Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 410
Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:32
Cô khựng lại nhưng chỉ mỉm cười, trong sự hờ hững đầy vẻ khẳng định mà nói:
“Dù thế nào tôi cũng có thể đảm bảo an toàn cho bản thân."
Lời này lọt vào tai Hứa Chấp, tương đương với việc cô chắc chắn sẽ dấn thân vào hiểm cảnh.
Nghĩ đến chiếc xe có thiết bị chống đ-ạn cấp độ cực cao của cô, trong não bộ anh đã không thể kìm chế được mà liên tưởng đến cảnh tượng cô một mình băng qua làn tên mũi đ-ạn cực hạn, l.ồ.ng ng-ực không tự chủ được mà thắt lại, một cảm giác đau nhói khó tả trào dâng trong lòng.
“Chỉ có mình em thôi sao?
Đồng đội của em..."
Ở đâu?
Giọng anh đã khàn đi vài phần.
“Đồng đội của tôi sao?"
Ánh mắt Thẩm Dao khẽ lay động, “Họ...
ở khắp mọi nơi."...
Buổi sáng ngày rời đi, bầu không khí có chút đè nén.
Thẩm Dao và Hứa Chấp đều không nói gì nhiều với nhau, ngay cả sự giao thoa ánh mắt cũng rất ít.
Có lẽ cũng vì đã nói hết những lời cần nói từ trước, cũng có lẽ vì một số lý do nào đó không thể gọi tên, hiện tại họ lại im lặng một cách bất thường.
Thẩm Dao không để Hứa Chấp tiễn nhiều, chỉ chào tạm biệt anh ở trước cửa nhà anh, rồi sau đó ngồi lên chiếc xe của mình rời đi.
Nhưng ngay khi cô sắp lái ra khỏi khu vực này, đột nhiên từ gương chiếu hậu liếc thấy Hứa Chấp đang lái xe đuổi theo.
Vừa nghi hoặc, cô vừa tấp xe vào lề dừng lại, rất nhanh Hứa Chấp cũng dừng lại theo.
“Sao lại qua đây thế?
Tôi bỏ quên thứ gì à?
Hay là có chuyện gì khác?"
Thẩm Dao mở cửa xe bước xuống hỏi.
Hứa Chấp không đáp, chỉ với thần sắc không rõ ràng mà sải bước nhanh về phía cô.
“Hứa Chấp?
Anh sao thế?"
Thẩm Dao thấy thần sắc anh dường như có chút trầm xuống, lại có chút rực cháy, liền tiếp tục hỏi.
“Có một thứ tôi vẫn chưa đưa cho em, tôi đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy chắc là em sẽ cần nó."
Anh nói.
“Thứ gì vậy?"
Thẩm Dao hỏi.
“Còn nhớ cái video quay lại hiện trường giao dịch mà Hứa Thịnh đã quay lại năm đó mà tôi từng nhắc với em không?"
Giọng điệu của anh rất chậm rãi.
“Tôi nhớ."
Thẩm Dao nói, “Chẳng lẽ... cái video đó..."
Giọng cô run rẩy:
“Vẫn còn sao?"
Trong tình cảnh năm đó, muốn giữ được một cái video như vậy, độ khó có thể tưởng tượng được.
Hứa Chấp:
“Ừ, vẫn còn."
Trái tim Thẩm Dao chấn động, đã đoán được Hứa Chấp muốn giao bằng chứng video đó cho cô.
Điều này không chỉ đơn thuần mang ý nghĩa sự tin tưởng của anh dành cho cô.
Điều này còn có nghĩa là sự ràng buộc giữa họ sẽ trở nên phức tạp hơn, hay nói cách khác, lớp màn mỏng che phủ trước mặt họ sẽ dần được vén lên.
Mà người chủ động vén lớp màn mỏng đó lên chính là Hứa Chấp.
Quả nhiên anh nhanh ch.óng lên tiếng:
“Video tôi có thể đưa cho em, nhưng có một chuyện, tôi hy vọng em có thể đồng ý với tôi——"...
Chương 671 Sở Hướng Phi Mỹ (31)
Gió nhẹ thổi qua, ánh nắng ban mai không lệch một phân nào rưới lên người hai người họ.
Thẩm Dao không nói gì, đang đợi lời tiếp theo của Hứa Chấp.
“Hãy mang tôi theo đi."
Anh nói.
“Bất kể chuyện em sắp làm là gì, tôi đều muốn được cùng em sát cánh."...
Sau khi quay lại bên cạnh Chu Thành được vài ngày, Thẩm Dao bắt đầu tiếp xúc với những nghiệp vụ cốt lõi mà ông ta đã hứa với cô từ trước.
Lời Hứa Chấp nói với cô ngày hôm đó, câu trả lời cô đưa ra là để cô suy nghĩ vài ngày, đợi suy nghĩ kỹ rồi sẽ trả lời anh.
Hiện tại cũng đã đến lúc đưa ra câu trả lời.
Buổi tối quay về chỗ ở, cô vừa định gọi điện thoại cho Hứa Chấp thì điện thoại lại reo lên trước một bước, hóa ra là Chu Thành gọi tới.
Cô khẽ nhíu mày, bắt máy:
“Chu tổng, ông tìm tôi có việc gì sao?"
Phía bên kia không nói gì nhiều, chỉ bảo cô nhanh ch.óng đến Tiêu Kim một chuyến, mọi chuyện đợi cô qua đó rồi nói sau.
Thẩm Dao mím môi ừ một tiếng, cầm lấy áo khoác và chìa khóa xe rồi trực tiếp đi ra ngoài.
Trên đường lái xe qua đó, hệ thống nói với cô:
“Ký chủ đại đại, phía Tiêu Kim dường như đã xảy ra chuyện rồi, lát nữa chị nhớ phải cẩn thận một chút."
Thẩm Dao gật đầu, chân đạp ga mạnh hơn để tăng tốc độ xe.
Đến khi tới Tiêu Kim, cô lại bất ngờ nhìn thấy bóng dáng của Hứa Chấp.
Càng bất ngờ hơn là anh lại đang đứng ngay cạnh Chu Thành, hơn nữa lúc này họ trông có vẻ như đang trò chuyện, bầu không khí khá ôn hòa, không giống như đang có xung đột gì.
Đây lại là tình huống gì thế này?
Trong lòng Thẩm Dao thầm thấy có chút bất an, dường như đoán ra điều gì đó nhưng lại không chắc chắn lắm.
Cô chỉ mặt không để lộ một tia bất thường nào mà đi về phía họ....
Tầm mắt của Hứa Chấp xuyên qua đám đông, khoảnh khắc chạm phải tầm mắt của Thẩm Dao, trái tim anh khẽ run lên một cái.
Rõ ràng mới chỉ vài ngày không gặp, anh lại giống như đã cách rất lâu rồi chưa được gặp cô vậy, trong ánh mắt đều mang theo một tia rực cháy hiển hiện.
“Trợ lý Thẩm, cô tới rồi, vừa hay Hứa Chấp cũng qua đây.
Hai người chắc là không cần tôi phải giới thiệu để làm quen nữa chứ?"
Chu Thành nói với thần sắc bình thường, cứ như thể người đã sai Thẩm Dao đi đối phó với Hứa Chấp trước đây không phải là ông ta vậy.
Thẩm Dao chào hỏi họ một cách đơn giản, đang định mở miệng hỏi ở đây xảy ra chuyện gì sao mà lúc cô đi vào thấy bên ngoài tụ tập không ít người, thì một nhân viên nội bộ đột nhiên vội vàng chạy nhỏ tới tìm Chu Thành.
Chu Thành đành phải bảo Thẩm Dao và Hứa Chấp đợi ông ta ở đây một lát, đợi ông ta xử lý xong chuyện bên kia quay lại, họ sẽ tiếp tục nói chuyện sau.
Thẩm Dao đáp lời, ánh mắt luôn dõi theo bóng lưng Chu Thành và nhân viên rời đi, trong mắt là sự suy nghĩ sâu xa.
Đợi đến khi bóng dáng của họ hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, cô mới ngước mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh.
Đúng lúc định mở miệng hỏi chuyện anh thì cổ tay cô đột nhiên bị siết c.h.ặ.t——
Ánh mắt từ trên xuống dưới của Hứa Chấp đã bao trùm lấy cô hoàn toàn, như thể đã khẳng định chắc nịch rằng đã đào bới ra được một góc bí mật mà cô đang chôn giấu sâu kín vậy.
“Đi theo tôi, tôi có chuyện muốn nói với em."
Thần sắc của anh lộ ra sự nhẫn nhịn và xót xa mà Thẩm Dao không hiểu nổi.
Cổ tay bị anh kéo đi về phía trước, Thẩm Dao từng bước đi theo bước chân anh, cả hai đều im lặng không nói gì.
Cho đến khi anh đưa cô vào một phòng nghỉ trống, rèm cửa trong phòng đóng kín, ánh sáng mờ ảo.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại, anh thậm chí không bật đèn, mà trực tiếp đè tay cô lên tường, ép cả người cô vào tường....
Chương 672 Sở Hướng Phi Mỹ (32)
Ánh sáng trong phòng quá tối, Thẩm Dao chỉ thấy trước mắt một mảng đen kịt, cô không nhìn rõ khuôn mặt Hứa Chấp, cũng không nhìn rõ bất kỳ biểu cảm nào trên mặt anh.
Trong khoảnh khắc, thứ cô có thể cảm nhận được chỉ là hơi thở rực cháy của anh ngay sát bên cạnh và lực đạo đè lên cổ tay mình.
Lực đạo đó nói không quá nặng cũng chẳng quá nhẹ, nhưng tóm lại là mang theo một luồng khí thế không cho phép kháng cự.
Tim Thẩm Dao lập tức nhảy dựng lên:
“Hứa Chấp, có chuyện gì thì cứ nói hẳn hoi, anh trước tiên..."
Buông tôi ra đã.
Nhưng trong bóng tối, đáp lại Thẩm Dao chỉ là một tiếng thở dài khó có thể nhận ra của Hứa Chấp, cùng với lời lầm bầm thấp giọng một lát sau:
“Thẩm Dao, em cũng thật gan dạ đấy."
Thậm chí còn mang theo một chút ý vị nghiến răng nghiến lợi một cách kỳ lạ.
Thẩm Dao hơi ngơ ngác.
Gan dạ cái gì?
Cô rõ ràng chẳng làm gì cả.
Chẳng lẽ anh đang ám chỉ chuyện mấy ngày nay cô không mấy khi xem tin nhắn cũng chẳng mấy khi trả lời tin nhắn sao?
Cô không hề cố ý, có đôi khi một khi đã bận rộn là thực sự chẳng có thời gian nào mà xem điện thoại.
Chẳng lẽ anh vì chuyện này mà tức giận sao?
Thẩm Dao nghĩ ngợi rồi vẫn lên tiếng giải thích một chút:
“Mấy ngày nay tôi hơi bận, không phải cố ý không xem tin nhắn đâu."
Hứa Chấp:
“Tôi biết."
Giọng điệu lúc này của anh đã bình tĩnh hơn một chút, nghe qua thì không còn cái sự nghiến răng nghiến lợi như ban nãy nữa, nhưng động tác đè Thẩm Dao vẫn giữ nguyên, trông có vẻ chẳng có ý định muốn buông ra.
Thẩm Dao nhướng mày, ngay lúc cô định dùng sức mạnh để thoát khỏi sự kìm kẹp của anh thì cổ tay đột nhiên được buông ra, không một lời báo trước.
Nhưng ngay sau đó, vòng eo lại đột nhiên bị siết c.h.ặ.t——
Là Hứa Chấp ôm lấy cô.
Ôm rất c.h.ặ.t.
Khoảng cách của hai người đột nhiên kéo gần, gần đến mức tim chạm tim, từng nhịp thình thình thình thình truyền sang cho đối phương.
Trong bóng tối và sự tĩnh lặng, mọi giác quan đều được phóng đại từng chút một.
Thẩm Dao chỉ thấy nhiệt độ và hơi thở trên người Hứa Chấp nhanh ch.óng bao bọc lấy cả người cô, còn có cả nhịp thở và nhịp tim của anh, từng nhịp từng nhịp như muốn hòa làm một với nhịp điệu của cô vậy.
“Tôi không ngờ em lại làm việc bên cạnh Chu Thành."
Giọng nói của anh nghe có vẻ không ổn định, giống như đang kìm nén cảm xúc gì đó.
Hứa Chấp hiện tại đã biết Thẩm Dao xuất hiện trước mặt mình ban đầu có một phần lớn nguyên nhân là vì Chu Thành, cũng biết cô luôn làm việc cho Chu Thành.
Nhưng trước khi biết những chuyện này, anh thực sự không ngờ tới.
Không ngờ cô lại dám mạo hiểm như vậy, dám đơn thương độc mã xông lên như vậy.
Dù đã có vài năm chuẩn bị và lót đường, nhưng những toan tính đằng sau này, một khi bị Chu Thành nhìn ra dù chỉ là một tơ một hào thì kết cục sẽ rất thê t.h.ả.m.
Một người như Chu Thành sẽ đối phó với một cấp dưới có dị tâm với mình như thế nào?
Chưa nói đến những chuyện đó, chỉ riêng mấy năm nay, Thẩm Dao đã một mình bước đi như thế nào?
Cứ nghĩ đến sự nhẫn nhục chịu đựng và bước đi trên băng mỏng vì chuyện này của cô, Hứa Chấp lại thấy không chịu nổi.
Nhận ra mình chắc hẳn đã bị rớt lớp mặt nạ đầu tiên, Thẩm Dao không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
“Anh biết hết rồi sao?
Là Chu Thành nói với anh à?
Ông ta đã nói gì?"
Cô trầm giọng hỏi.
“Ông ta không nói thẳng, nhưng chỉ cần ông ta nhắc đến em là tôi đã hoàn toàn hiểu ra hết rồi."
Hứa Chấp nói.
Cùng lúc đó, anh không khỏi lo lắng:
“Em có chắc chắn rằng ông ta chưa bao giờ có bất kỳ nghi ngờ nào đối với em không?"
Thẩm Dao không trả lời câu hỏi này, chỉ đẩy đẩy anh trước, nhỏ giọng nói:
“Chúng ta nhất định phải ôm nhau nói chuyện thế này sao?
Anh không cảm thấy chúng ta bây giờ thế này..."...
Chương 673 Sở Hướng Phi Mỹ (33)
“Bây giờ thế nào?"
Hứa Chấp thấp giọng hỏi.
Nhưng cánh tay vòng qua eo Thẩm Dao chẳng hề lỏng đi chút nào.
Thẩm Dao:
......
Ngay sau đó cô nghe thấy Hứa Chấp tiếp tục thấp giọng nói bên tai mình:
“Vào khoảnh khắc biết được em đang làm việc bên cạnh Chu Thành, em có biết trong lòng tôi đang nghĩ gì không?"
