếng:
“Bà nội, lấy cô ấy đi ạ."
Văn lão phu nhân sững sờ, suýt chút nữa không phản ứng kịp.
Thẩm Dao cũng hơi trợn tròn mắt nhìn về phía Văn Tranh đang tỏ vẻ lạnh nhạt.
Văn lão phu nhân xác nhận lại với Văn Tranh:
“Chắc chắn là cô ấy rồi chứ?"
Văn Tranh ừ một tiếng.
Mặt Văn lão phu nhân lập tức cười tươi như hoa hỏi Thẩm Dao:
“Cháu có nguyện ý ở lại chăm sóc Tiểu Tranh nhà bà một tháng không?
Thù lao là một triệu tệ, sau khi ký hợp đồng xong bà sẽ đưa trước cho cháu hai mươi vạn, tám mươi vạn còn lại đợi sau khi hết một tháng sẽ kết toán nốt."
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Cháu đương nhiên nguyện ý ạ."
Cứ như vậy Thẩm Dao đã được ở lại.
Văn lão phu nhân nói với cô những việc thường ngày cần làm là:
“Cùng với dì giúp việc chuyên nấu ăn trong nhà chăm sóc ba bữa cơm của anh, còn nữa là dìu anh lên xuống giường là được.”
Sau đó thì hết rồi.
Thẩm Dao rất ngạc nhiên, chỉ đơn giản vậy thôi sao?
Văn lão phu nhân sau khi dặn dò rõ ràng chức trách công việc cơ bản cho cô xong lại dẫn cô đi một vòng quanh biệt thự để làm quen đại khái với môi trường, sau đó để cô về nhà thu dọn hành lý trước, sáng mai quay lại đây chính thức bắt đầu công việc.
Thẩm Dao bước ra khỏi biệt thự, dựa theo địa chỉ cung cấp trong cốt truyện đi đến bệnh viện thăm bà nội đang mắc bệnh u-ng th-ư dạ dày ở thế giới nhỏ này.
Đến dưới lầu bệnh viện bỗng nhiên có một người gọi cô lại:
“Thẩm Dao."
Hệ thống kịp thời nhắc nhở cô:
“Ký chủ đây là anh trai hàng xóm quen biết từ nhỏ với Thẩm Dao, Tiêu Dật."
Thẩm Dao dừng bước, rất tự nhiên chào anh một tiếng:
“Anh Tiêu Dật."
Tiêu Dật xách hộp cơm đi đến bên cạnh Thẩm Dao, gương mặt thanh tú lộ vẻ hơi đỏ hỏi:
“Thẩm Dao, việc làm thêm gần đây của em tìm thế nào rồi?"
Thẩm Dao trả lời anh:
“Chắc là mấy ngày tới là có thể xác định được ạ."
Tiêu Dật mỉm cười nói:
“Vậy thì tốt quá."
Họ cùng bước vào thang máy, Tiêu Dật hỏi Thẩm Dao đã ăn trưa chưa, Thẩm Dao mặc dù chưa ăn nhưng vẫn gật đầu nói mình ăn rồi.
Tiêu Dật nhấc nhấc hộp cơm nói:
“Vậy thì tốt, anh không biết hôm nay buổi trưa em sẽ qua bệnh viện bên này nên chỉ mang hai phần cơm nước thôi."
Thẩm Dao vội vàng xua tay nói:
“Không sao đâu ạ, em ăn rồi mà."
Ra khỏi thang máy trên đường đi đến phòng bệnh Thẩm Dao đi sau lưng Tiêu Dật, trong đầu bắt đầu nhanh ch.óng hồi tưởng lại cốt truyện liên quan đến anh ta, ở thế giới nhỏ này anh ta giống như là một nhân vật nam phụ vậy.
Tiêu Dật và Thẩm Dao là hàng xóm nhiều năm, bà nội Tiêu Dật và bà nội Thẩm Dao vốn dĩ quan hệ rất tốt.
Lần này bà nội Thẩm Dao đột nhiên phát hiện bị u-ng th-ư dạ dày cần nằm viện điều trị lâu dài, nhưng Thẩm Dao lại không có thời gian luôn ở bên cạnh chăm sóc bà.
Sau khi biết được tình hình như vậy bà nội Tiêu Dật đã xung phong nhận việc nói ban ngày mình qua bệnh viện cùng bà nội Thẩm Dao trò chuyện, tiện thể chăm sóc bà để Thẩm Dao yên tâm đi tìm việc làm thêm.
Sau đó Tiêu Dật sẽ mang cơm trưa qua cho hai bà một lần vào buổi trưa, đợi đến buổi tối Thẩm Dao bận xong lại về nhà nấu cơm mang đến bệnh viện cùng ăn với hai bà.
Buổi tối Tiêu Dật thường sẽ qua đón bà nội mình về nhà, còn bà nội anh về rồi thì Thẩm Dao sẽ ở lại bệnh viện trông nom qua đêm.
Khoảng thời gian này họ đều trải qua như vậy.
Rất nhanh đã đến phòng bệnh của Thẩm nãi nãi.
Cửa đang mở toang, Tiêu Dật và Thẩm Dao cùng đi vào, đều chào một tiếng bà nội.
Hai người già tóc bạc trắng cùng lúc nhìn qua.
“Tiểu Dật."
“Dao Dao."
Tiêu Dật đi vào đặt hộp cơm mang theo lên bàn rồi chậm rãi mở ra, Thẩm Dao thì xách ấm nước nóng đi đến chỗ vòi nước nóng công cộng bên ngoài phòng bệnh để lấy nước nóng.
Lúc Thẩm Dao ra ngoài lấy nước thì trong phòng bệnh có người nhà bệnh nhân khác trêu chọc hai bà lão về cô và Tiêu Dật.
“Ái chà hai bà thím à, sao hai bà cứ luôn nói là hai đứa nhỏ không thành đôi thế?
Nhìn xem bây giờ đi, hai đứa nó phối hợp làm việc ăn ý biết bao nhiêu?"
Thẩm Dao đang lấy nước ở bên ngoài nghe hệ thống tường thuật trực tiếp:
......
Cô chỉ là ra ngoài lấy cái ấm nước thôi mà, sao lại thành phối hợp ăn ý với Tiêu Dật rồi?
Tiêu nãi nãi mỉm cười nói với người nhà bệnh nhân đang trêu chọc kia:
“Chúng tôi đâu có lừa chị đâu, con bé nhà em gái tôi đây chỉ coi thằng cháu nhà tôi là anh trai ruột thôi đấy, không có những suy nghĩ kia đâu."
Nghe đến đây động tác trên tay Tiêu Dật khựng lại một chút, nhưng rất nhanh anh đã coi như không có chuyện gì mà tiếp tục làm việc.
Thẩm nãi nãi nói theo với vẻ cười hiền:
“Nói đi cũng phải nói lại, đứa cháu gái này của tôi thực sự là rất bướng bỉnh.
Từ hồi nó năm tuổi có một ngày đột nhiên chạy đến trước mặt tôi nói với tôi rằng nó đã bảo vệ một anh trai xa lạ không bị kẻ xấu bắt nạt.
Kể từ sau đó chỉ cần nó nghe thấy người khác trêu chọc nó với thằng nhóc nhà họ Tiêu là nó sẽ giận ngay.
Về sau lớn lên hiểu chuyện rồi thì cũng đỡ hơn, nhưng chúng ta cũng phải tôn trọng suy nghĩ của chính bọn trẻ, không được đùa giỡn linh tinh đâu."
Lời đã nói đến mức này rồi thì mấy người nhà bệnh nhân kia cũng chỉ có thể ngượng ngùng im miệng.
Tiêu Dật cụp mi mắt thản nhiên chia cơm nước xong xuôi lần lượt đưa cho hai bà lão.
Thẩm Dao ở bên ngoài nghe xong toàn bộ lời tường thuật của hệ thống rồi mới bước vào phòng bệnh.
Cô tiện thể hỏi hệ thống một câu:
“Anh trai xa lạ mà Thẩm Dao bảo vệ là ai?"
Hệ thống ấp úng nửa ngày không nói lời nào.
Thẩm Dao:
......
Cô dường như đã đoán ra rồi, chắc chắn là có liên quan đến Văn Tranh rồi.
Nhanh ch.óng lấy lại tinh thần cô xách ấm nước đi đến bên giường bệnh đặt nó lên giá chuyên dụng để tránh chạm nhầm.
Tiêu Dật đưa cho cô một chiếc ghế bảo cô ngồi, Thẩm Dao rất khách sáo nói lời cảm ơn.
Lúc Thẩm nãi nãi và Tiêu nãi nãi ăn cơm Thẩm Dao mở ngăn kéo bên cạnh giường bệnh ra lấy tất cả các chẩn đoán, xét nghiệm và phương án điều trị liên quan đến bệnh tình ra bắt đầu nghiêm túc xem xét.
Vì có đạo cụ bậc thầy y khoa nên cô rất dễ dàng nhìn ra được một vài manh mối.
Tuy nhiên để cho chắc chắn cô vẫn tìm hệ thống:
“Giúp ta tra xem trong thành phố này có bệnh viện nào phù hợp hơn để điều trị u-ng th-ư dạ dày không."
Hệ thống nhanh ch.óng tra ra:
“Có một bệnh viện tư nhân do Văn Tranh đầu tư, bên trong có một đội ngũ y tế rất chuyên nghiệp, họ có thể có khoảng bảy phần nắm chắc là sẽ chữa khỏi cho bà nội."
Bảy phần ư?
Cao như vậy sao?
Chương 51 Cô giúp việc nhỏ quyến rũ của đại lão lãnh d.ụ.c vô tự 03.
Sau khi ăn trưa xong Tiêu nãi nãi thấy Thẩm Dao có vẻ có lời muốn nói với bà nội mình nên đã chào một tiếng rồi cùng Tiêu Dật đi về.
Sau khi họ đi rồi Thẩm Dao nói với bà nội:
“Bà nội à, cháu đã tìm được một công việc làm thêm bao ăn bao ở rồi ạ, chỉ cần làm một tháng thôi, thù lao rất hậu hĩnh nhưng cần phải ở lại nhà chủ nên khoảng một tháng tới cháu không thể thường xuyên ở bên cạnh bà được.
Nhưng chúng ta cũng không tiện cứ làm phiền Tiêu nãi nãi và anh Tiêu Dật mãi được, nên cháu định thuê cho bà một người hộ lý, bà thấy thế nào ạ?"
Thẩm nãi nãi nghe thấy những lời này việc đầu tiên hỏi là:
“Việc làm thêm gì thế?
Có đáng tin không?
Có mệt không con?"
Thẩm Dao trả lời bà:
“Chỉ là chăm sóc một bệnh nhân phần lớn thời gian nằm trên giường thôi ạ, không mệt lắm đâu bà."
Thẩm nãi nãi theo bản năng cảm thấy người mà Thẩm Dao chăm sóc là người già nằm liệt giường lâu ngày, vì biết ưu điểm làm việc nhanh nhẹn của cô nên đã gật đầu nói:
“Con cứ tự mình quyết định là được, nếu làm mà thấy không làm nổi thì cứ về nhà nhé."
Thẩm Dao gật đầu, sau đó nói với bà một chuyện khác mà mình định làm:
“Cháu muốn chuyển viện cho bà, chuyển đến bệnh viện Tùng Sơn ạ, vì cháu nghe nói ở đó có một đội ngũ y tế rất giỏi, rất có kinh nghiệm trong việc điều trị u-ng th-ư dạ dày."
Thẩm nãi nãi suy nghĩ một lát rồi có chút không chắc chắn hỏi Thẩm Dao:
“Họ giỏi như thế thì có phải chi phí điều trị cũng rất cao không con?"
Bản thân Thẩm Dao không thiếu tiền, khoản viện phí này so với mười tỷ trong thức hải của cô thì nhẹ như lông hồng.
Nhưng cô không thể làm sụp đổ thiết lập nhân vật (thiết lập gia cảnh nghèo) ở thế giới nhỏ này được, nên cô chỉ có thể nói:
“Bà nội à, chuyện tiền nong cháu sẽ nghĩ cách sau ạ."
Thẩm nãi nãi thở dài:
“Dao Dao à, là bà liên lụy đến con rồi."
Thẩm Dao nắm tay bà nói:
“Bà nội à, không có chuyện liên lụy gì đâu ạ, bao nhiêu năm nay bà vất vả nuôi dạy cháu khôn lớn, không biết đã tốn bao nhiêu tâm sức rồi, bây giờ cháu đã lớn rồi thì cũng đến lúc cháu chăm sóc bà rồi ạ."
Thẩm nãi nãi cảm động không biết nói gì cho phải, cháu gái quá hiểu chuyện khiến bà cảm thấy vui mừng đồng thời không khỏi thấy xót xa.
Buổi chiều Thẩm Dao nhờ hệ thống giúp chọn một người hộ lý bản tính thật thà đáng tin cậy, sau đó cô trực tiếp liên hệ trao đổi giá cả với bà ấy:
“Một người 300 tệ một ngày 24 giờ.”
