Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 318

Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:09

“Lúc họ cùng đi bộ hoặc đi ăn cơm, thực ra giao lưu không nhiều nhưng cũng không hề gượng gạo.”

Hôm nay, lúc Hàn Mặc đợi Thẩm Dao ngoài cửa phòng y tế, anh đến sớm hơn thường ngày một chút.

Thẩm Dao lúc này cũng không có bệnh nhân nào cần khám, liền bảo anh vào trong, cô tiện thể giúp anh xem vết thương hai ngày nay hồi phục thế nào rồi.

Hàn Mặc đi tới trước mặt cô, thuần thục vén áo lên, để lộ vết thương ở bụng.

Bên cạnh giường bệnh trong phòng y tế có lắp rèm ngăn chuyên dụng, Thẩm Dao tiện tay kéo lại, che chắn kín kẽ thân hình của anh để bảo vệ sự riêng tư.

Tấm rèm bao vây Hàn Mặc và cô vào một không gian nhỏ hẹp, giữa cái nóng nực của mùa hè, không khí dường như càng trở nên oi bức hơn vài phần.

Hàn Mặc nhìn người con gái đang thao tác ngày càng lại gần mình, hơi thở thắt lại, anh không tự nhiên nghiêng đầu chuyển hướng chú ý, tiện thể xua tan mùi hương thoang thoảng cứ vờn quanh cánh mũi.

Chỉ là……

Sự chạm nhẹ của tăm bông nơi bụng, cảm giác ngứa ngáy khó lòng phớt lờ kia vẫn khiến người anh hơi nóng lên.

Khó khăn lắm mới đợi đến khi quy trình sát trùng kết thúc, lúc chuẩn bị thay băng gạc mới, trong lúc Thẩm Dao xoay người đi lấy đồ, đầu ngón tay vô tình lướt qua bụng anh, mang lại một cảm giác khó tả……

Hàn Mặc còn chưa kịp phản ứng thì đã vô thức phát ra tiếng rên nhẹ.

Lập tức, cả hai người đều khựng lại.

Hàn Mặc bối rối đỏ mặt, anh nghiến răng, ngước mắt nhìn lên trần nhà, yết hầu vô thức chuyển động.

Tuy nhiên, chuyện còn đáng xấu hổ hơn đã xảy ra.

Ngay lúc Thẩm Dao chuẩn bị dán gạc và quấn băng cho anh thì cánh tay đột nhiên bị Hàn Mặc nắm c.h.ặ.t lấy.

Anh nói với giọng hơi khàn:

“Bác sĩ Thẩm, đợi một chút.”

Thẩm Dao hơi thắc mắc, tại sao phải đợi?

Nhưng khi ánh mắt cô vô tình lướt qua vùng bụng của anh, cô lập tức hiểu ra vấn đề.

Cô:

???

Cô rõ ràng chỉ là không cẩn thận chạm trúng cơ bụng của anh thôi mà......

Đúng lúc này, Hàn Mặc đột nhiên bóp nhẹ cánh tay đang nắm của cô, giọng điệu không rõ ràng:

“Đừng nhìn……”

Da mặt Thẩm Dao đỏ bừng, khẽ ho một tiếng cố gắng giải thích:

“Tôi không có nhìn……”

Hàn Mặc ngước mắt, thản nhiên nói:

“Nhìn rồi là phải chịu trách nhiệm đấy, bác sĩ Thẩm.”

Thẩm Dao:

!!!

Ánh mắt cô né tránh, không tự nhiên đứng dậy nói:

“Tôi đi rót cho anh ly nước lạnh, anh bình tĩnh lại đi.”

Hàn Mặc:

“Cô quả nhiên là đã nhìn.”

Nếu không sao lại biết anh cần phải bình tĩnh?

Thẩm Dao:

??????

“Anh có uống hay không thì bảo?”

Cô cưỡng ép chuyển chủ đề.

Hàn Mặc:

“Tôi uống.”

Thẩm Dao đi rót nước lạnh cho anh, cô rót một ly thật lớn rồi đưa qua.

……

Mấy chương sau nam chính sẽ chủ động hơn nhé, nhịp điệu có thể nhanh hơn một chút.

Chương 501 Thập niên 80 (07)

Sau khi đã thích nghi với cuộc sống và công việc mới được vài ngày, Thẩm Dao tranh thủ ngày nghỉ cuối tuần để về nhà một chuyến.

Nhưng cô vừa mới khóa cửa phòng y tế xong thì đã thấy Hàn Mặc đột nhiên xuất hiện.

Cô rất ngạc nhiên hỏi anh:

“Đoàn trưởng Hàn, sao anh lại tới đây?”

Thông thường mỗi tuần một ngày nghỉ này, bác sĩ phòng y tế không làm việc, mọi người trong đại viện cơ bản đều biết.

Vậy sao Hàn Mặc lại đột ngột qua đây nhỉ?

Đối mặt với thắc mắc của cô, Hàn Mặc mỉm cười nói:

“Tôi đoán hôm nay cô có thể sẽ ra ngoài nên qua xem thử.

Nghĩ bụng nếu cô đi thì tôi lái xe đưa cô đi, dù sao vị trí ở đây cũng hơi hẻo lánh, đi ra ngoài một chuyến khá vất vả.”

Ánh mắt Thẩm Dao lóe lên, cô nói:

“Anh suy nghĩ chu đáo thật đấy, nhưng như vậy liệu có quá phiền phức cho anh không?”

Hàn Mặc:

“Không có gì phiền phức cả, chỉ là lái xe thôi mà.

Đi thôi, xe tôi đỗ ở ngay đầu đường kia.”

Thẩm Dao không từ chối, nói lời cảm ơn anh.

Sau khi lên xe, Hàn Mặc lại không vội lái đi, trông bộ dạng như có điều gì muốn nói với cô.

Thẩm Dao ngồi ở ghế phụ, có lẽ do bầu không khí tác động, cô bỗng cảm thấy hơi căng thẳng, không biết anh muốn làm gì.

Chỉ thấy Hàn Mặc đột nhiên lấy ra một thứ trông giống như túi quà từ phía sau, đưa cho Thẩm Dao và nói:

“Cái này là hôm qua tôi đi bách hóa mua, tặng cho cô.”

Thẩm Dao ngẩn người, không nhận lấy mà chỉ hỏi:

“Đoàn trưởng Hàn, sao anh tự nhiên lại tặng đồ cho tôi?”

Hàn Mặc mím môi, im lặng một hồi lâu mới nói:

“Lúc đưa người nhà đi mua đồ, thấy cái này hợp nên muốn mua tặng cô.

Cô có muốn mở ra xem thử bên trong là gì không?”

Thẩm Dao cảm thấy hơi ngại, từ chối:

“Đoàn trưởng Hàn, bình thường anh đã giúp tôi nhiều việc rồi, tặng thêm đồ thế này tôi không nhận được đâu.”

Hơn nữa, thứ anh tặng dù Thẩm Dao không biết cụ thể là gì nhưng có thể thấy chắc chắn là đã tốn không ít tâm tư, nên lại càng không tiện nhận.

Hàn Mặc thấy vẻ mặt nghiêm túc và kiên quyết của cô, đột nhiên mỉm cười, rồi như vừa đưa ra quyết định gì đó, anh hít nhẹ một hơi nói:

“Thẩm Dao, không biết cô đã nhận ra chưa?”

Thẩm Dao ngơ ngác:

“Nhận ra cái gì?”

Hàn Mặc:

“Tôi muốn theo đuổi cô.”

Lời này vừa thốt ra, mặt Thẩm Dao lập tức đỏ bừng, chỉ cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô dường như có thêm vài phần tình tứ mập mờ.

“Đoàn trưởng Hàn…… anh…… anh đừng có tùy tiện đùa kiểu đó nhé.”

Cô vô thức hơi lùi lại, vẻ mặt không tự nhiên nói.

Hàn Mặc:

“Tôi nghiêm túc đấy, không có đùa đâu.

Tôi sẽ không đem chuyện này ra làm trò đùa.”

Mặt Thẩm Dao càng đỏ hơn, ánh mắt lấm lét, căng thẳng c.ắ.n môi không biết nên đáp lại thế nào, bộ dạng vừa kinh ngạc vừa thẹn thùng của một cô gái nhỏ thuần khiết.

Đương nhiên đây là giả vờ, thực chất trong lòng cô đã sướng rơn rồi, phải gồng lắm mới không để lộ ra vẻ khác lạ.

“Đoàn trưởng Hàn…… em…… em……”

Cô ấp úng.

Hàn Mặc sợ vừa lên đã làm người ta chạy mất nên không dám ép quá c.h.ặ.t, chỉ dịu dàng nói:

“Không sao, em có thể từ từ cân nhắc.”

Nói xong, anh đặt túi quà vào tay cô và bảo:

“Bất kể cuối cùng em cân nhắc thế nào thì cứ nhận cái này trước đi.”

Sau đó, anh khởi động xe, từ từ lái đi.

Suốt dọc đường, Hàn Mặc lái rất chậm, như thể đang cố tình cho Thẩm Dao thời gian để bình tĩnh và suy nghĩ.

Còn Thẩm Dao trông vẫn cái vẻ thẹn thùng và hoang mang đó, thậm chí không dám nhìn anh.

Hàn Mặc không làm phiền cô, nhưng trong lòng anh thực chất cũng không tự tin lắm.

Anh chưa từng thích ai, cũng không biết cách theo đuổi hay tỏ tình ra sao, chỉ là làm theo ý nguyện và suy nghĩ của bản thân, cảm thấy nên nói ra sớm một chút.

Bởi vì anh cảm thấy nếu còn chậm trễ nữa, một cô gái tốt như Thẩm Dao có khi sẽ thực sự bị mấy tên lính mới “sói con" kia cướp mất.

Dù sao, những người có xu hướng thẳng thắn và quả quyết như bọn anh, một khi đã có mục tiêu thì cơ bản sẽ không do dự.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn thấy nên sớm bày tỏ lòng mình với cô thì hơn.

Bất kể cô có đồng ý hay không, tóm lại anh cứ phải xếp hàng đầu trong đám người theo đuổi cái đã.

Chỉ là anh cũng không nhịn được mà giả định nhỡ cô cũng từ chối anh quyết liệt như từng từ chối Phương Hạ thì sao.

Và nếu cô từ chối như vậy, anh nên làm thế nào cho phải.

Anh sống ba mươi mốt năm, đây là lần đầu tiên nảy sinh hảo cảm với một cô gái, và cả…… những cảm xúc khó nói bằng lời……

Nghĩ lại cũng thấy thật khó tin, có lẽ anh đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi, ngay trong cái lần cô quay đầu mỉm cười rạng rỡ như hoa ấy.

……

Khi xe dừng dưới lầu nhà Thẩm Dao, cả hai đều không xuống xe.

Lúc này, tuy mặt Thẩm Dao không còn đỏ nữa nhưng cả người vẫn biểu hiện trạng thái thẹn thùng và không tự nhiên.

Hàn Mặc suy nghĩ một chút, vẫn chủ động lên tiếng hỏi:

“Bác sĩ Thẩm, suốt quãng đường vừa rồi, cô cân nhắc thế nào?”

Môi Thẩm Dao khẽ run, muốn nói lại thôi.

Hàn Mặc cực kỳ kiên nhẫn nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.

Một lát sau, Thẩm Dao mới như đã thông suốt điều gì đó, ánh mắt trong trẻo nhìn anh, khẽ nói:

“Đoàn trưởng Hàn, anh có tiện nói qua cho em một chút về tình trạng cơ bản hiện tại của anh không?”

Trái tim Hàn Mặc gần như ngay lập tức đ-ập nhanh hơn, một cảm giác hân hoan khó tả dâng lên trong lòng.

Anh mím môi đáp:

“Năm nay tôi ba mươi mốt tuổi, là người địa phương, chưa từng yêu đương với ai, vẫn luôn trong tình trạng độc thân.

Công việc của tôi đôi khi hơi bận nhưng nếu được nghỉ thì có thể nghỉ liền một mạch một thời gian.

Còn nữa, tôi là con một trong nhà, điều kiện kinh tế gia đình khá tốt, không khí gia đình cũng rất hòa thuận, bố mẹ tôi đều đã nghỉ hưu ở nhà.”

Sau khi anh nói xong, Thẩm Dao cũng tượng trưng nói qua tình hình của mình:

“Đoàn trưởng Hàn, tình hình của em cũng hơi giống anh, em cũng chưa từng yêu đương bao giờ, bình thường công việc cũng khá bận.”

Ánh mắt Hàn Mặc hơi lóe lên, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y, có chút căng thẳng hỏi:

“Vậy chúng ta…… có thể thử một chút không?”

Thẩm Dao mỉm cười, đưa túi quà trong lòng cho anh.

Tim Hàn Mặc chùng xuống, trong mắt hiện lên vài phần cảm xúc phức tạp, vậy là cô ấy có ý từ chối sao?

Tuy nhiên——

Anh nhanh ch.óng nghe thấy giọng cô nũng nịu:

“Tặng quà gì thế ạ, anh mở ra cho em xem đi, em muốn thấy tận tay anh mở cơ.”

Nói rồi, cô mỉm cười rạng rỡ tiến lại gần, cách anh gần thêm một chút.

Hàn Mặc chỉ cảm thấy trái tim mình như lúc thì treo ngược, lúc thì rơi bộp xuống chỗ cũ, đ-ập loạn xạ, sớm đã mất hết nhịp điệu.

“Em……

đồng ý?”

Anh không chắc chắn hỏi lại.

Thẩm Dao nhìn khuôn mặt tuấn tú tinh xảo đang phóng đại trước mắt, và ánh mắt dời xuống dưới thấy một thân hình vạm vỡ cường tráng đầy thèm thuồng của anh, đỏ mặt gật đầu nói:

“Thử xem sao ạ.”

Nhận được câu trả lời chắc chắn của cô, Hàn Mặc như biến thành một người khác, anh ôm lấy l.ồ.ng ng-ực, cười có chút ngơ ngẩn, hoàn toàn không còn cái vẻ nghiêm nghị thường ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.