Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 416
Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:26
“Xuống dưới nữa màu sắc dần đậm hơn, cho tới cuối cùng......”
Là một biển hoa hồng đỏ rực rỡ.
Khi Thẩm Dao đi tới dưới cùng đúng lúc cùng Hứa Chấp đang cầm bộ đồ gấu nâu nghiên cứu cách mặc vào người bốn mắt nhìn nhau.
Động tác của anh khựng lại, trong mắt là sự kinh ngạc rõ rệt:
“Em dậy rồi à.”
Vốn dĩ tưởng rằng hôm nay cô sẽ giống như thường ngày vào cuối tuần ngủ tới trưa mới dậy, nên anh liền dậy sớm nhờ người giúp đỡ sắp đặt những thứ này, định bụng đợi tới buổi trưa đúng lúc cho cô một sự bất ngờ.
Nhưng không ngờ hiện tại mới chỉ sắp đặt được một nửa cô đã dậy rồi.
Khung bố cục cơ bản đã hoàn thành, còn thiếu một số chi tiết là tự anh đi bổ sung, nên lúc này anh đang định kiểm tra bộ đồ gấu nâu chuẩn bị mặc sau đó sẽ đi tiếp tục sắp đặt, nhưng bây giờ......
Anh đặt bộ đồ gấu nâu trong tay xuống đi về phía cô.
“Là anh làm em thức giấc à?”
Anh hỏi.
Thẩm Dao lắc lắc đầu, thực ra cách âm trong phòng rất tốt.
Cô chỉ chỉ vào bộ đồ gấu nâu bị anh đặt sang một bên tò mò hỏi:
“Cái đó là......”
Hứa Chấp vòng tay ôm eo cô bế cô lên hôn chào buổi sáng vài cái rồi trả lời:
“Trước đây khi chúng ta ra ngoài ăn cơm không phải gặp một người mặc đồ gấu nâu đang nhảy múa sao?
Anh nhớ lúc đó em đã nhìn người đó rất lâu.”
Thẩm Dao lúc này mới nhớ ra đúng là có chuyện như vậy.
Hứa Chấp tiếp tục u u nói:
“Lúc đó em còn nói người đó rất đáng yêu.”
Thẩm Dao mỉm cười:
“Thì rất đáng yêu mà.”
Hứa Chấp hít một hơi, không nói gì.
Thẩm Dao khẽ cười một tiếng kiễng chân hôn lên cằm anh một cái dịu dàng nói:
“Anh đáng yêu nhất.”
Lông mi Hứa Chấp run lên, khóe miệng nhếch lên nhưng giọng nói vẫn nén lại trả lời:
“Ừm.”
Phát hiện Thẩm Dao vẫn đang nhìn mình mặt anh hơi nóng lên, thế là chuyển chủ đề nói:
“Thực ra hôm nay anh định cầu hôn em, vốn dĩ còn muốn cho em một sự bất ngờ cơ.”
Thẩm Dao:
“Không sao đâu, hiện tại em cũng thấy rất bất ngờ mà.”
Hứa Chấp:
“Tuy rằng không mấy ai cầu hôn vào sáng sớm tinh mơ cả, nhưng anh nghĩ em vừa tỉnh dậy đã thấy những bông hoa này chắc chắn sẽ rất vui, nên liền muốn thử một lần như vậy.”
Thẩm Dao mỉm cười nói:
“Em rất thích.”
Hứa Chấp cười hôn cô một cái, “Vậy thì tốt rồi, vậy em đợi anh một lát nữa, lát nữa thôi là anh có thể làm xong hết rồi.”
Thẩm Dao:
“Được.”
Có điều ánh mắt cô vẫn không thể tránh khỏi một lần nữa rơi lên con gấu nâu kia, không nhịn được nghĩ xem Hứa Chấp mặc vào trông sẽ như thế nào, chủ yếu là cô chưa từng thấy anh xuất hiện dưới một hình thức khác bao giờ nên tò mò muốn xem.
Hứa Chấp nhận ra tầm mắt của cô thầm hít một hơi sâu.
Con gấu đó thật sự đáng yêu đến vậy sao?
Anh nghĩ thầm.
Chẳng qua là đầu tròn hơn một chút, mắt to hơn một chút......
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng khi anh nhìn thấy video Thẩm Dao quay lại cảnh anh mặc đồ gấu nâu trêu cô cười khiến cô cười rạng rỡ như vậy, không hiểu sao lại thấy con gấu này thuận mắt hơn hẳn.
Đúng là khá đáng yêu, anh nghĩ.
Con gấu có thể khiến Thẩm Dao vui vẻ chính là một con gấu tốt.
Vốn dĩ anh còn dự định sau khi cầu hôn xong sẽ nhét nó vào kho cho bám bụi, nhưng bây giờ nghĩ lại thôi thì cứ bảo quản nó thật tốt vậy, để khi nào Thẩm Dao muốn xem anh đóng vai gấu là có thể dùng tới bất cứ lúc nào.......
Khi cầu hôn không có người ngoài, chỉ có sự lãng mạn thuộc về hai người họ.
Sau này khi tổ chức đám cưới vẫn lãng mạn như vậy.
Hứa Chấp tuy là một người không mấy hiểu sự lãng mạn nhưng anh hiểu Thẩm Dao thích cái gì.
Cái anh nghĩ là chỉ cần hướng tới phương hướng cô thích mà nghiên cứu thì về cơ bản là đúng rồi.
Ngày đám cưới bố và mẹ của Thẩm Dao cũng tới.
Trước khi cưới họ thực ra đã gặp Hứa Chấp một lần, đôi bên đều rất giữ kẽ.
Với tư cách là bố mẹ họ tự nhận thấy mình chưa làm tròn bao nhiêu nghĩa vụ nên hy vọng con gái sau này mọi chuyện đều tốt đẹp, cũng chúc họ mãi mãi hạnh phúc.
Trong cuộc trò chuyện họ không hề bày ra dáng vẻ gì, cũng không yêu cầu Hứa Chấp hay Thẩm Dao phải thế này thế kia, chỉ chân thành trao gửi lời chúc phúc.
Ngày đám cưới thời tiết đẹp tới mức giống như ông trời cũng đang dốc hết sức mình thể hiện sự chúc phúc của mình vậy.
Rõ ràng mấy ngày nay không hề có mưa nhưng dải cầu vồng khổng lồ treo lơ lửng trên không trung lại rõ ràng, sáng sủa, hùng vĩ và rạng rỡ hơn bất kỳ dải cầu vồng nào sau một trận mưa xối xả.
Trong tình cảnh thiên thời địa lợi nhân hòa như vậy đôi tân nhân đã hoàn thành chứng kiến lãng mạn nhất trong cuộc đời.
Thấp thoáng dường như có ánh kim sa xuống bao trùm lấy họ.......
Chương 685 Sở hướng phi mỹ (Hoàn hạ)
Hai năm sau——
Thẩm Dao phát hiện mình m.a.n.g t.h.a.i trong một lần sau khi thực hiện xong nhiệm vụ cảm thấy c-ơ th-ể không được thoải mái đi bệnh viện kiểm tra.
Vì có hệ thống nên bản thân cô biết chuyện m.a.n.g t.h.a.i nhưng Hứa Chấp thì không biết.
Bác sĩ thấy Hứa Chấp có vẻ không mấy bình tĩnh liền thấy lạ mà không lạ nói:
“Sản phụ ở thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i xuất hiện những tình trạng này là hiện tượng rất bình thường, người nhà không cần quá căng thẳng.”
Nói xong ông ấy mới tỉ mỉ nói cho họ những hạng mục cần chú ý trong thời gian mang thai.
Hứa Chấp giống như học sinh ngày xưa khi đi học nghe giảng chăm chỉ và tích cực ghi chép sau giờ học còn chăm học chăm hỏi, miệng bác sĩ gần như không ngừng nghỉ nói xong những hạng mục cần chú ý sau đó tiếp tục trả lời rất nhiều câu hỏi của anh.
Tới sau cùng Thẩm Dao không nhịn được ngáp một cái Hứa Chấp mới rốt cuộc cất phiếu báo cáo đưa cô rời đi.
Trên đường về nhà Thẩm Dao tựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Sau khi về tới nhà là Hứa Chấp bế cô vào nhà.
Còn chưa lên lầu cô đã tỉnh lại mơ mơ màng màng hỏi Hứa Chấp là đã về tới nhà chưa.
Hứa Chấp cúi đầu cọ cọ lên đỉnh đầu cô nói tới rồi.
“Vậy đặt em xuống đi, cứ bế mãi thế mệt lắm.”
Cô nói.
“Không mệt.”
Hứa Chấp nói.
Anh sớm đã rèn luyện được kỹ năng điêu luyện và trọng tâm vững vàng trong những hoạt động đêm khuya “đi tới đi lui” thường ngày rồi.
Thẩm Dao mỉm cười, thực ra cô cũng đã quen với việc được bế rồi, “Vậy chúng ta lên lầu thôi, buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.”
“Được.”
Hứa Chấp mỉm cười bế cô đi lên lầu.......
Sự xuất hiện của sinh linh mới đối với Thẩm Dao và Hứa Chấp mà nói đều mang những ý nghĩa khác nhau.
Cảm giác mong đợi không thể diễn tả bằng lời ấp ủ trong lòng họ nảy ra mầm non mới cho tới khi biến thành một cái cây nhỏ.
Tới ngày đứa trẻ chào đời cây nhỏ trong lòng sẽ đ-âm ra nhiều cành lá hơn lấp đầy tâm phòng của họ.
Thẩm Dao sinh được hai bé một trai một gái.
Hệ thống bận trước bận sau giúp cô chặn hết mọi cảm giác không thoải mái, và dùng đạo cụ giúp cô hồi phục c-ơ th-ể thật tốt khiến cô trở lại trạng thái như trước khi sinh con.
Nó thỉnh thoảng còn kiểm tra tình hình của hai đứa trẻ một chút, sau đó âm thầm dùng cho chúng những đạo cụ tốt có lợi cho sự trưởng thành khỏe mạnh của chúng.
Nó vẫn luôn chu đáo như vậy.......
Cuộc sống cứ như vậy hạnh phúc và tốt đẹp trôi qua.
Vào một ngày mười năm sau Thẩm Dao đột nhiên cảm nhận được trong không khí có một tia d.a.o động không mấy bình thường, sau đó dừng công việc trong tay hỏi hệ thống:
“Em có nhận ra có chỗ nào không đúng không?”
Vẻ mặt hệ thống trở nên nghiêm trọng:
“Ký chủ đại nhân, hiện tại tôi đã xác nhận không thể xác nhận hơn được nữa, tiểu thế giới chúng ta đang ở hiện tại chính là tiểu thế giới nhiệm vụ cuối cùng.”
Đôi mắt Thẩm Dao đột ngột mở to tim đ-ập như sấm xác nhận lại:
“Vậy tôi ở tiểu thế giới này có thể sống tới khi nhắm mắt xuôi tay không?”
Cô không muốn bây giờ đã......!
Hệ thống tức thì cau c.h.ặ.t lông mày không nói gì.
Lòng Thẩm Dao lạnh ngắt trên mặt đã là vẻ mặt có chút không còn thiết sống nữa.
Nhưng ai ngờ hệ thống lập tức đổi mặt vỗ bộ ng-ực ảo lớn tiếng đảm bảo:
“Đương nhiên là có thể rồi!”
Thẩm Dao:
......
Suýt chút nữa là dọa cô một trận hú vía.
Ơ không phải chứ, hóa ra vừa rồi là hệ thống đang diễn cô à?
Tầm mắt Thẩm Dao ngay lập tức trở nên sắc lẹm nhìn chằm chằm vào nó trong ánh mắt thấu ra một tia lạnh lẽo.
Hệ thống lập tức ngoan ngoãn cúi đầu thu mình thành một cục không dám lên tiếng nữa.......
Thời gian vội vã.
Vì biết là tiểu thế giới nhiệm vụ cuối cùng rồi nên Thẩm Dao trân trọng mấy chục năm thời gian cuối cùng trong tiểu thế giới này hơn bất kỳ lần nào khác.
Trong tiểu thế giới này cô và Hứa Chấp đã chứng kiến quá nhiều sự khó khăn và thực tế tàn khốc, hơn nữa vì bản thân nghề nghiệp nên họ sẽ thường xuyên đấu tranh với nguy hiểm.
Mỗi một lần đối kháng tâm họ đều mang niềm tin sở hướng phi mỹ.
Đồng thời họ cũng cảm thấy vô cùng may mắn dù gặp phải khó khăn gì đối phương luôn là hậu phương vững chắc nhất của mình.
Tới khi nhắm mắt xuôi tay họ không ngoại lệ đều mỉm cười nghĩ:
“Đời này viên mãn rồi.”
Chương 686 Đại kết cục
Nơi nghỉ ngơi trong không gian ảo——
Tiếng hệ thống reo hò chúc mừng vang lên:
“Ký chủ đại nhân, chúc mừng cô!
Đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ của các tiểu thế giới rồi!
Tiếp theo đây bản hệ thống sẽ trao cho cô tất cả phần thưởng, cô nhất định phải nhận cho kỹ nhé!”
Thẩm Dao tâm trạng vui vẻ trả lời:
“Được, tôi nhận.”
Hệ thống lập tức “vèo vèo vèo” không ngừng bỏ những thứ tốt vào trong thức hải của Thẩm Dao với tư thế giống như nhặt được món hời không lấy thì phí, rõ ràng người nhận đồ là Thẩm Dao chứ không phải nó.
Một lát sau nó mới rốt cuộc dừng động tác trong tay lại còn giống như mệt tới mức thở dốc vài cái.
“Xong rồi à?”
Thẩm Dao hỏi.
“Chưa.”
Nó lau một vệt mồ hôi ảo trên trán cười híp mắt nói:
“Vừa rồi chỉ là món khai vị thôi.”
Thẩm Dao ngẩn ra.
Ngay sau đó liền thấy nó hì hục tiếp tục bỏ đồ vào trong thức hải của cô và tốc độ ngày càng nhanh, nhanh tới mức Thẩm Dao căn bản không nhìn rõ nó bỏ vào những cái gì, chỉ thấp thoáng thấy từng vệt sáng lấp lánh xẹt qua.
Cũng không biết qua bao lâu nó mới giống như đã sức cùng lực kiệt mà dừng động tác trong tay lại nằm bẹp xuống nói:
“Cuối cùng cũng dọn sạch bảo vật trong kho rồi, may mà thức hải của ký chủ đại nhân đủ lớn nếu không là không đủ chỗ để đâu.”
