Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 81
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:23
Lần này Lục Trạm không tiến lại gần như trước nữa mà trực tiếp đưa chiếc điện thoại mang theo cho cô, nói:
“Điện thoại trong ngăn kéo phòng khách lúc nãy cứ rung suốt, chắc có ai tìm chị."
Thẩm Dao vội vàng nhận lấy, nói một tiếng:
“Cảm ơn."
Cũng chính lúc này Thẩm Dao mới nhận ra chiếc điện thoại này chắc là chiếc điện thoại công việc khác mà cô thường dùng khi làm việc rồi.
Cô cất điện thoại đi, sau đó hỏi Lục Trạm:
“Còn chuyện gì khác nữa không?"
Lục Trạm không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.
Thẩm Dao:
!!!
Sao, sao vậy?
“Cậu nếu không còn chuyện gì khác thì tớ..."
“Thẩm Dao."
Lục Trạm đột nhiên gọi cô một tiếng.
“Ừm?"
Thẩm Dao hỏi.
Lục Trạm nhấc tay lên, trông có vẻ muốn làm gì đó, sau đó—
Lại đột nhiên cứng nhắc thu tay về.
Anh không biết đang nghĩ gì, đột nhiên cụp mí mắt xuống, đôi môi mỏng mấp máy:
“Không có gì, ngủ ngon, chúc chị có giấc mơ đẹp."
Nói xong liền quay người rời đi.
Thẩm Dao thấy anh đi rồi cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp vào phòng đóng cửa lại....
Sau khi tắm xong cô nằm lại lên giường bắt đầu xem tin nhắn trong điện thoại công việc.
Sau khi lướt qua từng tin nhắn cô liền đại khái nắm rõ tình hình, xem ra ngày mai phải dậy sớm ra tiệm một chuyến, việc cần cô xử lý cũng không ít.
Nghĩ đến đây cô cũng không còn tâm trạng và thời gian rảnh để tìm tiểu thuyết xem tiếp nữa, lập tức đắp chăn nhắm mắt đi ngủ....
Mà Lục Trạm ở sát vách lúc này vừa tắm xong, đang một tay lau mái tóc ướt sũng, một tay đ-ánh chữ gửi tin nhắn Wechat cho Lục Tiêu.
[Lục Trạm:
Chị, chị có đó không?]
[Lục Tiêu:
...]
[Lục Tiêu:
Hừ, ai là chị em?]
[Lục Trạm:
...]
[Lục Tiêu:
Sao?
Tìm chị có việc?]
[Lục Trạm:
Vâng.]
[Lục Tiêu:
Có rắm thì mau thả đi.]
Lục Trạm đang đ-ánh chữ chưa kịp gửi đi:
...
[Lục Trạm:
Chỉ muốn hỏi chị xem Thẩm Dao tối nay có tìm chị nói chuyện không?]
[Lục Tiêu:
À, chị em tốt chúng ta có nói chuyện hay không thì liên quan gì đến em?]
[Lục Tiêu:
Hay là em cũng muốn gia nhập chúng ta, cùng làm chị em tốt?]
Lục Trạm:
...
[Lục Trạm:
Cho nên chị ấy không tìm chị đúng không?]
[Lục Tiêu:
Hồ, còn trốn tránh câu hỏi của chị cơ đấy...]
[Lục Trạm:
Thôi, em biết rồi.]
[Lục Tiêu:
...]
[Lục Tiêu:
Chị còn chưa nói gì em đã biết rồi?]
[Lục Trạm:
Vâng, tạm biệt, em đi ngủ đây.]
[Lục Tiêu:
...]
Lục Trạm trực tiếp thoát khỏi khung chat với Lục Tiêu.
Sau đó lướt xuống dưới tìm thấy khung chat Wechat của Thẩm Dao.
————————————
>o..
Chương 130 Sau khi sống chung, cô được em trai nhỏ cưng chiều hết mức 09
Anh bắt đầu soạn tin nhắn trong khung chat với Thẩm Dao.
[Lục Trạm:
Chị ngủ chưa?
Em thấy tối nay hình như chị có tâm sự?]
Sau đó cảm thấy hỏi như vậy có vẻ hơi mạo phạm, thế là xóa hết—
[Lục Trạm:
Tối nay tâm trạng chị không tốt sao?]
Lại cảm thấy hỏi như vậy rất đột ngột, thế là xóa hết—
[Lục Trạm:
Nếu gặp chuyện không vui thì có thể nói với em.]
Xóa sửa lại—
[Lục Trạm:
“Nếu gặp chuyện không vui thì có thể nói với em hoặc người khác.]...”
Ngày hôm sau.
Thẩm Dao vừa ngủ dậy mở điện thoại ra liền thấy tin nhắn Lục Trạm gửi cho cô.
["Lục Trạm" đã thu hồi một tin nhắn.]
[Lục Trạm:
Bữa sáng em đã làm xong rồi, ở trên bàn ăn nhé.]
[Lục Trạm:
Em ra ngoài trước đây, tối gặp.]
Thẩm Dao híp mắt xem thời gian anh gửi tin nhắn.
Giỏi thật.
Tin nhắn thu hồi được thực hiện lúc một giờ năm phút sáng.
Hai tin nhắn bên dưới được gửi lúc bảy giờ sáng.
Cái này... ngủ muộn dậy sớm... cũng chỉ ngủ được năm sáu tiếng thôi nhỉ...
Khụ khụ, phải nói là thanh niên sức khỏe tốt thật nha, tinh lực dồi dào quá đi.
Thẩm Dao trả lời tin nhắn của anh rồi dậy rửa mặt.
Rửa mặt xong cô bước ra ngoài ăn sáng.
Trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng, Lục Trạm còn tinh tế đậy lại, Thẩm Dao vừa mở ra liền thấy sáng nay anh làm hai loại sandwich hương vị khác nhau, làm xong cắt chéo thành hai nửa, mỗi người một nửa.
Thẩm Dao thong thả ăn sandwich trong tay, cảm thấy cảm giác vừa ngủ dậy là có thể ăn bữa sáng đã làm sẵn thế này rất tuyệt, thế là khóe miệng không kìm được nhếch lên một nụ cười nhẹ....
Lúc hơn tám giờ Thẩm Dao thu dọn đồ đạc lái xe ra ngoài.
Hôm nay cô phải ra tiệm để quyết toán sổ sách và xử lý việc khách hàng đặt trước những mẫu quần áo may sẵn mới vân vân, thực ra khá bận.
Tối qua nhân viên trong tiệm gọi điện cho cô chính là để nói những việc này, nhưng thấy cô không nghe máy sau đó liền đổi thành gửi tin nhắn....
Vừa đến tiệm cô liền bắt đầu nghiêm túc bận rộn, trước tiên là kiểm tra tình trạng trang phục trong kho, sau đó lại sắp xếp lại các bản ghi chép đơn hàng gần đây, đối soát tình hình bán hàng của các mẫu mã khác nhau với nhân viên trong tiệm.
Mà cùng lúc đó phía Lục Trạm cũng đang bận, chỉ có điều anh thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại một cái, cứ như đang chờ đợi điều gì đó vậy.
Đến lúc nghỉ trưa Lục Trạm cùng người bạn kiêm cộng sự công ty là Hạ Minh ăn cơm, vừa ăn vừa gửi tin nhắn cho Thẩm Dao.
[Lục Trạm:
Buổi tối chị có món gì muốn ăn không?]
[Lục Trạm:
Em đặt nguyên liệu trước.]
Hạ Minh thấy anh đang vẻ mặt nghiêm túc đ-ánh chữ gửi tin nhắn cho người ta, tưởng là việc trong công việc bèn ghé mặt lại xem.
Ai ngờ—
Lục Trạm chỉ thản nhiên liếc anh ta một cái, sau đó bất động thanh sắc dời điện thoại đi.
Hạ Minh:
???
“Lục Trạm, cậu đây là có tình hình gì rồi à?"
Trông cái vẻ lút la lút lút đó của anh, Hạ Minh không khỏi kinh ngạc hỏi.
Lục Trạm thản nhiên nói:
“Không phải như cậu nghĩ đâu."
Hạ Minh nhướng mày, bấy giờ mới thở phào một hơi cười nói:
“Thế à?
Vậy thì tốt, vậy thì tốt, cậu mới hai mươi thôi không vội không vội, tớ hai lăm rồi còn chưa có tình hình gì đây, cậu mà còn sớm hơn tớ thì tớ thực sự thấy khó chịu đấy."
Lục Trạm:
...
Thời điểm này Thẩm Dao cũng đang ăn trưa cùng nhân viên, cô vừa gắp thức ăn vừa vểnh tai thầm nghe họ tán gẫu chuyện phiếm.
“Này, cậu biết không?
Robot nhỏ của Trí Phương gần đây dường như rất hot đấy, tớ lướt video ngắn đều thấy mấy lần rồi."
“Lúc trước tình cờ thấy một lần nhưng vì thấy giá đắt quá tớ liền thủ công ấn vào không hứng thú, sau đó nền tảng liền không đẩy cho tớ nữa."
“Đắt thì đắt thật, nhưng mà chức năng nhiều lắm, tớ thấy có không ít người muốn mua về dùng thử đấy."
“Tớ thì không xem kỹ tất cả các chức năng đâu, chủ yếu là sợ xem xong sẽ động lòng mà mua không nổi thì khó chịu lắm."
“À, thật ra tớ cũng mua không nổi, họ có tổng cộng ba mẫu, chia làm ba vạn, mười vạn và hai mươi vạn tệ, nói thật tớ đến cái mẫu ba vạn đó cũng mua không nổi."
“Vậy mà còn có mẫu hai mươi vạn nữa á?
Chậc, nếu bạn trai tớ mua cái này tặng tớ thì tớ có thể lập tức đồng ý gả cho anh ấy luôn."
Thẩm Dao thầm nghĩ:
“Cái này thì không đến mức, không đến mức đâu.”
Tuy nhiên cô cũng khá tò mò robot nhỏ trong miệng họ có phải chính là loại do Lục Trạm và nhóm bạn nghiên cứu phát triển không.
Thế là cô cầm điện thoại lên tìm kiếm thử, đ-ập vào mắt là chú robot nhỏ trông mang đầy cảm giác công nghệ, rất giống với chú robot nhỏ Lục Trạm tặng cô nhưng lại có chút khác biệt.
Đột nhiên trong đầu cô lóe lên câu nói lúc Lục Trạm tặng chú robot nhỏ cho cô:
[Độc nhất vô nhị]
Cô vô thức so sánh ngoại hình của chú robot nhỏ của cô và những chú robot nhỏ đang được bán trên thị trường hiện nay, phát hiện quả thực chú của cô trông đáng yêu hơn nhiều.
Nghĩ đến đây Thẩm Dao đột nhiên mỉm cười, chú robot nhỏ của cô đúng là độc nhất vô nhị thật, sau đó mới tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Ăn xong cô mới chú ý đến tin nhắn Lục Trạm gửi cho cô, hỏi cô tối nay có món gì muốn ăn không.
Món muốn ăn buổi tối?
Thẩm Dao nghĩ ngợi, cảm thấy nếu là anh làm thì chắc đều được cả, dù sao từ tay nghề nấu nướng tối qua của anh mà xem thì cơ bản vẫn rất vững.
[Thẩm Dao:
Tớ thế nào cũng được nhé, cậu xem muốn làm gì thì làm món đó.]
[Thẩm Dao:
Mệt không?
Hay là tớ dắt cậu ra ngoài ăn cũng được.]
Lục Trạm bên kia trả lời ngay lập tức.
[Lục Trạm:
Em không mệt đâu.]
Thẩm Dao:
???
Không mệt là thế nào đây?
Cún con đang bốc phét!
[Lục Trạm:
Buổi tối em nấu cơm nhé, tôm lớn chị có thích ăn không?]
[Thẩm Dao:
Được thôi, Lục Trạm không mệt mỏi nhé, vậy cậu làm món tôm đi.]
Lục Trạm bên kia đột nhiên mặt đỏ ửng, bàn tay nắm điện thoại siết c.h.ặ.t lại, không biết là nghĩ đi đâu rồi.
Hạ Minh thầm đ-ánh giá anh vài lượt, bĩu môi nói:
“Anh bạn à, thế này mà còn kêu không có tình hình gì à?
Nhìn chằm chằm điện thoại khóe miệng sắp ngoác lên tận trời rồi, còn nữa nha, sao mặt lại đỏ thế kia?"
Lục Trạm tắt màn hình điện thoại, liếc anh ta một cái không nói gì....
Bảy giờ tối.
Thẩm Dao cơ bản đã xử lý xong những việc cần cô xử lý trong tiệm liền nói với họ một tiếng rồi tự mình đi trước.
Mấy ngày tới cô chắc sẽ không ra tiệm nữa, dự định sẽ ở nhà viết viết vẽ vẽ thiết kế một số mẫu quần áo may sẵn và phụ kiện mới, việc lên mẫu mới là quan trọng nhất.
Lúc lái xe cô không hiểu sao đầu óc nóng lên liền đổi hướng rẽ sang phía công ty Lục Trạm, địa chỉ chính là lúc trưa cô thấy khi tìm kiếm về robot nhỏ.
Tuy nhiên để tránh nhầm lẫn cô vẫn tạm thời dừng xe bên lề đường gửi một tin nhắn hỏi Lục Trạm.
