Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 329
Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:12
“Công việc của Thẩm Dao ở phòng y tế căn cứ đã tạm dừng rồi, trước khi chuyển qua đây cô đã xin nghỉ t.h.a.i sản xong xuôi, đợi sau khi sinh xong còn có thể tiếp tục ở nhà thêm một thời gian nữa, phúc lợi đãi ngộ bên đó đưa ra rất tốt.”
Hàn Mặc tuy không còn bận rộn như trước nữa nhưng hàng ngày vẫn phải đến căn cứ xử lý công việc, buổi tối mới có thể về nhà.
Anh nghĩ bụng trong khoảng thời gian này bận rộn thêm một chút thì giai đoạn sau có thể trống ra nhiều thời gian hơn để ở bên Thẩm Dao.
Ngày hôm nay, sau khi bận rộn công việc xong, trên đường lái xe từ căn cứ về nhà, anh bắt gặp một cụ ông gánh đòn gánh bán sơn hạch đào (quả óc ch.ó rừng).
Cụ ông nhìn thấy trời đã tối thì chuẩn bị dọn hàng.
Hàn Mặc đại khái xem qua mấy quả sơn hạch đào cụ bán, cảm thấy phẩm chất rất tốt, liền dừng xe định mua một ít mang về.
Cụ ông vui vẻ hớn hở đóng gói cho anh không ít, gần như đóng hết số còn lại trong thúng luôn, còn tính giá cho anh rẻ hơn một chút.
Hàn Mặc thuận miệng trò chuyện với cụ vài câu, nghe cụ nói cụ sống gần núi, thường xuyên lên núi hái quả, săn bắt mang ra ngoài bán, đồ đảm bảo đều rất tươi ngon.
Hàn Mặc chợt nhớ đến việc mấy ngày trước Thẩm Dao cứ nuốt nước miếng bảo là thèm ăn thịt thỏ, liền hỏi cụ ông trước mắt một câu:
“Cụ có biết săn thỏ không ạ?"
Cụ ông lập tức hào hứng hẳn lên, vui mừng nói:
“Tôi tất nhiên là biết rồi, vả lại trong nhà tôi hiện tại đang nuôi một ổ thỏ đấy?
Anh muốn không?
Muốn mấy con hả?"
Hàn Mặc:
“Hai con đi ạ, đừng lấy con già quá."
Cụ ông gật đầu:
“Được, được, hai con chắc chắn là không có vấn đề gì, nhưng hiện tại chúng nó còn hơi nhỏ một chút, nuôi thêm một thời gian nữa sẽ tốt hơn, anh có cần gấp không?"
Hàn Mặc hỏi:
“Phải đợi khoảng bao lâu ạ?"
Cụ ông:
“Mười ngày đi, mười ngày sau là được rồi, thịt vừa b-éo vừa mềm."
Hàn Mặc nghĩ ngợi, nói:
“Được, vậy đến lúc đó cháu qua lấy."
Cụ ông liên thanh nói được, cam đoan với anh mười ngày sau sẽ đợi anh ở đây.
Hàn Mặc “ừ" một tiếng, cầm lấy túi sơn hạch đào cụ ông đã đóng gói cho mình xong xuôi, lái xe về nhà....
Khi anh về đến nhà, Thẩm Dao vừa mới cùng Triệu Bình đi dạo ngoài phố về, thấy anh trên tay xách một túi đồ lớn, tò mò hỏi:
“Cái gì thế anh?"
Lúc hỏi cô đôi mắt khẽ sáng lên, mang theo một tia mong chờ ẩn hiện.
Hàn Mặc mỉm cười nói:
“Đây là sơn hạch đào anh mua trên đường về, nhìn rất tươi nên mua một ít mang về."
Nói xong liền mở ra cho Thẩm Dao xem.
Triệu Bình ở bên cạnh mỉm cười nói:
“Mẹ cũng lâu lắm rồi mới thấy sơn hạch đào đấy, đây là đồ tốt nha, cũng tốt cho bà bầu nữa, Dao Dao, sau này con ăn nhiều một chút."
Thẩm Dao gật đầu, thuận tay cầm một quả lên xem thử, phát hiện nó và loại hạch đào tròn vo thường thấy có chút khác biệt, nhỏ hơn một chút, hơn nữa không tròn trịa bằng.
Xem vài cái xong, cô theo bản năng muốn dùng tay cậy ra xem bên trong thế nào.
Nhưng Hàn Mặc kịp thời bao lấy đầu ngón tay cô, dịu dàng nói:
“Vỏ loại sơn hạch đào này rất cứng, để anh đ-ập cho em là được rồi, đừng để bị thương tay."
Nói xong liền đi lấy dụng cụ đ-ập hạch đào cho cô.
Triệu Bình đỡ Thẩm Dao ngồi xuống một bên, mỉm cười nói:
“Hai đứa cứ ngồi đi, mẹ vào bếp nấu cơm."...
—————
Chương 522 Thập niên 80 - 28
Đến ngày sinh nở, Thẩm Dao được đưa vào bệnh viện rất kịp thời, thuận lợi vào phòng sinh.
Hàn Mặc và Triệu Bình ở bên ngoài chờ đợi trong sự sốt ruột và căng thẳng, đặc biệt là Hàn Mặc, cảm giác toát ra từ toàn thân anh đều đã thay đổi, đôi lông mày căng thẳng, ánh mắt sâu thẳm, đứng tựa bên tường im lặng không nói một lời.
Đợi đến khi những người nhà khác lần lượt kéo đến, anh mới dịu đi vài phần thần sắc, lần lượt trả lời họ về tình hình hiện tại của Thẩm Dao.
Hơn ba tiếng sau ——
Có hai nữ y tá lần lượt bế hai bé sơ sinh đỏ hỏn đang khóc oa oa đi ra, mỉm cười chúc mừng họ:
“Chúc mừng gia đình sản phụ, tình trạng của hai bé rất tốt, mọi sự đều rất thuận lợi."
Triệu Bình và Lê Vân vội vàng cảm ơn rối rít, Hàn Mặc cũng cảm ơn theo, ngay sau đó nhanh ch.óng hỏi han tình hình hiện tại của Thẩm Dao như thế nào.
Y tá trả lời:
“Đợi thu-ốc tê hết tác dụng là được rồi, mọi người cứ ở đây đợi thêm một lát nữa."
Nói xong, họ lại dặn dò thêm vài câu nữa mới quay lại phòng sinh.
Hàn Mặc chỉ nhìn thoáng qua hai đứa trẻ đang được bế vài cái, tầm mắt liền quay lại cánh cửa phòng sinh đang đóng c.h.ặ.t kia.
Hai bàn tay anh đang nắm c.h.ặ.t lại, trong lòng đang thầm mong Thẩm Dao mọi sự đều bình an.
Triệu Bình và Lê Vân cũng đang lo lắng tình hình hiện tại của Thẩm Dao rốt cuộc như thế nào, họ đang bế đứa trẻ trên tay, ánh mắt liên tục nhìn về phía phòng sinh bên kia....
Sau khi thu-ốc tê của Thẩm Dao hết tác dụng, lúc mở mắt ra thì người đã được nằm nghỉ ngơi t.ử tế trong phòng bệnh rồi, bên cạnh vây quanh là chồng cô, người thân và hai đứa con vừa mới chào đời của cô.
Hàn Mặc vừa thấy cô tỉnh lại, nắm lấy tay cô c.h.ặ.t thêm một vòng, giọng nói hơi khàn mang theo sự xót xa nói:
“Dao Dao, vất vả cho em rồi, trên người có đau không?
Có chỗ nào khó chịu không?
Có khát nước không?
Hiện tại vẫn chưa được uống nước đâu, y tá nói anh có thể dùng tăm bông thấm chút nước làm ướt môi cho em."
Thẩm Dao chỉ thấy vẫn còn hơi choáng váng, nhất thời không biết nên trả lời anh câu hỏi nào trước cho phải.
Lê Vân và Triệu Bình nghe thấy động động tĩnh sau đó, liền bế đứa trẻ lại gần đặt bên cạnh giường cho cô xem.
“Đây là anh trai ra đời trước này."
“Đây là em gái ra đời sau, nhìn qua thì g-ầy nhỏ hơn anh trai một chút, sau này phải cho con bé b-ú nhiều sữa vào, tẩm bổ cho hẳn hoi mới được."
Thẩm Dao nhìn thấy hai cục bột nhỏ vừa g-ầy vừa nhỏ đang ngoan ngoãn nhắm mắt nằm đó, trái tim mềm nhũn ra, trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng.
Hàn Mặc nhìn đến mức không nỡ rời mắt, anh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một Thẩm Dao như vậy.
Thẩm Dao khẽ nhấc tay, nhẹ nhàng chạm vào đôi bàn tay nhỏ bé của bọn trẻ vài cái, nói với Hàn Mặc:
“Trên người em khá khó chịu, nhưng thấy bảo bảo xong là thấy đỡ hơn nhiều rồi."...
Sau khi nằm viện vài ngày, Thẩm Dao xuất viện về nhà.
Lần về nhà này cảm giác đã không còn giống trước nữa rồi.
Trong nhà có thêm hai thành viên mới bé nhỏ khiến cả gia đình trở nên náo nhiệt hơn hẳn....
—————
Ngày mai sẽ mở thế giới nhỏ mới nha!
Muốn viết một câu chuyện về bác sĩ nam thanh lãnh cấm d.ụ.c và nữ minh tinh nghìn嬌bách mị (kiều diễm quyến rũ), nam chính thiên về trưởng thành chín chắn niên thượng, độ tuổi thiết lập khoảng 28 tuổi như vậy, Dao Dao thiết lập ở khoảng 23-24 tuổi.
Chủ đề chính của thế giới nhỏ mới là về hai ba chuyện Dao Dao chủ động trêu chọc người ta, phần giới giải trí sẽ không viết nhiều lắm, chủ yếu nhất là viết tuyến tình cảm chứ không phải tuyến sự nghiệp, toàn bộ quá trình đều ngọt ngào, hy vọng các bạn sẽ thích ~
Ngoài ra, nếu mọi người còn muốn xem gì thì có thể để lại lời nhắn ở đây nha.
kiss >o..
Chương 523 Thập niên 80 - 29
Tám năm sau.
Hai cục bột nhỏ Hàn Dục và Hàn Duyệt dưới sự che chở chăm sóc kỹ lưỡng của cả gia đình, đã từ từ lớn khôn.
Vì lý do sống trong khu nhà thuộc căn cứ nên từ nhỏ hai đứa trẻ đã không thiếu bạn chơi cùng.
Hàng ngày sau khi đi học về, sau khi làm xong việc của mình, hai đứa sẽ báo với Thẩm Dao một tiếng rồi ra ngoài chơi.
Thẩm Dao thường sẽ không ngăn cản chúng, chỉ bảo chúng nhớ mốc thời gian về nhà ăn cơm, đồng thời nhấn mạnh lúc chơi phải chú ý an toàn, sau đó liền mặc kệ chúng muốn làm gì thì làm.
Hàn Dục dắt Hàn Duyệt ra ngoài, thường sẽ luôn ghi nhớ lời dặn dò của bố và mẹ, trong đó đặc biệt là điểm phải bảo vệ tốt cho em gái, cậu bé chưa bao giờ quên.
Ngày hôm nay, lúc bọn trẻ đi tìm bạn bè cùng chơi thì đột nhiên phát hiện trong đội ngũ xuất hiện một gương mặt mới.
Đó là một cậu bé nhìn qua lớn hơn chúng hai ba tuổi, cả khuôn mặt đều viết hai chữ kiêu ngạo và cái điệu bộ không thèm đếm xỉa đến ai, nhìn qua đã thấy rất khó nói chuyện rồi.
Thế là Hàn Dục lặng lẽ dắt em gái đứng xa người đó ra một chút.
Nhưng bé Hàn Duyệt, vốn dĩ là tính cách không sợ người lạ và là một cái hũ mật nhỏ, cứ gặp người là thích ngọt ngào chào hỏi, cũng thích giao thiệp với mọi người.
Lúc này vừa nhìn thấy gương mặt mới xuất hiện, phản ứng bản năng là càng thêm hiếu kỳ rồi.
Cô bé theo bản năng liếc nhìn cậu ta vài cái, đôi mắt to tròn xoe chuyển động lung linh, hàng lông mi dài chớp chớp, trong mắt người khác thì xinh đẹp đáng yêu cực kỳ.
Cái nhìn lộ liễu như vậy của cô bé tự nhiên là thu hút sự chú ý của người đó.
Cậu ta sa sầm mặt mày, không hiểu sao liếc nhìn về phía Hàn Duyệt một cái, ngay sau đó liền sững người, mặt bỗng đỏ bừng lên.
Nhưng rất nhanh, cậu ta liền không tự nhiên quay mặt đi, tránh né cái nhìn hiếu kỳ của cô bé.
Hàn Duyệt lúc này mới nhận ra mình cứ nhìn chằm chằm người ta suốt, vội vàng mang theo chút áy náy thu hồi tầm mắt.
Vừa hay, lúc này bạn tốt của Hàn Dục ở phía bên kia vẫy vẫy tay với Hàn Dục, bảo cậu bé qua đó.
Hàn Dục đáp lại một tiếng xong liền dắt em gái cùng đi qua đó.
Bố cậu thường xuyên dặn dò cậu là nếu dắt em gái ra ngoài chơi thì phải luôn dắt theo em, không được bỏ mặc em hành động một mình, nên Hàn Dục từ lâu đã quen với việc dắt em gái theo cùng rồi.
Hàn Duyệt cũng quen với việc đi cùng anh trai, lúc này vừa nhìn động tĩnh bên kia là đoán được mấy đứa đang ngồi xổm bắt dế trong bụi cỏ rồi.
Cô bé không có hứng thú với bắt dế nhưng lại khá có hứng thú với mấy bông hoa dại mọc ra ở bên kia.
Bóng lưng hai đứa cùng đi qua đó đ-ập vào mắt của gương mặt mới kia....
Chơi hơn một tiếng đồng hồ sau là bọn trẻ phải về nhà ăn cơm tối rồi.
Hàn Dục có chút lưu luyến không rời, vẫn chưa muốn về lắm, Hàn Duyệt thì không sao.
Nhưng cậu bé vẫn chào tạm biệt bạn bè, dắt em gái đi về phía nhà mình.
Về đến nhà, bọn trẻ vừa hay thấy bố đã về rồi, vui mừng rảo bước chạy tới ôm lấy anh.
Hàn Mặc dịu dàng xoa xoa đầu hai đứa nhỏ, hỏi chúng hôm nay đã làm những gì.
Hai đứa trẻ tranh nhau trả lời, cho đến khi mẹ gọi chúng đi rửa tay ăn cơm mới buông tay đang ôm bố ra.
Nhân lúc hai đứa trẻ vào trong rửa tay, Hàn Mặc ôm lấy Thẩm Dao hôn chùn chụt mấy cái, trong mắt không hề che giấu sự nhớ nhung dành cho cô.
Thẩm Dao đỏ mặt đẩy anh ra.
Hàn Mặc mỉm cười, nghe thấy động tĩnh bọn trẻ đi ra liền không tiếp tục nữa, ngồi xuống ăn cơm.
