Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 370
Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:23
Hệ thống lập tức đáp lời:
“Dạ vâng ạ~"
Chẳng mấy chốc Thẩm Dao đã nhắm mắt lại trong chăn ấm, nhất tâm đắm chìm trong thế giới nghe sách.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua hệ thống thấy Thẩm Dao đã ngủ rồi liền thầm tắt tiếng.
Ai dè nó vừa mới tắt tiếng xong Thẩm Dao lập tức tỉnh dậy.
“Tiếp tục đọc đi..."
Nàng mơ màng nói.
Hệ thống chớp chớp mắt vừa định nói chẳng phải cô đã ngủ rồi sao, nhưng sự chú ý lập tức bị người đột nhiên ghé thăm bên ngoài phòng chuyển đi mất.
Là Kỳ Vân Kiêu.
Sao hắn lại đột nhiên qua đây?
Trong cái thời tiết như thế này.
Chẳng mấy chốc tiếng gõ cửa sổ truyền tới.
Thẩm Dao vốn dĩ ngủ không được ổn lắm, khi nghe thấy vài tiếng gõ cửa sổ nhanh ch.óng đã mở mắt ra lần nữa.
Ơ?
“Ký chủ đại nhân, là Kỳ Vân Kiêu tới."
Hệ thống nhắc nhở nàng.
Thẩm Dao khoác một chiếc áo ngoài dày dặn rồi mới đi ra mở cửa sổ.
Vừa mở cửa sổ ra gió đêm kẹp theo cái lạnh lẽo của băng tuyết cứ thế tràn vào trong phòng.
“Sao chàng lại qua đây?
Bên ngoài lạnh chàng vào trước đi."
Thẩm Dao thấy hắn khoác trên mình đầy phong sương tuyết lạnh liền giục giã.
Đèn dầu trong phòng được thắp lên.
Thẩm Dao dẫn hắn ngồi xuống trên bàn vừa hay còn để lại nước trà nóng, nàng giơ tay lên định rót cho hắn một ly nhưng bị hắn ngăn lại.
Hắn rót xong hai ly trà rồi thuần thục đặt một ly bên cạnh tay nàng.
“Sao đột nhiên lại qua đây?
Tuyết lớn như thế này trên đường không lạnh sao?"
Thẩm Dao nhìn đôi bàn tay bị đông lạnh tới đỏ bừng của hắn hỏi.
“Muốn nhìn nàng một cái nên qua đây."
Sau khi uống xong cả một ly trà nóng bốc hơi nghi ngút Kỳ Vân Kiêu mới cảm thấy trên người ấm lại đôi chút.
“Thời gian này trong cung có rất nhiều việc phải xử lý, bận rộn một chút, phía nàng đều ổn cả chứ?"
Họ đã một thời gian rồi không gặp mặt.
“Rất tốt, đúng rồi hôm qua ta có vẽ cho Đoàn T.ử một bức tranh..."
Thẩm Dao vừa nói vừa đứng dậy đi tìm tranh.
Đoàn T.ử là chú mèo nhỏ mà Kỳ Vân Kiêu thời gian trước không biết tìm được từ đâu mang tới, mới được vài tháng tuổi toàn thân trắng muốt trông vô cùng đáng yêu, hắn đã bế nó tới Hầu phủ tặng cho Thẩm Dao.
Thẩm Dao thấy nó vừa trắng vừa mềm trông rất giống một nắm cơm nắm (đoàn t.ử) nên đã đặt tên cho nó là Đoàn Tử.
Sau khi tìm được bức tranh ra Thẩm Dao đưa cho Kỳ Vân Kiêu xem:
“Đáng yêu không?
Đây là ta tranh thủ lúc nó đang ngủ mà vẽ đấy."
“Đáng yêu."
Kỳ Vân Kiêu đứng sau lưng Thẩm Dao, vì đang xem tranh nên khoảng cách giữa hai người cũng ngày càng gần lại.
“Nhưng ta luôn cảm thấy bức tranh này hình như còn thiếu chút gì đó, nhìn kỹ thấy tính linh động không được tốt lắm, hay là chàng xem giúp ta xem còn chỗ nào có thể sửa được không?"
Thẩm Dao lầm bầm.
Đầu ngón tay Kỳ Vân Kiêu dừng lại trên bức tranh một lúc lâu rồi mới khẽ chỉ vào cái vuốt nhỏ của chú mèo trên tranh nói:
“Chỗ này... có thể thêm vài nét nữa."
Quả đúng là vậy.
Đôi mắt Thẩm Dao sáng lên:
“Được, vậy chàng giúp ta cùng làm."
Kỳ Vân Kiêu tự nhiên là vui vẻ nhận lời.
Khi Thẩm Dao nhúng mực cầm b.út lên hắn từ phía sau vòng tay ôm lấy nàng, tay tự nhiên phủ lên tay nàng dẫn dắt nàng cùng đưa b.út.
Vài nét b.út đưa qua đưa lại đã hoàn thành những điểm xuyết mới mẻ, trong cuộn tranh chú mèo nhỏ đang ngủ ngon lành tính linh động bỗng hiện rõ mồn một.
Thẩm Dao đặt b.út vẽ xuống vừa định quay người lại nói chuyện với Kỳ Vân Kiêu thì hắn vừa hay cúi đầu xuống.
Cánh môi mang theo hơi thở ấm áp cứ thế vô tình lướt qua thái dương của Thẩm Dao.
Đốm lửa nhỏ cũng đủ để thiêu cháy cả cánh đồng...
Trong khoảng thời gian Thẩm Dao còn đang ngẩn ngơ Kỳ Vân Kiêu nụ hôn đã hạ xuống.
Hôn lễ được định vào mùa xuân năm sau, vì là hôn sự của hoàng gia nên những hạng mục công việc và quy trình cần chuẩn bị trước đều khá rườm rà.
Thời gian trôi mau.
Ngày thành hôn Kỳ Vân Kiêu mặc một bộ mãng bào, theo quy củ sau khi chính thức hành lễ ba quỳ chín lạy với hoàng đế và hoàng hậu thì dẫn theo đoàn đội tiến về phía Hầu phủ chính thức đón rước Thẩm Dao.
Chương 598 Hoàng t.ử phúc hắc vs Mỹ nhân quyến rũ 41
Đêm tân hôn đèn nến đỏ trong phòng tân hôn cháy rất vượng đủ để chiếu sáng cả căn phòng.
Thẩm Dao đầu đội phượng quan mình khoác hà phi, ngồi tĩnh lặng bên mép giường chờ đợi Kỳ Vân Kiêu tới.
Bộ giá y hôm nay nàng mặc vừa hoa quý vừa long trọng, đoan trang đắc thể vô cùng phù hợp với phong thái của hoàng gia.
Nhưng không ai biết được rằng ngay tại lớp trong cùng nhất lại ẩn giấu một chút tâm cơ nhỏ.
Còn về cụ thể là tâm cơ như thế nào thì cũng chỉ có người đích thân cởi bỏ xiêm y mới có thể biết được rồi.
Nghĩ tới đây khuôn mặt Thẩm Dao không tự chủ được mà đỏ bừng lên.
Khi bên ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân nhịp tim nàng đột nhiên đ-ập nhanh hơn, tay cũng vô thức nắm c.h.ặ.t lấy góc áo, không thể khống chế được mà trở nên căng thẳng.
“Tất cả lui xuống đi."
Kỳ Vân Kiêu nói với một đám người hầu hạ.
Giọng nói của hắn vừa dứt những người khác trong phòng nhanh ch.óng lui ra ngoài, cửa cũng được khép c.h.ặ.t lại.
Trong phòng rốt cuộc chỉ còn lại hắn và Thẩm Dao hai người.
“Dao Dao."
Hắn gọi nàng một tiếng sau đó mới vén khăn che đầu màu đỏ của nàng ra.
Dưới ánh nến lung linh Kỳ Vân Kiêu chỉ cảm thấy khuôn mặt rực rỡ động lòng người của Thẩm Dao và đôi mắt long lanh tỏa sáng trông còn quyến rũ hơn bình thường, đẹp tới mức khiến người ta phải giật mình kinh hãi.
Nhìn xuống dưới nữa...
Ánh mắt hắn càng thêm nóng bỏng vài phần nhiệt độ trên người nhanh ch.óng tăng lên.
“Điện hạ, r-ượu hợp cẩn..."
Thẩm Dao thích hợp nhắc nhở.
“Ừm."
Kỳ Vân Kiêu bưng r-ượu hợp cẩn đã bày sẵn trên bàn qua, đưa một ly vào tay Thẩm Dao:
“Tới đây."
Uống r-ượu xong Thẩm Dao mới vừa đặt ly r-ượu xuống còn chưa kịp đặt vững thì người đã bị Kỳ Vân Kiêu ôm vào lòng rồi.
“Dao Dao..."
Hắn nồng nàn gọi tên nàng....
Sau ba ngày ba đêm——
Kỳ Vân Kiêu khẽ hôn lên má nàng một cái dịu dàng nói:
“Hôm nay phải về nhà mẹ đẻ (hồi môn)."
Thẩm Dao mơ màng mở mắt ra đột nhiên có cảm giác không biết hôm nay là năm nào tháng nào nữa.
“Là hôm nay sao?"
Nàng hỏi.
“Là hôm nay."
Kỳ Vân Kiêu mỉm cười.
Nói đi cũng phải nói lại chuyện về nhà mẹ đẻ này đối với các hoàng t.ử mà nói thực sự là tùy người.
Quy củ của hoàng gia nhiều hạn chế cũng nhiều, có một số hoàng t.ử sau khi đại hôn cân nhắc rất nhiều vì vậy sẽ không dẫn vợ về nhà mẹ đẻ.
Nhưng Kỳ Vân Kiêu không mấy để ý tới những cái gọi là cân nhắc đó, trong lòng nghĩ về cơ bản đều là làm thế nào để Thẩm Dao vui vẻ thì làm thế ấy.
Khi vệ sinh cá nhân Khê Xuân và Nguyệt Trúc với tư cách là nha hoàn hồi môn của Thẩm Dao tự nhiên là vào để thân thiết hầu hạ.
Khi nhìn thấy Kỳ Vân Kiêu cứ thế ôm Thẩm Dao mãi mà không có ý định đặt nàng xuống khuôn mặt đỏ lại càng đỏ thêm.
Có điều tình cảm của các chủ t.ử thật tốt quá điều này có nghĩa là tiểu thư nhà họ, giờ phải gọi là Vương phi rồi, sau này và Vương gia sẽ luôn hạnh phúc viên mãn thôi.
Ngày về nhà mẹ đẻ Thẩm Dao và Kỳ Vân Kiêu vừa tới Hầu phủ trước tiên đã bái kiến các bậc trưởng bối, hành lễ cơ bản.
Vì thân phận của họ tôn quý các bậc trưởng bối cũng lần lượt hành lễ với họ.
Lần này trở về Kỳ Vân Kiêu còn đặc biệt chuẩn bị rất nhiều lễ vật quý giá bảo người khiêng hết qua đây.
Những lễ vật đó khi được xếp thành hàng ngay ngắn tại chính viện của Hầu phủ mới thấy thật sang trọng biết bao.
Từ đó mọi người cũng cảm nhận sâu sắc được sự coi trọng và yêu thương của Kỳ Vân Kiêu dành cho Thẩm Dao.
Nhìn lại cách chung đụng thân mật không chút che giấu của hai người các bậc trưởng bối lại càng thêm yên tâm rồi.
Hầu phu nhân chỉ cảm thấy lúc đầu mình quả nhiên không nhìn nhầm con rể, nhớ lúc đầu khi họ còn chưa biết thân phận thật sự của Kỳ Vân Kiêu bà đã từng nảy ra ý định muốn gả con gái cho hắn hoặc để hắn ở rể Hầu phủ.
Giờ đây cũng coi như viên mãn rồi.
Chương 599 Hoàng t.ử phúc hắc vs Mỹ nhân quyến rũ 42
Sau khi thành hôn không lâu Kỳ Vân Kiêu vì lý do đã lập gia đình nên được hoàng đế chính thức phong làm Tấn Vương, từ trong cung chuyển ra phủ đệ bên ngoài cư trú.
Việc phong vương cũng có nghĩa là vị trí thái t.ử sẽ chọn người khác.
Nhưng điều này vừa hay nằm trong kế hoạch của Kỳ Vân Kiêu và Cao công công, vì vậy họ chỉ cần thuận theo tự nhiên là được.
Đối với bản thân Thẩm Dao mà nói sống ở ngoài cung thực ra còn tự tại hơn một chút, ít nhất những quy củ và hạng mục cần chú ý ít hơn trong cung nhiều.
Cứ như vậy một năm sau.
Thẩm Dao cảm thấy cục diện và tình trạng hiện tại đã ổn định lại liền bắt đầu cân nhắc chuyện muốn có con.
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bất kể ngày đêm của hai vợ chồng, hai tháng sau Thẩm Dao được thái y chẩn đoán đã thuận lợi m.a.n.g t.h.a.i bảo bảo.
Vì có sự bảo đảm của hệ thống nên nàng yên tâm dùng thu-ốc song t.h.a.i thuận lợi m.a.n.g t.h.a.i một cặp long phụng thai.
Sau khi biết nàng m.a.n.g t.h.a.i Kỳ Vân Kiêu đã tăng thêm gấp đôi số lượng ám vệ trong Vương phủ bảo họ nhất định phải nâng cao cảnh giác bảo vệ an toàn hàng ngày cho Thẩm Dao.
Sở dĩ phải thận trọng như vậy chủ yếu vẫn là để đề phòng vị hoàng huynh tốt kia của hắn, đề phòng anh ta đột nhiên phát điên xông lên c.ắ.n xé.
Gần đây Cảnh Nguyên Đế có ý định chọn ra người phù hợp nhất ngồi vào vị trí thái t.ử từ trong đám hoàng t.ử, mà vị hoàng huynh kia của hắn chính là người đang thèm thuồng nhất, cả ngày chằm chằm nhìn người này nhìn người nọ, hận không thể giẫm nát tất cả họ dưới bùn để trong mắt phụ hoàng chỉ còn lại một người con trai tốt là anh ta, sau đó dứt khoát giao vị trí thái t.ử cho anh ta ngồi.
Nhưng cũng không biết là do anh ta quá căng thẳng hay là cứ thích cố ý nhắm vào Kỳ Vân Kiêu, thời gian này làm ra không ít những trò vặt vãnh, vì vậy phòng bị là điều bắt buộc phải làm.
Nhưng Kỳ Vân Kiêu rõ ràng đã được phong làm Tấn Vương, về chuyện ứng cử viên thái t.ử hắn đã hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của Cảnh Nguyên Đế rồi, Kỳ Chiêu vậy mà vẫn cứ muốn cố ý nhắm vào hắn, vậy thì đừng trách hắn thực hiện sớm những kế hoạch đã sắp xếp trước đó.
Nhiều nhất chỉ cần thời gian một tháng hắn có thể khiến Kỳ Chiêu không bao giờ còn ngóc đầu lên được nữa, cùng với vị mẫu phi kia của anh ta.
Nhớ lúc đầu khi họ sắp xếp người lấy mạng hắn bọn họ có chút nào khách sáo đâu, là mang theo cái đà muốn lấy mạng hắn mà đi, giờ đây...
Cục diện đã được bày sẵn cũng đã tới lúc hắn nên thu lưới rồi.
