Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 342

Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:16

Bùi Sóc mỉm cười:

“Không phiền đâu, tiện đường mà."

Thẩm Dao nghẹn lời, anh đang dùng chính cái cớ mà cô đã giải thích về việc Tiểu Ân tiện đường đến đón mình để đối đáp lại cô.

Ngay lúc trước mặt là một bậc cửa, Bùi Sóc đỡ lấy cô và nhắc nhở:

“Cẩn thận."

Thẩm Dao bước qua, đồng thời nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Đợi đến lúc anh tiễn tôi về tận nhà, chắc tôi đã ngủ thiếp đi rồi..."

Bùi Sóc nghe thấy, nhướng mày nói:

“Ngủ sớm vậy sao?

Không thể mở cửa mời tôi vào uống miếng nước rồi mới đi à?

Giống như lần trước đó..."

Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, Thẩm Dao lập tức đỏ mặt, khẽ ho một tiếng rồi ngắt lời anh:

“Để...

để sau hãy nói."...

Chương 549 Bác sĩ cấm d.ụ.c thanh lãnh vs Nữ minh tinh quyến rũ 25

Khi Tiểu Ân đón được người, cô thấy bóng dáng Thẩm Dao như thể đang chạy trốn.

Tiếng cửa xe “rầm" một cái đóng lại, bên trong truyền ra giọng nói nghẹt mũi của Thẩm Dao:

“Chúng ta đi thôi, anh mau về đi."

Tiểu Ân và Bùi Sóc nhìn nhau ngơ ngác, cô nàng ngượng ngùng cười với anh một cái rồi chào hỏi:

“Bùi tiên sinh, vậy chúng tôi đi trước đây."

Bùi Sóc:

“Được, đi đường cẩn thận, lái xe chậm thôi."

Tiểu Ân gật đầu lia lịa rồi chui tọt vào trong xe.

“Chị, chúng ta cứ thế mà đi sao?

Chị không cùng bác sĩ Bùi thêm..."

Cô không chắc chắn hỏi.

Thẩm Dao chỉ thúc giục:

“Đi thôi."

Tiểu Ân lén liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, đúng lúc thấy gương mặt đỏ bừng của cô.

Cô nàng đảo mắt, vừa khởi động xe vừa thầm nghĩ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?

Sao trông chị mình lại giống như vừa bị trêu chọc đến mức xấu hổ thế kia?

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì “động trời" rồi?

Càng nghĩ, trên mặt Tiểu Ân càng hiện lên vẻ hóng hớt.

Thật không nhìn ra nha, vị bác sĩ Bùi kia trông đứng đắn như vậy, chẳng lẽ riêng tư lại là một “cao thủ thả thính" sao?

Hô, cái sự tương phản này chắc chắn là sẽ trị được chị cô rồi.

Phải biết rằng, chị cô tuy nhìn thì gan dạ, có vẻ rất biết trêu chọc người khác, nhưng thực tế lại cực kỳ dễ xấu hổ.

Dòng xe cộ ban đêm đông đúc và chật chội, tốc độ di chuyển của mỗi chiếc xe đều không nhanh, cứ đi đi dừng dừng.

Thẩm Dao ngồi ở ghế sau, chẳng mấy chốc đã bị sự xóc nảy làm cho buồn ngủ.

“Tiểu Ân, chị ngủ một lát, khi nào đến nơi thì gọi chị."

Cô lim dim mắt dặn dò một câu.

Tiểu Ân nhìn thẳng vào dòng xe phía trước, đáp lời:

“Vâng, chị ngủ đi, em lái chậm thôi."...

Bùi Sóc đi đến cửa phòng bao thì khựng lại.

Nghĩ đến lúc nãy khi tiễn Thẩm Dao, tại góc hành lang không người, anh đã ghé sát tai cô nói nhỏ:

“Tối nay đợi anh, đến nhà em rồi uống miếng nước mới đi", anh bất giác cũng cảm thấy nóng mặt.

Có phải anh đã quá...?

Hy vọng là không làm cô ấy sợ.

Đứng tại chỗ suy nghĩ một hồi, anh thở dài một tiếng, lấy điện thoại ra gửi cho Thẩm Dao một tin nhắn WeChat.

[Bùi Sóc:

Trước khi qua đó anh sẽ nhắn tin cho em, nếu muộn quá thì em cứ ngủ trước đi, không cần đợi anh đâu.]

[Bùi Sóc:

Hôm nay chạy đôn chạy đáo cả ngày, vất vả cho em rồi.]

Gửi xong, anh khóa màn hình điện thoại, đẩy cửa phòng bao bước vào.

Chu Tu Nhiên không đợi anh mà đã ăn trước, thấy anh đi vào với vẻ mặt hơi thẫn thờ thì trêu chọc một câu:

“Tiễn người xong về cũng nên hoàn hồn lại đi."

Bùi Sóc đi tới ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà rồi hỏi:

“Lát nữa có đổi chỗ không?

Lái xe thì không uống r-ượu được, hay là cậu có mang theo tài xế?"

Chu Tu Nhiên gắp một miếng thức ăn, thần sắc tự nhiên đáp:

“Tôi tự lái xe đến, nhưng không sao, nếu uống r-ượu thì gọi tài xế lái hộ (app lái hộ) là được."

Bùi Sóc:

“Thế nào cũng được, chủ yếu xem cậu thôi."

Dù sao cũng là Chu Tu Nhiên chủ động hẹn anh để bàn công việc.

Chu Tu Nhiên:

“Ừm, thôi ăn cơm trước đã, từ từ nói.

À không, tôi quên mất anh đã ăn cùng Dao Dao rồi."

Bùi Sóc:

“Chưa, tôi chưa ăn mấy, chủ yếu là ngồi bồi cô ấy thôi."

Chu Tu Nhiên xua tay liên tục:

“Ôi trời ơi, cái lời này làm tôi chua hết cả răng rồi, tôi phát hiện ra có tuổi rồi là thật sự không nghe nổi mấy lời này."

Bùi Sóc:

“Ừ, vậy thì cậu đúng là già thật rồi."

Chu Tu Nhiên nhướng mày:

“Nói chuyện với tôi khách sáo chút đi nhé?

Nếu không cẩn thận tôi lại trở thành vật cản đường trên con đường tình yêu của hai người đấy.

Tôi chỉ cần hơi ra tay, nói xấu anh vài câu trước mặt chị và anh rể tôi là đủ cho anh 'uống một bình' rồi."

Bùi Sóc hiểu tính cậu ta:

“Cậu sẽ không làm vậy đâu."

Chu Tu Nhiên:

“Vậy thì phải xem thái độ của anh rồi."...

Chương 550 Bác sĩ cấm d.ụ.c thanh lãnh vs Nữ minh tinh quyến rũ 26

Khi Bùi Sóc và Chu Tu Nhiên bàn xong công việc trở về thì đã hơn 12 giờ đêm.

Anh lái xe đến dưới lầu nhà Thẩm Dao, tắt máy rồi ngồi trong xe nhìn lên cửa sổ nhà cô một lúc, sau đó mới lấy điện thoại gửi tin nhắn:

[Dao Dao, anh đến dưới lầu nhà em rồi.]

Chẳng mấy chốc, ánh đèn trong một căn phòng trên lầu bật sáng, ngay sau đó, điện thoại của Bùi Sóc cũng rung lên.

Anh mỉm cười ôn hòa, nhấc máy:

“Đã ngủ chưa?

Anh thấy đèn nhà em vừa mới bật."

Thẩm Dao thong thả nhón một hạt bắp rang bơ bỏ vào miệng, đáp:

“Chưa đâu, lúc mới về thì có ngủ một giấc, nhưng sau đó lại tỉnh, rồi không ngủ lại được nữa.

Vừa rồi thật ra em đang xem phim nên mới tắt đèn."

Bùi Sóc hiểu ra:

“Vậy bây giờ anh lên nhé, được không?

Để... xem phim cùng em."

Thẩm Dao nén cười:

“Được, vậy anh lên đi."

Bùi Sóc cười, mở cửa xe, thuận tay cầm lấy bó hoa lớn đặt ở ghế phụ cùng túi đồ ăn và điểm tâm đã đóng gói sẵn rồi mới khóa xe đi lên lầu.

Lần này đến nhà cô, trong tủ lạnh không còn đơn điệu chỉ có nước lọc như trước nữa.

Khi Bùi Sóc cùng cô cất điểm tâm và sườn non sốt mận vào tủ lạnh, anh hơi ngạc nhiên khi thấy khá nhiều trái cây tươi.

Thẩm Dao nhận ra ánh mắt của anh liền giải thích:

“Mấy ngày tới em sẽ ở nhà nghỉ ngơi thư giãn nên chuẩn bị chút đồ ăn.

Đúng lúc quá, em đi rửa ít trái cây mang ra ngoài, chúng ta vừa xem phim vừa ăn."

Những loại trái cây này đều được hệ thống hái từ trong không gian, quả nào quả nấy đều căng mọng, tròn trịa, tươi ngon mọng nước, chất lượng và hương vị cực kỳ tốt, cô rất thích.

Bùi Sóc đáp một tiếng, sau đó tự nhiên xắn tay áo sơ mi lên, hỏi Thẩm Dao rổ rửa trái cây để ở đâu.

Thẩm Dao xua tay bảo:

“Không sao, để em rửa cho, anh ra ngoài ngồi đợi em là được rồi."

Bùi Sóc thong thả chỉnh lại nếp gấp ở ống tay áo, động tác toát lên vẻ tao nhã tự nhiên:

“Không sao, để anh làm cho."

Thẩm Dao không từ chối nữa, đi vài bước tìm rổ đưa cho anh, sau đó chỉ vào những loại trái cây tươi được hệ thống phân loại và sắp xếp ngăn nắp trong tủ lạnh:

“Em muốn dâu tây, việt quất và anh đào, những thứ khác anh xem anh thích gì thì lấy cái đó."

Bùi Sóc gật đầu, lấy một ít dâu tây, việt quất và anh đào cho vào rổ mang đi rửa.

Vừa rửa, anh vừa hỏi Thẩm Dao:

“Em có hứng thú với trái cây hái tại vườn không?

Nói ra cũng khéo, ông bà nội anh hiện đang sống dài hạn tại một trang viên, trong đó trồng rất nhiều cây ăn quả, chủng loại đa dạng, luôn có người chăm sóc kỹ lưỡng, năm nào cũng sai trĩu quả.

Nếu em thích, khi nào có thời gian anh đưa em đến đó trải nghiệm."

Thẩm Dao nghe vậy cũng thấy hứng thú:

“Nếu qua đó thì có làm phiền ông bà không ạ?"

Bùi Sóc chắt bớt nước trong rổ, cười nói:

“Sẽ không làm phiền đâu, hai cụ bình thường rảnh rỗi cũng thấy buồn chán, chỉ mong có người đến chơi thôi."

Thẩm Dao mỉm cười đồng ý:

“Được, vậy khi nào có cơ hội sẽ đi."

Bùi Sóc:

“Được, sau này anh sẽ sắp xếp."

Nói đoạn, anh thuận tay đút cho Thẩm Dao một quả dâu tây.

“Ừm, dâu tây này ngọt thật, anh cũng ăn đi."

Hai người vừa ăn trái cây vừa đi về phía phòng khách.

Bộ phim Thẩm Dao đã xem được một nửa, hình ảnh trên màn hình chiếu đang tạm dừng....

Chương 551 Bác sĩ cấm d.ụ.c thanh lãnh vs Nữ minh tinh quyến rũ 27

Thẩm Dao ngồi xuống một bên sofa, cầm điều khiển bấm chuyển đổi giao diện, hỏi Bùi Sóc có bộ phim nào muốn xem không.

Bùi Sóc đặt trái cây lên bàn trà, thuận thế ngồi xuống cạnh cô, ngước mắt nhìn màn hình:

“Cứ tiếp tục xem bộ lúc nãy em đang xem đi."

Thế là Thẩm Dao lại chuyển về bộ phim đang xem dở, đồng thời nói với Bùi Sóc:

“Bộ phim này là một phim võ thuật, từ hai năm trước rồi..."

Bùi Sóc mỉm cười:

“Ừm, anh biết, cũng đã xem qua.

Nói đi cũng phải nói lại, đây cũng là bộ phim đầu tiên em tham gia diễn xuất nhỉ."

Thẩm Dao ngạc nhiên nhìn anh:

“Sao anh lại biết?"

Bùi Sóc:

“Trước đây anh có tìm kiếm trên mạng, cũng lúc đó đã xem hết bộ phim này.

Khi đó anh nghĩ là muốn thông qua tác phẩm của em để hiểu thêm về em."

Thẩm Dao hơi đỏ mặt:

“Lúc... nào cơ?

Vai của em trong phim này thật ra rất ít, đại khái là... kiểu lướt qua màn ảnh ấy?"

Bùi Sóc lấy một quả anh đào đút cho cô, cười bí hiểm:

“Em đoán xem, là khi nào?"

Thẩm Dao:

“Là sau khi ở bên nhau?

Khoảng thời gian em đi quay show thực tế ở ngoại tỉnh sao?"

Bùi Sóc:

“Không phải, sớm hơn lúc đó nhiều."

Thẩm Dao lại đoán:

“Vậy thì... sớm hơn vài ngày trước khi ở bên nhau?"

Bùi Sóc khẽ cười, chạm vào ánh mắt tò mò của cô, thấp giọng nói:

“Thực ra còn sớm hơn nữa, là lúc em vẫn còn ở trong bệnh viện kìa."

Tim Thẩm Dao khẽ rung động, bàn tay cầm điều khiển cũng mất đi vài phần lực, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn:

“Sớm vậy sao?"

Bùi Sóc:

“Ừm, lúc đó anh còn chưa hiểu rõ cảm giác tò mò không tên của mình đối với em, nhưng bây giờ nhìn lại thì đã hiểu rồi.

Anh nghĩ là anh đã thích em từ rất sớm, có lẽ là lần đầu gặp mặt, cũng có lẽ là lần thứ hai.

Tóm lại, anh chỉ muốn nói với em một lần nữa, anh thích em, từ rất sớm đã như vậy rồi."...

Hình ảnh bộ phim chẳng biết từ lúc nào đã tiếp tục phát, nhưng âm lượng đã được điều chỉnh nhỏ đi rất nhiều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.